Cuộc Hành Trình Ăn Thịt – Chương 02

7
648
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

– Chương 2 –

Chuyển ngữ – Đặng Trà My

Làm thế nào để quyến rũ một người tâm tư kiên định, lạnh lùng tự chủ, không gần nữ sắc mà lại còn là chính nhân quân tử đích thực, đây quả là một vấn đề lớn.

Trốn trong phòng suy nghĩ ba ngày, Diệp Huyên bèn lau mặt, hùng dũng hiên ngang bước ra ngoài. Mặc kệ kế hoạch quyến rũ có thể thành công hay không thì ít nhất cũng phải thử một lần.

Hôm nay vừa hay là ngày Trương Diễn Chân giảng đạo ở Điện Phùng, chờ Diệp Huyên tới nơi thì đệ tử phái Thương Lan đã ngồi đầy trong điện. Trương Diễn không chỉ có than phận cao mà xét về tu vi, hắn cũng xếp hàng nhất nhì ở phái Thương Lan. Nghe nói từ lúc còn trẻ đã có danh tiếng, một mình đánh bại cả ngàn vạn tu sĩ của ma môn. Khó có dịp hắn khai đàn giảng đạo, mọi người đương nhiên sẽ đổ xô đến nghe.

Diệp Huyên vất vả lắm mới tìm được một vị trí ở trong góc, tuy chỗ ngồi hơi hẻo lánh nhưng có thể nhìn rõ ràng sườn mặt của Trương Diễn, đối với Diệp Huyên mà nói thì chỗ ngồi này quả thật rất tốt.

Một tiếng chuông giòn dã vang lên, giảng đạo đã bắt đầu.

Diệp Huyên ngồi trên bồ đoàn, ra chiều nghiêm cẩn nghe giảng, mắt lại nhìn Trương Diễn chằm chằm không chớp lấy một lần. Thật đúng là nên khen ngợi nguyên thân thật tinh mắt, khoan nói về những thứ khác, chỉ tính mỗi bề ngoài của sư phụ đã quả thật vô cùng tuấn mỹ.

Người đàn ông cao lớn ngồi xếp bàng trên đài ngọc, tóc đen như long vũ, sườn mặt tựa như ngọc. Phối với một khuôn mặt thanh tâm quả dục, dáng ngồi thẳng như chi lan ngọc thụ, nàng chỉ hận không thể xông lên vấy bẩn một phen.

Ý nghĩ vừa xuất hiện, Diệp Huyên đã cảm thấy cả người khô nóng. Nàng chỉ đành thầm mắng trong lòng, đây chắc chắn là ý nghĩ của nguyên thân quấy nhiễu, nàng tuyệt đối không phải là người vừa thấy mỹ nam đã nảy ra dâm ý.

Nàng cật lực bình phục nỗi lòng, ai ngờ càng nhìn Trương Diễn thì hô hấp ngày càng dồn dập, đứng ngồi không yên, không cẩn thận phát ra tiếng động. Mi tâm Trương Diễn chau lại, chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Diệp Huyên một cái, nàng lập tức cứng người, tủi tủi hờn hờn cúi đầu.

Trương Diễn liền cảm thấy buồn cười, sao tiểu đồ nhi của mình ngồi ở trong góc, dáng vẻ lại như chú thỏ con thế này.

Bị Trương Diễn liếc nhìn một cái, Diệp Huyên cũng không làm càn, thành thành thật thật ngồi yên đến khi Trương Diễn nói xong, trong lòng nàng khẽ động, vội vàng đứng lên đi theo.

Trương Diễn đang bước đi phía trước thì chợt cảm thấy tay áo bị người khác giữ chặt, hắn quay đầu lại, chỉ thấy Diệp Huyên cúi đầu, lầm bầm gọi một tiếng: “Sư phụ.”

Hai đầu lông mày Trương Diễn khẽ nhếch lên, hắn im lặng không lên tiếng, chỉ thấy Diệp Huyên hết mím môi rồi lại lắp bắp, mũi chân vô thức vẽ vòng tròn trên mặt đất: “Sư phụ, ngài, ngài có phải đang giận con hay không?”

Trương Diễn nói: “Hiếm khi con không trốn đi chơi, vi sư liền không trách con không chăm chú nữa.”

“Con, không phải con nói chuyện này.” Khuôn mặt Diệp Huyên đỏ ửng, sợ hãi ngước mắt nhìn lên, lại thấy Trương Diễn không tiếp lời, nàng bèn vội vàng cúi đầu, “Trò nói, trò nói đến chuyện tắm rửa mấy hôm trước…” Mấy chữ cuối cùng nói nhỏ không khác gì tiếng muỗi vo ve.

Nhưng Trương Diễn lại hiểu rõ, lúc trước nguyên thân thử vài lầm ám hiệu đều không được, bí quá hóa liều, cố ý để Trương Diễn nhìn thấy thân thể mình trong lúc tắm, cứ nghĩ rằng làm vậy có thể quyến rũ được sư phụ.

Ai ngờ Trương Diễn còn chẳng buồn chớp mắt một cái, lạnh nhạt khoác thêm quần áo lên người nàng. Ngày thứ hai liền dặn dò chuyển đồ đạc của nguyên thân ra khỏi điện Phùng Chân, chuyển đến điện mà Diệp Huyên ở hiện giờ.

Nguyên thân trở về liền khóc òa suốt ba ngày, cho rằng sư phụ đã hoàn toàn chán ghét mình. Sau đó, Diệp Huyên xuyên không vào.

Theo nàng thì cách thức tấn công của nguyên thân quả thật là sai hoàn toàn.

Lúc này, nàng thấy Trương Diễn không đáp nên cũng không dám ngẩng đầu, bàn tay nhỏ bé chỉ dám dùng sức nắm chặt ống tay áo của Trương Diễn. Kìm lòng không được mà sụt sùi, rồi dường như lại sợ Trương Diễn phát hiện nên lập tức ngừng lại.

Trương Diễn thấy dáng vẻ đáng thương của nàng cũng bèn thở dài: “Đừng khóc, vi sư không giận con.”

“Con, con nào có khóc.” Diệp Huyên nấc lên một tiếng rồi ngẩng đầu lên, cặp mắt đen láy đong đầy nước mắt, lông mi nhẹ nhàng chớp một cái, tựa như có một giọt nước mắt khẽ lăn xuống.

Trương Diễn cười nói: “Không khóc ư, vậy trong mắt trò là gì đây?”

“Là do có hạt cát vừa bay vào mắt.” Diệp Huyên hàm hồ trả lời, vừa nói vừa quật cường lau nước mắt hai bên má, dáng vẻ đến là trẻ con.

Bây giờ nàng đã mười ba rồi nhưng khuôn mặt lại đáng yêu như trẻ con. Khóc thút thít một lát, chóp mũi đã hơi ửng đỏ như một vết son điểm lên thủy tinh khiến người ta động long vô cùng.

Trương Diễn không nhịn được bèn xoa đầu nàng: “Thôi, hôm nay con liền chuyển về đây đi.”

“Thật chăng?!” Diệp Huyên lập tức nín khóc mà nụ cười, không ngừng kéo tay áo Trương Diễn, lau bừa bãi lên mặt, lại kích động kéo ngón tay út của Trương Diễn, “Vậy sư phụ không được đổi ý.”

Trương Diễn thoáng sửng sốt, lại hiểu là nàng muốn ngoéo tay. Hắn liền cười thầm trong lòng, quả nhiên vẫn là trẻ con, bèn vươn ngón tay cái nhẹ nhàng chạm vào ngón tay Diệp Huyên.

“Ngoéo tay, sau này sư phụ liền viễn vĩnh là của con.” Diệp Huyên mím môi cười cười.

Trương Diễn cảm thấy trong lòng mềm nhũn, nhớ lúc Diệp Huyên còn nhỏ cũng luôn miệng nói những lời này. Nhưng khi nàng lớn lên lại càng lúc càng không thân cận với sư phụ như lúc trước.

Đêm đó Trương Diễn không cẩn thận nhìn thấy Diệp Huyên tắm rửa, hắn đương nhiên không hoài nghi đây là do đồ đệ mình cố ý gây nên. Chỉ là bỗng nhiên ý thức được Diệp Huyên đã trở thành một đại cô nương, trong lòng Trương Diễn sáng như gương, phải lo lắng đến việc nam nữ khác biệt, cho nên mới có chuyện chuyển Diệp Huyên ra khỏi Điện Phùng Chân.

Nếu nguyên thân biết được chân tướng sự việc là như thế này thì chỉ sợ sẽ tức giận đến mức hộc máu, đây cũng là nguyên nhân Diệp Huyên nói cách thức tấn công của nàng ta sai lầm.

Nguyên thân vẫn luôn cho rằng vì Trương Diễn coi mình như trẻ con nên mình mới không lọt được vào mắt xanh của hắn. Nàng ta bèn dốc hết sức phô bày sự quyến rũ của bản thân trước mặt Trương Diễn, cũng không chịu làm những hành động mang tính khí trẻ con. Nhưng nàng lại quên mất rằng với một người chính nhân quân tử như Trương Diễn, một khi ý thức được đồ đệ đã trưởng thành thì ngay lập tức sẽ tìm cách kéo dãn khoảng cách giữa hai người, tránh làm tổn hại thanh danh của đồ đệ.

Trương Diễn tận lực xa cách thì làm sao mà quyến rũ được hắn nữa đây.

Cho nên Diệp Huyên sẽ làm ngược lại, chỉ cần Trương Diễn vẫn xem mình như trẻ con thì nàng có thể quang minh chính đại tiếp cận Trương Diễn. Đến lúc đó lại thân cận một chút, ôm một chút, dù sao cũng chỉ là trẻ con, hồn nhiên trong sáng, làm cái gì cũng có thể lý giải.

Trương Diễn còn không biết ấu đồ của mình đã hóa sói, vì Diệp Huyên không chịu buông hắn ra nên hắn liền nắm tay dẫn Diệp Huyên đi. Lòng bàn tay to lớn của mình bây giờ đang nắm chặt lấy bàn tay vừa nhỏ vừa mềm, bên tai là giọng nói líu ríu của Diệp Huyên, cho dù tính tình hắn lạnh lung thì cũng không nhịn được khẽ nhếch khóe miệng cười cười.

Tối hôm đó, Diệp Huyên lại dọn đồ đạc về lại Điện Phùng Chân.

Lúc này trăng đã lên cao, Trương Diễn ngồi bên bàn đọc sách, chợt nghe cửa phòng cạch một tiếng, hắn bèn đưa mắt nhìn qua thì thấy một cái đầu nhỏ đang thò vào. Phát hiện ra hắn đang nhìn, nàng lập tức rụt trở về.

Trương Diễn buông sách: “Còn trốn cái gì nữa, vi sữ đã nhìn thấy con rồi.”

Bóng người nhỏ nhắn phía sau cánh cửa khẽ giật giật, sợ sệt bước ra, trong tay ôm một cái gối, cúi đầu đứng trước mặt bản thân. Trương Diễn chau mày: “Trò đây là muốn làm gì?”

“Sư phụ.” Diệp Huyên cắn môi, “Con muốn ngủ chung với người.”

“Không được.” Trương Diễn không chút do dự từ chối thẳng thừng.

Đôi mắt sáng lấp lánh của Diệp Huyên bỗng chốc liền tối đi, cô gái lại cắn cắn môi, tay gắt gao túm chặt cái gối, không nói thêm câu nào, ra vẻ muốn đi ra ngoài.

Trương Diễn nhất thời không đành lòng, bật thốt lên hỏi: “Sao trò lại muốn ngủ cùng vi sư?”

Diệp Huyên nổi giận nói: “Dù sao thì người cũng không đồng ý, con không thèm nói với người.”

Trương Diễn bật cười: “Vậy nếu vi sư đồng ý thì con có đồng ý nói cho vi sư biết không?”

Diệp Huyên nghe vậy, đôi chân vốn đang chuẩn bị bước ra ngoài ngay lập tức dừng lại. Chỉ thấy nàng ném cái gối lên trên giường, lại hoan hô một tiếng rồi lao lên giường của Trương Diễn: “Hay quá, sư phụ sư phụ, nhanh đi ngủ thôi nào.”

Trương Diễn dở khóc dở cười: “Con đã lớn thế rồi mà sao vẫn còn bướng bỉnh như thế?”

Diệp Huyên ngồi xếp bằng trên giường, làm mặt xấu với Trương Diễn: “Con cũng chỉ bướng bỉnh với mình sư phụ, xí!”

Trong khi nói chuyện, nàng yên lặng nhìn quanh bốn phía. Trương Diễn một lòng thanh tu, bởi vậy cách bài trí trong phòng cũng vô cùng ngăn nắp đơn giản. Trong phòng chỉ có một chiếc bàn, một chiếc giường và một kệ sách.

Thật ra hắn cũng thật lòng yêu thương chiều chuộng Diệp Huyên. Điện mà Diệp Huyên đang ở cũng là do Trương Diễn dặn dò bày biện tinh xảo thoải mái. Hắn đã tu luyện hơn ngàn năm, đệ tử chân truyền chỉ có khoảng 10 người. Hơn nữa còn thu nhận lúc hắn còn trẻ, đến bây giờ phần đa đã trở thành bạn bè nhưng họ vẫn luôn kính sợ hắn hơn là thân cận.

Chỉ có Diệp Huyên là do hắn tự tay nuôi nàng lớn, lúc gặp được sinh mệnh nhỏ này, hắn đã sống thanh lãnh nhạt nhẽo mười mấy năm. Tuy tính tình nghiêm cẩn nhưng Trương Diễn chưa từng trách móc Diệp Huyên không chuyên tâm tu luyện bao giờ.

Tính tình của hắn trời sinh đã vậy, không biết cách nói chuyện nhẹ nhàng nên khiến nguyên thân luôn cảm thấy sư phụ lạnh nhạt với mình, bởi thế mà đã khóc thầm không biết bao nhiêu lần.

Diệp Huyên cười nhạt trong lòng, uổng công nguyên thân yêu sư phụ đến chết đi sống lại, vậy mà chưa từng thăm dò tính cách của Trương Diễn lấy một lần. Với đối tượng thế này thì tuyệt đối không được e dè mà phải thẳng thắn lên, nếu không chỉ e là nghẹn chết mình.

Nàng âm thầm tính toán lại kế hoạch đã vạch sẵn trong lòng, sau đó nhiệt tình lớn tiếng gọi: “Sư phụ, con mệt rồi, người mau tới đây đi ngủ thôi.”

Giọng nói mềm mại của cô gái không ngừng vang lên bên tai, Trương Diễn chỉ đành buông sách: “Tiểu quỷ này…”

Diệp Huyên ra vẻ nhởn nhơ, lúc lơ đãng lại để lộ ra vẻ quyến rũ chết người. Trương Diễn ngẩn người, lại thầm nhủ chắc mình hoa mắt, đồ đệ nhỏ của mình, có cái gì mà mình không hiểu nữa đâu.

Hắn đã là Chân quân Nguyên Anh, vốn không cần ngủ, nhưng đồ đệ muốn ngủ rồi nên hắn cũng chỉ đành liều mình hầu quân tử, bên người Diệp Huyên liền có them một cơ thể ấm áp.

Diệp Huyên liền ngửi thấy một mùi hương thanh nhã, mắt nàng khẽ đảo, thuận thế núp vào long Trương Diễn. Không để Trương Diễn kịp phản ứng, tay chân nàng đã ôm chặt lấy cơ thể đàn ông nóng rực.

“Sư phụ, đã lâu rồi người không ngủ với A Huyên.”

Nàng nói vậy là do trước kia, lúc nguyên thân sáu tuổi thường ngủ cùng Trương Diễn bởi vì nhát gan sợ bóng tối.

Khi nói chuyện, khuôn mặt mềm mại nhỏ nhắn không ngừng cọ cọ ở trong ngực Trương Diễn: “Cũng đã lâu người không ôm A Huyên.”

Trương Diễn mặc một bộ trù sam màu trắng, lúc nàng ngọ nguậy đã khiến cổ áo hắn hở ra, để lộ cơ ngực cường tráng. Diệp Huyên ra vẻ ngây thơ không biết gì, dán khuôn mặt lên cơ ngực của Trương Diễn. Nàng cảm thấy ấm áp vô cùng, bèn tiếp tục cọ tới cọ lui, mặt dày nói: “Sư phụ, nhanh ôm A Huyên đi.”

Trương Diễn xấu hổ không thôi, với tình thế bây giờ, hắn làm sao có thể ôm lấy Diệp Huyên. Nhưng khi cúi đầu xuống, hắn liền nhìn thấy ánh mắt vừa tha thiết vừa hồn nhiên, chỉ đành phải ôm cả người Diệp Huyên vào lòng: “Được rồi, mau ngủ đi.”

“Vâng.” Diệp Huyên vui vẻ lên tiếng, đặt cánh tay đàn ông lên eo mình, “Không được buông ra nhé.”

Lần này, Trương Diễn liền ôm trọn lấy nàng. Thân hình bé bỏng con gái nằm gọn trong lòng hắn, cơ thể nhẹ nhàng phập phồng theo nhịp hít thở. Nàng cũng chỉ mặc một bộ trù sam mỏng manh, một tay nắm lấy vạt áo Trương Diễn, một tay đặt ở trên bụng hắn.

Người nàng nằm nghiêng, cổ áo buông lỏng khẽ rơi xuống, để lộ ra bả vai mượt mà, phía trong cổ áo còn lộ hẳn một khoảng da thịt trắng như tuyết. Trương Diễn vừa liếc thấy liền vội vàng dời mắt, nhưng thị lực của hắn cực tốt, dù chỉ lướt qua cũng nhìn thấy rõ ràng khe rãnh thật sâu giữa hai bầu ngực trắng và hai điểm mềm mại hồng phấn nữa.

Trong lòng hắn hốt hoảng, theo bản năng định đẩy người Diệp Huyên ra. Nhưng vừa nhấc tay lên đã liền dừng lại. Nếu thật sự làm vậy thì chắc chắn A Huyên sẽ đau lòng, nàng ấy chỉ toàn tâm toàn ý ỷ lại mình mà thôi.

Trương Diễn chỉ đành phải thầm than một tiếng, lại buông tay xuống.

Đêm nay chắc chắn là một đêm không ngủ.

Hắn thanh tâm quả dụcđã  nhiều năm, lúc thiếu niên từng có không ít yêu nữ ma môn làm đủ trò khiêu khích hắn, nhưng trong lòng hắn lại không có lấy một chút dao động. Thế nhưng đêm hôm nay, Trương Diễn ôm lấy cơ thể mềm mại, thơm ngát vào lòng lại cảm thấy khó mà thanh tĩnh nổi.

Trong đầu hắn bất giác nhớ lại lần trước bắt gặp Diệp Huyên đang tắm rửa, cô gái kinh hoàng che hai tay lại trước ngực, lại không che được phong cảnh mê hoặc nhân tâm phía dưới.

Hắn vừa nghĩ vậy đã cảm thấy nửa thân dưới khô nóng, cúi đầu nhìn xuống liền cảm thấy sợ hãi. Chỉ thấy tiết khố của hắn phồng lên một chút, côn thịt ất tri bất giác cứng lên nhưng lại bị một bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết nắm chặt.

Tuy rằng đây là một bộ truyện H, mục đích là viết H, máu chó không có logic nhưng tác giả vẫn không thể viết phi logic đến thế được.

Vì thế không thể trông cậy vào sư phụ một giây trước còn thanh tâm quả dục mà một giây sau đã hóa sói được.

Nếu các tiểu thiên sứ cảm thấy tốc độ tấn công chậm quá thì xin thứ lỗi!~

 

7 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY