Nam Thần? Kinh! – Chương 6

6
810
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 6: Gặp lại

Edit & Beta: Thời Nghi

Tối hôm qua, trong lòng Tần Nhan còn có chút rối rắm, nhưng sau khi ngủ dậy thì đã bình thường lại rồi.

Cô phải chuẩn bị bữa sáng cho Tần An, lại còn phải chở bé đi học, cũng đã làm mẹ rồi, còn nghĩ đến chuyện yêu đương vớ vẩn làm gì. Nghĩ đến người làm cha kia sắp kết hôn, Tần Nhan chỉ cười ha ha hai tiếng.

A, cười đến vô cùng cao quý lãnh diễm.

Trên bàn ăn bữa sáng không có nến, nhưng Tần Nhan thay thế bằng hoa tươi, Tần An là một đứa bé khác người, không có hoa thì sẽ không vui. Cái điều khác người nho nhỏ ấy, người mẹ như cô cam tâm tình nguyện làm cho con.

Mẹ con hai người chuẩn bị chỉnh tề rồi tới bàn ăn, ngồi nghiêm chỉnh, lúc đang cẩn thận tỉ mỉ dùng cơm thì Phùng Trình Trình xuất hiện với cái đầu như tổ quạ, vừa đi vừa ngáp.  Gần đây cô nàng có một bản án khó giải quyết, vì vậy phải tăng ca liên tục, ngay cả cuối tuần cũng không được nghỉ.

Tần An có chút không muốn ăn, bé hơi giống bé gái ở chỗ, chỉ cần nhìn thấy thứ không hay thì tâm tình sẽ không tốt, mà tâm tình không tốt thì sẽ không muốn ăn.

“Dì Trình Trình, dì phá hỏng không khí rồi.” Tần An bất mãn lên án.

“Ôi!!!” Phùng Trình Trình là Phùng đại luật sư nổi tiếng, nói chuyện nhanh mồm nhanh miệng chưa có địch thủ. Thế nhưng đối thủ ở đây là thằng nhóc Tần An, cho nên lúc này cô ấy cũng không có hứng thú phản bác, “Ăn không nói ngủ không nói, con phá hỏng quy tắc đã viết trên sách cổ rồi đấy.”

Tần Nhan kẹp một miếng trứng tráng, nhai kĩ nuốt chậm, lẳng lặng nhìn hai người đang mắt to trừng mắt nhỏ, hoàn toàn không có ý nhúng tay vào. Thẳng đến khi không còn sớm nữa, cô mới nhàn nhạt nói, “Bây giờ là tám giờ đúng theo giờ Bắc kinh, người nào đó 8 giờ 30 đi làm, sắp bị muộn rồi, bạn nhỏ nào đó 8 giờ 30 đi học, cũng sắp bị muộn rồi, làm sao bây giờ đây, làm sao xử lý?” Tần Nhan hát nói*.

*Hát nói: đại cổ, là một loại hình nghệ thuật của Trung Quốc.

“Mẹ!”

“Tần Tiểu Nhan!”

Hai âm thanh tức giận truyền tới.

“Nhanh ăn đi.” Tần Nhan đứng dậy thu dọn bàn ăn, “Một chậm chạp, một lôi thôi, nếu kết hợp lại thì tốt quá rồi.”

Phùng Trình Trình liếc đồng hồ báo thức một cái, quả nhiên sắp bị muộn rồi. Cô nàng tranh thủ thời gian gió cuốn mây bay mà ăn hết đồ ăn trên bàn, chỉ chừa lại cho Tần An một nửa chén cháo, ăn xong còn không quên nấc một cái đầy khiêu khích, “Loại người bụng đang đói có người mời ăn mà kêu no rồi để từ chối thì nhất định phải chịu đói.”

Nghe vậy, Tần An vừa ghét bỏ vừa khinh bỉ liếc nhìn Phùng Trình Trình, chậm rãi lấy một cái bánh bao từ trong bếp ra, ngữ khí càng khiêu khích, “Con cũng không phải không chuẩn bị mà ra đánh trận.”

Phùng Trình Trình phun ra, thằng nhóc này đúng là yêu nghiệt mà, giống ai đây trời?

“Thật sự là giống như trông thấy ba của con vậy.” Phùng Trình Trình nói, có thể sinh ra một tiểu yêu nghiệt như vậy chắc chắn phải là một đại yêu nghiệt, không, là yêu nghiệt ngàn năm mới đúng.

Tần An thính tai, vừa nghe thấy Phùng Trình Trình nhắc tới thì lập tức buông đũa, leo xuống ghế, chạy vào phòng ngủ. Chốc lát sau bé cầm ra một khung hình chạy trở về, kín đáo đưa cho Phùng Trình Trình, “Cho dì này, xem đi.”

“Xem cái gì?” Phùng Trình Trình bị mơ hồ.

“Ba của con.” Khó có được lúc Tần An lộ ra một chút giống trẻ con như tuổi của mình, trong ánh mắt của bé tràn ngập tự hào và đắc ý.

Ba? Phùng Trình Trình bay qua cầm lấy khung hình, sau đó… hình ảnh Cổ Thiên Lạc đập vào mắt cô.

“Phụt…” Lúc này, Phùng Trình Trình thật sự phun ra.

“Chuyện gì vậy?” Tần Nhan nghe thấy âm thanh thì thò đầu từ trong bếp ra, sau đó thấy Phùng Trình Trình giơ khung hình lên, trên mặt đầy im lặng.

Tần Nhan sửng sốt một chút, lập tức khẩn trương, nhanh chóng chạy đến giật lấy khung hình trong tay Phùng Trình Trình. Cô đè thấp giọng nói, ngữ khí vừa khẩn trương vừa thần bí: “Này, không phải kêu con giữ bí mật rồi sao?”

Trong đôi mắt trắng đen rõ ràng giống y như Tô Quân Bác kia hiện lên một chút mê man, bé cảm thấy thấp thỏm không yên, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lại, “Dì Trình Trình là người một nhà cũng không thể nói sao mẹ?”

“Đây là cơ mật quốc gia.” Tần Nhan cằn nhằn một câu.

Đã hiểu! Tần An tiếp thu ám hiệu, nặng nề gật đầu, bộ dạng tỏ ra đã hiểu rõ.

“Cất kĩ nha.” Tần Nhan cẩn thận đưa ‘Cổ Thiên Lạc’ cho Tần An.

Dạ! Tần An vô cùng trịnh trọng gật đầu, lại chạy chạy vào phòng ngủ cất khung hình.

Phùng Trình Trình đã bị mọi việc trước mắt làm cho choáng váng, cô nghi ngờ rằng không phải do mình hoa mắt, cuối cùng thì mới vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?

Đặc vụ bí mật sao?

“Sau này sẽ giải thích cho cậu.” Tần Nhan đè lên vai của Phùng Trình Trình, quét mắt về phía đồng hồ báo thức, “Lần này cậu thực sự bị muộn rồi.”

“NGAO ——” Phùng Trình Trình nhảy dựng lên, vội vàng chạy về phòng thu dọn.

Khi mọi người đã đi hết thì Tần Nhan thở phào một cái, tay phải che ngực, cảm giác được trái tim đang đập thình thịch.

Một mình nuôi con không dễ, nhất là khi không có cha đứa bé.  

Gần đây Tần Nhan cảm thấy, trong thời kì phát triển của bé trai, cha là người không thể thiếu. Cô không thể cho con một người cha thật sự, vì vậy chỉ có thể tự tạo ra.

Cho nên trong cái đầu dưa nhỏ của Tần An, ba của bé là một đặc công xuất sắc, vì bảo vệ quốc gia mà đi làm một sứ mạng đặc biệt, phải giữ bí mật.

Vì thế, Tần An hay xem mấy cái như 007, Aegis Board v.v.., còn sưu tập hình đặc công, trong lòng bé, ba không khác gì một vị thần.

Nhưng mà gần đây, Tần An có chút phiền muộn, bé phát hiện trên TV có một chú tên là Cổ Thiên Lạc nhìn giống y như ba bé. Tuy chú đó xấu trai hơn, đen hơn, nhưng cũng đủ để Tần An khó chịu rồi. Ba của bé là độc nhất vô nhị, sao có người có thể bắt chước ngoại hình của ba được chứ.

Hừ!

——

Buổi tối Tô Quân Bác ngủ không ngon, vì vậy hôm sau kéo theo Ninh Duy Chiêu đi uống cà phê.

 

Cũng không biết vì sao, anh tới nơi gần quán cà phê Sơ Nhan, cách nửa thành phố H.

Khó có được ngày nghỉ ngơi, mà hai ngày đều bị Tô Quân Bác quấy rầy khiến Ninh Duy Chiêu tức giận, càng thêm việc ngủ không ngon lại còn bị kêu dậy, cho nên ngữ khí nói chuyện có chút cao: “Cái tên Grandet (keo kiệt) này, sao không nghĩ cách kiếm tiền đi, sao cứ rảnh rỗi như vậy, không phải là đi xem mắt nhiều quá nên bị khùng chứ.”

Với tư cách là bạn xấu, Ninh Duy Chiêu hiểu rất rõ Tô Quân Bác, tên này không có sở thích gì, ngoại trừ kiếm tiền và xem mắt.

Mới ngắn ngủi vài năm điều hành Tô thị, không chỉ khiến anh trở thành một kỳ tài kiệt xuất của giới kinh doanh thành phố H, mà ngay cả công ty của ba mình cũng nuốt luôn. Là một tên xảo trá nham hiểm, lục thân* không nhận, tuyệt đối không bỏ qua một cơ hội kiếm tiền nào.

*Lục thân: cha, mẹ, vợ (chồng), con cái, anh (chị), em.

Cho nên, thường ngày nhìn tên này vậy thôi, chứ xuất thân giàu có nhưng nhân duyên cực kém. Một mặt là anh ghét bỏ người khác, không thèm để ý; một mặt khác chính là người khác sợ bị anh làm cho tức ói máu, tự động tránh xa.

Về phần bản thân Ninh Duy Chiêu, tuyệt đối là tường đồng vách sắt mới có thể ở cùng anh lâu như vậy.

Ngoại trừ kiếm tiền, một sở thích khác của tên này là xem mắt. Có khi đến cưỡi ngựa xem hoa, cũng có khi ngại phiền, chỉ xem mắt qua video.

Kết quả là đã nhiều năm, hoàn mập yến gầy, không một ai lọt vào mắt xanh của anh.

Trình độ bắt bẻ làm cho người ta tức lộn ruột.

“Cậu nói xem…” Tô Quân Bác vuốt ve cái ly, sau nửa ngày trầm ngâm thì tỏ ra nghiêm túc, “Trên đời này có loại cổ nào, mà khiến cho người ta luôn nhớ thương một cô gái hay không.”

“Mình là bác sĩ, không phải phù thủy.” Ninh Duy Chiêu liếc mắt, vừa muốn mỉa mai hai câu thì chợt nhớ hôm qua anh có đi xem mắt, bèn thăm dò, “Không phải là cậu thật sự vừa ý thiên kim nhà họ Lục chứ.”

Nghĩ đến em gái của mình để ý Lục Chỉ, trong khoảng thời gian ngắn, Ninh Duy Chiêu cũng không biết phải làm sao. Bản thân hắn hi vọng Tô Quân Bác vừa ý người khác, làm cho em gái mình hoàn toàn hết hi vọng, nhưng cũng hi vọng anh cứ nhởn nhơ như vậy.

“Lục?” Tô Quân Bác suy nghĩ một lát mới nhớ ra Ninh Duy Chiêu nói đến ai, anh lắc đầu, không muốn giải thích quá nhiều.

Hai người ngồi đối diện nhưng không nói gì, cả hai đều có tâm sự.

Quán cà phê ‘Nhàn Lai Nhã Khứ’ này được lắp đặt thiết bị vô cùng tao nhã lịch sự, hơn nữa còn có tính riêng tư khá tốt, mỗi bàn đều được ngăn cách với nhau bởi tấm rèm hoặc hoa, cây cảnh,… Vừa mâu thuẫn vừa thống nhất, gấp khúc mơ hồ, mê hoặc người nhìn.

Tần Nhan đưa Tần An đến lớp vẽ xong thì lái xe đi dạo, thỉnh thoảng vào một quán cà phê, học tập sở trường của người khác một chút. Cái này gọi là đi một ngày đàng học một sàng khôn, biết mình biết ta trăm trận trăm thắng.

Quán ‘Nhàn Lai Nhã Khứ’ này cô nghe tên đã lâu, hôm nay rốt cuộc mới rảnh rỗi, cho nên muốn tới đây xem sao.

Mới vừa bước vào cửa, người phục vụ liền chạy ra tươi cười chào đón, “Chào phu nhân, xin hỏi có mấy người.”

“Chỉ có một mình tôi và ngồi một lát thôi.”

“À.” Người phục vụ gật gật đầu, rất thân thiết sắp xếp vị trí cho cô ngồi cạnh cửa sổ, vừa uống cà phê vừa có thể ngắm cảnh.

Tần Nhan đi theo người phục vụ đến gần chỗ cửa sổ, lúc đang quan sát bố trí của tiệm thì đột nhiên nhìn thấy hai bóng người quen thuộc.

Hai người bọn họ sao lại đến đây?

Bước chân của cô thoáng dừng lại, cơ thể nhanh hơn suy nghĩ, theo bản năng đi theo hướng khác, trốn sau cây cột to.

Trái tim nhảy loạn thình thịch, Tần Nhan từng tưởng tượng vô số lần về cảnh lúc hai người gặp lại. Cô đã chuẩn bị có thể cả đời không gặp lại, lại không ngờ vô tình mà gặp được, vì vậy không hề có chút đề phòng nào.  

Xa cách lâu ngày gặp lại thì phải làm sao nhỉ?

Tần Nhan nghĩ thầm, tóm lại chắc có lẽ Tô Quân Bác sẽ không vui vẻ gì.

“Phu nhân?” Người phục vụ phát hiện không thấy người đâu thì quay lại tìm.

“Suỵt!” Tần Nhan dựng ngón tay lên che miệng, nháy mắt ra hiệu cho người phục vụ.

Không khéo, động tĩnh bên này đã khiến cho hai người cách đó không xa chú ý, Ninh Duy Chiêu nhìn nhìn, sau đó phát hiện Tần Nhan, “Này.” Hắn hưng phấn ngoắc tay, “Tần Nhan, ở đây.”

Tần Nhan đầu đầy hắc tuyến, không có cách nào trốn nữa, chỉ có thể không cam lòng mà xoay người đi tới.  

Lần đầu tiên cô phát hiện, thì ra Ninh Duy Chiêu bà tám như vậy. Hắn nói hắn là một người có phong độ nhẹ nhàng, quân tử ôn nhuận như ngọc, sao có thể làm ra loại hành vi không phù hợp vậy chứ.

Hắn có thể giả bộ không thấy, hoặc không kêu tên cô mà.

Tần Nhan yên lặng chửi thầm trong lòng, đậu đen rau muống, nhưng mà trên mặt cô vẫn nở nụ cười yếu ớt.

Cái gì vậy?

Tô Quân Bác nhìn thấy cô gái đang đi về phía mình, trong đầu đột nhiên xuất hiện câu: đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu.*

*Đi mòn giày cũng không tìm thấy, tự dưng không tốn chút công sức nào thì gặp được.

Không phải, phi, không đúng, phải là

Chúng lý tầm tha thiên bách độ, 
Mạch nhiên hồi thủ, 
Na nhân khước tại, 
Đăng hoả lan san xứ.

(Trích trong bài thơ Thanh ngọc án của Tân Khí Tật)

Dịch: Tìm người giữa đám đông trăm ngàn lần, 
Bỗng nhiên quay đầu lại, 
Người ở ngay đó, 
Ở nơi lửa đèn tàn.

Tô Quân Bác chỉ cảm thấy bóng người đang dần tới gần, cô gái kia mỉm cười đi về phía anh, diễm quang bắn ra bốn phía.

Xong rồi, trái tim của anh lại muốn nhảy ra ngoài rồi!

6 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY