Lương Trần Mỹ Cẩm – Chương 36

0
329
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

– Chương 36 * Thị uy –

Chuyển ngữ – Song Nhi

Beta – Đặng Trà My

Hải Đường và Thu Quỳ bị dọa sợ vội vàng nhảy xuống từ trên lan can, liền nhìn thấy đại tiểu thư tới, nàng mặc áo gấm đỏ thẫm vân như ý, trang điểm nhàn nhạt, khuôn mặt xinh đẹp mê người. Ánh mắt lạnh băng rơi thẳng trên người họ, bên cạnh còn có một đám người đi theo tiền hô hậu ứng đứng trong sân.

Hai tiểu nha đầu nào đã nhìn thấy chiến trận như thế, lại nghĩ tới những lời mình vừa nói, chân liền bị dọa mềm nhũn. Quỳ một tiếng bịch trên mặt đất thỉnh an Cẩm Triêu và La di nương, trong đó nha đầu mặt tròn hơi lanh lợi một chút, giọng run rẩy nói: “Tụi nô tỳ tìm khắp nơi không thấy di nương đâu, mới nghỉ ngơi một chút.”

Cẩm Triêu đi đến trước mặt họ, hai người chỉ dám nhìn mặt giày gấm thêu sơn ca của nàng.

“Ta vừa hỏi các ngươi, có phải các ngươi muốn làm di nương hay không? Ai dạy các ngươi quy củ chủ tử hỏi có thể không trả lời thế này.”

Hai nha đầu lập tức dập đầu nhận sai không ngừng. Các nàng đều biết chuyện của Lưu Hương, đại tiểu thư thủ đoạn hung ác, chỉ sợ mình bị đuổi rồi cũng chẳng có đường mà sống.

“Tụi nô tỳ không muốn làm di nương! Không muốn làm! Nô tỳ biết sai rồi, đại tiểu thư tha cho nô tỳ…”

La Tố ở bên cạnh nhìn trợn mắt há hốc mồm, Cẩm Triêu thậm chí còn chưa khiển trách hai nha đầu này, chưa nói nặng lời cũng chưa xử phạt mà các nàng đã sợ thành như thế này rồi.

“La di nương, tới đây.” Cẩm Triêu gọi La Tố.

Bây giờ hai nha đầu mới hiểu ra La di nương sáng sớm đi ra ngoài là đi tìm cứu binh! Vậy mà nàng ta lại dám mời đại tiểu thư tới.

“Nha đầu là của di nương, di nương muốn phạt như thế nào?” Cẩm Triêu hỏi nàng ấy.

La Tố lúng túng chốc lát mới nhỏ giọng nói: “Không bằng… Quỳ nửa… Không, một canh giờ trong hành lang.”

Cẩm Triêu gật nhẹ, nhìn Liễu ma ma đứng cạnh nói: “Liễu ma ma đã nghe La di nương nói phạt như thế nào  rồi chứ.”

Liễu ma ma vội nói: “Nô tài biết rõ, nô tài lập tức đi lấy xẻng tới đây.”

Cẩm Triêu gật đầu đồng ý, Liễu ma ma vội đi tìm một cái xẻng nhỏ dùng để cuốc đất trong hoa viên.

“Đại tiểu thư, tại sao phạt quỳ phải dùng xẻng?” La Tố hỏi nàng.

Cẩm Triêu cười nói: “Đây đều là ý của Liễu ma ma, làm sao ta biết.”

Liễu ma ma bắt đầu đục tảng băng ở cạnh ao nhỏ, cùng với Trần ma ma, hai người đặt tảng băng trên mặt đất, lúc này mới nói với Hải Đường và Thu Quỳ: “Hai vị cô nương, chỗ này chúng ta chuẩn bị tốt rồi, hai người nhanh đến đây quỳ.”

Muốn các nàng quỳ gối trên đống băng phía vừa nhọn vừa lạnh kia ư…

Hải Đường và Thu Quỳ nhìn nhau, khẽ cắn môi đi đến quỳ xuống tảng băng. Quỳ một canh giờ trên băng còn tốt hơn bị đuổi khỏi phủ.

“Ở đây sao lại náo nhiệt như vậy.” Có tiếng nói vang lên từ cửa ra vào, là Xảo Vi và Tử Lăng mang theo vài hộ viện tới.

Xảo Vi trước tiên hành lễ với Cẩm Triêu: “Không ngờ gặp đại tiểu thư ở đây. Nô tài nghe nói nha đầu Tĩnh An cư hầu hạ chủ tử chưa tận lực, đặc biệt tới dạy các nàng. Không nghĩ đại tiểu thư đã dạy dỗ các nàng rồi, thật là không thể tốt hơn.”

Cẩm Triêu quay người nhìn nàng ta, cong môi mỉm cười: “Nghe nói? Nghe ai nói?”

Xảo Vi không kiêu căng cũng không khiêm tốn trả lời: “Là nghe lão hầu quét rác bên ngoài nói, đúng lúc nô tài và Tử Lăng cô nương đi ngang qua đây.”

“Tĩnh An cư này cũng thật không tệ, lão hầu quét rác và nha đầu hầu hạ đều khua môi múa mép như vậy.” Cẩm Triêu cười cười, dặn dò Thanh Bồ “Lôi lão hầu quét rác bên ngoài đến cho ta.”

Lúc này Xảo Vi biến sắc, Tống di nương đặn dò nàng ta thường xuyên theo dõi tình hình Tĩnh An cư, đại tiểu thư đến nàng ta sẽ biết, đâu ra lão hầu quét rác chứ. “Lúc này có lẽ người cũng đi rồi, đại tiểu thư không cần phiền lòng, nô tài đã răn dạy các nàng rồi.”

Thu Quỳ và Hải Đường thấy Xảo Vi tới, ánh mắt nhìn nàng ta đầy van xin. Bọn họ đều làm việc cho Tống di nương, gặp chuyện không may Tống di nương lại không cứu giúp thì sao có thể mua chuộc lòng người. Băng này mới quỳ một lúc đã bắt đầu thay đổi, nước thấm qua quần bông, lạnh đến nỗi không có cảm giác. Quỳ như vậy sau này nhất định sẽ bị phong thấp…

Xảo Vi lại không đề cập tới chuyện của các nàng, ánh mắt rơi vào Liễu ma ma và Trần ma ma: “Hai vị này là…”

“Tụi nô tỳ là ma ma mã phòng.” Liễu ma ma đáp.

“Nếu là ma ma mã phòng thì tại sao lại ở trong trong nội viện…”

Thanh Bồ tiến lên một bước thản nhiên nói: “Là đại tiểu thư bảo họ tới đây hầu hạ, nha đầu ở đây không hiểu chuyện, dù sao cũng phải có người dạy dỗ.”

Tử Lăng bên cạnh cười nói: “Tuy rằng đó là ý tốt của đại tiểu thư, nhưng… Bây giờ quản lý nội viện là Tống di nương, đại tiểu thư có phải hơi quá hay không ạ, ma ma mã phòng sao lại có tư cách hầu hạ di nương, việc này người phải thương lượng với Tống di nương một chút.”

Thải Phù lạnh giọng: “Tống di nương quản lý nội viện chỉ là thay mặt quản, việc bếp núc này quyền lực ở trong tay phu nhân. Tiểu thư có lệnh bài của phu nhân ở đây, tự nhiên có thể nói chuyện. Cho dù là muốn chất vấn cũng không tới phiên ngươi mở miệng, ngươi là cái thá gì!”

Tử Lăng không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng nén giận. Nàng ta là nha đầu nhất đẳng, Thải Phù lại là nha đầu nhị đẳng, dựa vào cái gì mà dám nói như vậy!

“Nhưng… Mọi người cũng không nên xử phạt nha đầu như vậy, các nàng chỉ là thừa dịp chủ tử không ở đây tạm nghỉ một chút, tại sao phải phạt như vậy!”

Xảo Vi bên cạnh lùi về phía sau một bước, thở dài một tiếng nhỏ khó mà nghe được, Tử Lăng cô nương nói chuyện quá không đúng mực rồi. Hay là trở về nói cho Tống di nương một tiếng, xem có thể đổi nha đầu bên cạnh tiểu thư hay không.

Tống Diệu Hoa mới quản lý nội viện chưa bao lâu, bây giờ nàng ta còn dám nói chuyện này.

Cẩm Triêu đi đến trước mặt Tử Lăng cười nói: “Ta không có thẻ bài thì thế nào, ta muốn cho ai hầu hạ ai, ta muốn trừng phạt ai thì trừng phạt, cũng chỉ một câu nói. Không phải gần đây ngươi cảm thấy ta ương ngạnh ư, ta chính là ương ngạnh như vậy đấy, ngươi âm thầm đi nói cho đại thiếu gia nghe đi.”

Tử Lăng sững sờ, lời này của đại tiểu thư có ý gì?

Nàng ta cắn môi, bướng bỉnh nói: “Tôi không nói sai! Đại tiểu thư trừng phạt hạ nhân là nên, nhưng mà… Cũng vừa phải thôi ạ, hai nha đầu này dù sao cũng không phạm sai lầm lớn.”

Cẩm Triêu không nhúc nhích, Thanh Bồ tiến lên một bước, nhớ tới ngày đó Tử Lăng vu oan tiểu thư trước mặt đại thiếu gia, nàng không chút do dự giơ tay tát  Tử Lăng một cái: “Đây là lời ngươi nên nói với tiểu thư ư!”

Bị tát một cái, đầu Tử Lăng cũng bị tát nghiêng sang một bên, nàng ta lập tức che mặt nhìn Cẩm Triêu đầy oán hận.

“Ngươi nói ta ác độc, ta liền ác độc cho ngươi xem.” Cẩm Triêu thản nhiên nói, “Ngươi còn muốn xem ác độc như thế nào ư? Chi bằng ngươi cứ nói hết với đại thiếu gia đi nhỉ, ngươi nói, có phải Cẩm Vinh sẽ tin một chút hay không?”

Tử Lăng lui về phía sau một bước, tay phát run.

“Ngươi là nô tỳ trung thành, nên cân nhắc vì chủ tử của ngươi một chút, hi sinh này vẫn đáng giá, ngươi thật sự không làm sao?” Cẩm Triêu nói tiếp, “Người không phạm ta ta không phạm người, để cho ta biết ngươi nói lung tung thêm mắm dặm muối, phải trái không phân biệt được nói cho đại thiếu gia, ta nhất định sẽ đuổi ngươi ra khỏi phủ, ngươi cảm thấy tiểu thư nhà ngươi có thể cứu ngươi ư? Việc này trong phủ do ai định đoạt, trong lòng ngươi biết rõ đấy.”

Bạch Vân thấy Tử Lăng sững sờ tại chỗ bèn cười nói: “Không biết trí nhớ Tử Lăng cô nương tốt không, lời tiểu thư nói cô phải nhớ rõ nhé.”

Tử Lăng lườm Bạch Vân, không dám nhìn Cố Cẩm Triêu nữa, lui ra khỏi Tĩnh An cư. Xảo Vi thở dài, cũng hành lễ nói: “Nô tài quấy rầy đại tiểu thư, kính xin đại tiểu thư tha thứ.” Dứt lời mang theo hộ viện lui ra.

Người cũng đi rồi, Thanh Bồ mới thấp giọng nói: “Tiểu thư, cuối cùng nhờ khẩu khí của người mà Tử Lăng này mới được dạy dỗ một chút.”

Cẩm Triêu cười cười: “Cũng nên để cho nàng ta thử xem cái gì mới gọi là ỷ thế hiếp người. Tránh cho lần sau không phân biệt rõ ràng đi nói lung tung.”

Bạch Vân và Thải Phù đều nhấp môi cười.

Cẩm Triêu ngẩng đầu nhìn lên, hốc mắt hai nha đầu kia sưng đỏ, nước mắt như sắp rơi ra.

Nàng đi đến trước mặt, để hai ma ma đỡ các nàng đứng lên, mới quỳ một chút chân đã không còn cảm giác. Hai nha đầu vội vàng cảm kích nói cám ơn, Cẩm Triêu nói với các nàng: “Ta không thật lòng muốn phạt các ngươi, chỉ là muốn các ngươi nhìn xem trước mắt ai mới có thể cứu các ngươi. Trong lòng các ngươi biết rõ bây giờ nên làm sao rồi đấy.”

Nha đầu mặt tròn khẽ gật đầu nói: “Nô tài đã biết, về sau sẽ hầu hạ tốt La di nương. Mong tiểu thư an tâm.”

Cẩm Triêu ừ một tiếng: “Ta cũng không sợ các ngươi hai lòng, dù sao hai vị ma ma cũng ở lại Tĩnh An cư rồi, ngày sau các ngươi nếu còn không an ổn, hai vị ma ma cũng sẽ không bỏ qua các ngươi.”

Hai vị ma ma cùng đáp xác nhận, trong lòng vui vẻ. Vừa rồi còn cho rằng Cẩm Triêu chỉ kéo bọn họ tới phô trương thanh thế, không ngờ thật sự muốn giữ họ lại.

Bạch Vân dẫn hai vị ma ma đi nhận quần áo, Cẩm Triêu và La Tố vào trong phòng.

“Về sau gặp tình huống này đều phải xử lý như vậy, di nương hiểu chưa?” Cẩm Triêu hỏi nàng ấy.

La Tố nhìn Cố Cẩm Triêu, trong lòng sinh ra mấy phần sùng bái. Đôi mắt lóe sáng: “Thiếp thân đã biết.”

Cẩm Triêu đi lâu vậy cũng mệt mỏi rồi, bèn dẫn Thanh Bồ, Thải Phù đi đến chỗ mẫu thân, gần đây nàng thường dùng cơm trưa ở chỗ mẫu thân.

1 COMMENT

  1. CÓ cha như vậy phiêu quá, nên mới nói người mẹ phải khỏe mạnh thì mới có thể bảo vệ con gái mình, thời đại nào cũng vậy, ta đoc truyện mà ta lại liên tường đến cuộc sống hiện tại, ta quyêt định phải ăn thật nhiều vào cho khỏe mạnh, gặp chồng như thang cha trong này là 1 cước đạp bay liền

  2. Thích nhất cái câu “Cũng nên để cho nàng ta thử xem cái gì mới gọi là ỷ thế hiếp người”
    Không biết có phải mình ác quá hay không mà cảm thấy xử lý Tử Lăng nhiều chuyện như vậy vẫn chưa hả dạ!

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY