Ảnh Vệ Xuyên Không – Chương 80

1
325
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 80 ♥ Lo lắng và tức giận

Chuyển ngữ ♥ Nguyễn Vy

Beta ♥ Nhã Vy

 

 

Thanh Vi quay đầu nhìn qua Thập Tam bên ghế phụ, vẻ mặt anh tuấn, vui vẻ, ánh mắt nhu hòa nhìn ra ngoài cửa sổ. Phát hiện được ánh mắt Thanh Vi, anh xoay đầu lại, nhìn cô cười cười. Cái nhìn mờ ám nhưng lại để cho Thanh Vi cảm thấy thỏa mãn, chuyển sự chú ý lên con đường phía trước.

Cô lo lắng cho Thập Tam, vì vậy nói với ba mẹ xe xảy ra vấn đề, lại muốn bảo dưỡng, chuẩn bị đưa đi sửa chữa, nhưng gần đây lại tăng ca, ban đêm về sợ không an toàn nên để cho Thập Tam đưa đón cô mấy ngày.

Đây là lần đầu Thanh Vi nói dối ba mẹ, cho nên cô hết sức bất an, thế nhưng để có thể coi chừng Thập Tam, cô vẫn nhẫn tâm nói ra. Bởi vì lúc trước tin tưởng, cho dù Thanh Vi có nói dối, có chút lưu tâm cũng sẽ có thể nhận ra, Ba Yến mẹ Yến đều không nghi ngờ gì.

Cô có ý định trực tiếp tìm công việc cho Thập Tam, mấy ngày sau liền nói với ba mẹ vì để thuận tiện cho Thập Tam đi làm nên trước mắt anh sẽ ở nhà cô, đợi Thập Tam có thu nhập rồi sẽ thẳng thắn nói với ba mẹ quan hệ của hai người.

Thanh Vi hiểu rất rõ, bây giờ ba mẹ rất hi vọng cô và Phó Hồng, cô tùy tiện nói quan hệ của cô và Thập Tam sẽ làm cho ba mẹ bất mãn, thậm chí đối đầu. Cho nên vẫn là nên chờ một chút: công ty Phó Hồng ở thành phố S. sau vài ngày sẽ đi, công việc Thập Tam cũng ổn định, từ từ nói cho ba mẹ mới là sáng suốt.

Thập Tam rất thông minh, anh vốn không để ý vì sao Thanh Vi tăng ca, ngoan ngoãn thu thập đồ đạc đi theo cô. Lên xe liền không che dấu được sự vui sướng nhàn nhạt, ánh mắt nhu hòa.

Thanh Vi cười thầm: ai nói Thập Tam trung thực? Cũng là có tính xấu xa mà.

Về đến nhà, Thanh Vi liền mang Thập Tam đi cắt tóc, quả nhiên thợ cắt không giống với tự cắt. Tóc ngắn gọn gàng, ánh sáng tốt làm cho mặt anh càng thêm xuất chúng.

Trong lòng Thanh Vi ưa thích nhưng trên mặt lại dấu giếm cảm xúc, thậm chí có chút cứng nhắc – ai bảo Thập Tam tự tiện cắt tóc đi? Tóc dài tốt như vậy, sờ trong tay thật thoải mái như tơ lụa, nếu vuốt nhẹ qua như nâng nước từ ngón tay… Vậy mà anh nói cắt là cắt. Ngẫm lại hôm nay đột nhiên cắt tóc ngắn, cô có thể không tức giận sao?

Cô mất hứng, Thập Tam đương nhiên cũng không dám lộn xộn, khi về nhà không dám nói lời nào, đến nhà thành khẩn đi thu dọn phòng mình, thu dọn cả buổi trời không ra, giống như muốn trốn đi vậy.

Thanh Vi vừa bực mình vừa buồn cười, đợi một lúc Thập Tam vẫn còn lề mề, vì vậy không thèm chờ anh tự đi ra, không chào liền đi ra khỏi cửa.

“Rầm!”

Tiếng đóng cửa vang lên, Thập Tam luống cuống đuổi theo, lúc ra đến nơi thì Thanh Vi đã đi ra ngoài rồi, tiếng bước chân trên hành lang xa dần.

Thập Tam sững sờ nhìn cửa, thật lâu sau, mặt anh lạnh dần, sắc mặt buồn khổ. Anh thở dài rồi trở về phòng khách, lại không ngồi trên ghế sofa mà ngồi trên mặt đất, hai tay ôm đầu gối.

Ánh mắt của anh xa xăm, nhìn thẳng một điểm phía trước, không biết suy nghĩ cái gì, hoặc là đang ngẩn người.

Vừa rồi vui mừng vì được cùng Thanh Vi trở về, lúc này không còn sót lại chút gì. Trên đường Thanh Vi ít nói chuyện, là không muốn để ý tới anh sao? Bây giờ không nói câu nào liền đi ra cửa, là chán anh rồi sao?

Như vậy Thanh Vi tính như thế nào với mình đây?

Thập Tam yên lặng nghĩ đến, toàn thân quấn lại với nhau. Anh còn mặc quần áo dày – bản thân thì không nỡ mua, hai ông bà không chú ý đến, huống hồ người già sợ lạnh nên họ cũng không đổi quần áo mỏng.

Thời tiết trở nên ấm áp, người trẻ ai còn mặc áo dày thế này? Thì ra là Thập Tam nóng lạnh bất xâm mới chịu được.

Thập Tam nghĩ tới nghĩ lui, không biết suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy mình rất kém cỏi. Thế nhưng, Phó Hồng kia… Anh nghĩ tới cử chỉ văn nhã, gương mặt tuấn tú của người kia không khỏi nắm chặt tay.

Không thể phủ nhận hắn ta là một người đàn ông ưu tú.

Ngoại trừ sự nghiệp cùng tướng mạo tốt, còn có thể khiến người bên cạnh đều khen ngợi anh ta, đều khuyến khích anh ta đến với Thanh Vi.

Bằng không thì tại sao Thanh Vi có thề đối với anh như vậy? Thanh Vi chưa từng có biểu hiện lãnh đạm với anh, cho dù cái gì anh cũng không hiểu, lúc phạm sai lầm Thanh Vi cũng kiên nhẫn dạy anh, mỉm cười nắm tay anh, nhưng bây giờ…

Thập Tam không muốn nghĩ tới, hít thở cũng đau nhức, anh che giấu hơi thở muốn bỏ qua cơn đau chậm chạp dưới sườn trái.

Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, Thập Tam rốt cuộc cũng nghe được tiếng mở cửa.

Thanh Vi đi đến, trên mặt vẫn không mang theo ý cười, bình thản. Thập Tam tranh thủ thời gian lúc cô mở cửa đứng lên, đè khẩn trương xuống, yên lặng nhìn cô.

Trong tay Thanh Vi mang theo một cái túi lớn, thấy Thập Tam đang trấn tĩnh nhìn cô, bộ dạng vẫn kìm nén khó mở miệng, vốn chỉ muốn dọa anh, bây giờ lại thực sự có chút tức giận.

Người này vẫn không nhận thức được sai lầm, đáng giận nhất chính là anh cứ một vẻ không để ý cái gì. Đây là thái độ gì, Thanh Vi trầm mặt xuống, quăng bao lớn cho Thập Tam: “Cho anh.”

Thập Tam bắt được, nhìn đồ vật bên trong thì sắc mặt liền đột biến.

Thanh Vi đi ra ngoài đã lâu, chân cũng đau, đưa đồ cho Thập Tam rồi liền cởi giày đi dép lê vào, rót cho mình chén nước, uống ừng ực một hơi rồi ngồi trên ghế salon nghỉ ngơi.

Lúc này mới phát hiện, sắc mặt Thập Tam trắng bệch, mười đầu ngón tay nắm chặt cái túi dường như muốn nát rồi. Tuy vừa rồi còn nổi cáu với Thập Tam nhưng lại không đành lòng rồi. Cô buồn bực nghĩ: mua cho Tập Tam vài bộ quần áo mới, anh sợ cái gì? Cho dù không thích cũng sao lại bày ra vẻ mặt này chứ.

Thanh Vi nhìn cái túi: “Làm sao vậy?”

Kết quả Thập Tam ném như phỏng tay, ném cái tùi trở lại cho cô: “Đừng.”

phongtinhcung.com (28)

1 COMMENT

  1. Ôi trời, TT cũng quá tự ti đi, đến bao giờ cái tính này mới đổi đây?
    Mà bộ quần áo đó có gì mà TT lại sợ hãi đến vậy nhỉ, hay là TT nghĩ TV mua quần áo cho anh là muốn đuổi anh đi đây?
    Thanks nàng!

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY