Ma Pháp Sư Thiên Tài – Quyển 2 – Chương 5

6
1431

QUYỂN 2

Chương 5: Ma hóa quỷ dị

Edit & Beta: Thời Nghi

Trong màn đêm tăm tối, một vầng huyết nguyệt hiện ra ở phía chân trời, cách phía trước không xa, chính là dãy núi có hình dạng như núi lửa phun trào. Từ trên cao có thể thấy được dãy núi hình vòng cung rõ ràng. Càng tới gần, càng nghe thấy tiếng chim bay cá nhảy âm u âm u. Những tiếng kêu âm u này giống như có ai bị bóp cổ, phát ra trước lúc chết, vô cùng thảm thiết.

Chuyện gì xảy ra vậy? Dãy núi phía trước đã xảy ra chuyện gì sao? Thú Giác Ưng vốn dĩ đang bay một cách bình thường, dường như cũng bị một nhân tố thần bí nào đó ảnh hưởng, trạng thái bay có chút thay đổi so với trước. Phải biết rằng, thú Giác Ưng nếu không chiến đấu thì được dùng để khuân vác và vận chuyển cho quân đội, được huấn luyện một cách nghiêm khắc nhất, thứ tầm thường tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng được nó.

Lâm Huyền Băng đứng ở cửa sổ, hai tay nắm chặt bệ cửa, ánh mắt nhìn về phía bầu trời và dãy núi không xa, muốn tìm cho ra nguyên nhân khiến thú Giác Ưng bất thường.

“Đã xảy ra chuyện gì? Cho ta xem xem.” Địa ngục ma hoa đứng cạnh chân Lâm Huyền Băng cố nhảy tưng tưng lên, nó hơi thấp nên không với tới cửa sổ được.

Lâm Huyền Băng nghiêng đầu nhìn thân thể mảnh khảnh của địa ngục ma hoa, tốt bụng xách nó lên bệ cửa.

“Cầm cho chắc, coi chừng té đó.” Lâm Huyền Băng dặn dò, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Huyết nguyệt trong màn trời đen có chút quỷ dị. Thông qua việc quan sát cẩn thận của mình, Lâm Huyền Băng phát hiện, vị trí chính giữa của dãy núi hình vòng cung hình như phát ra ánh sáng đỏ không ngừng nhấp nháy.

“Kia là cái gì?” Lâm Huyền Băng nhăn mày, không khỏi có chút nghi hoặc.

Nhưng mà đúng lúc này, địa ngục ma hoa phát ra một tiếng kinh hoàng.

“Ồ, trời sinh dị tướng tất có dị thú hoặc dị bảo xuất thế.” Hai tay của địa ngục ma hoa vuốt vuốt bệ cửa, giả vờ tỏ vẻ.

“Dị bảo hoặc dị thú sao?” Lâm Huyền Băng nhìn chăm chú vào dãy núi hình vòng cung, trong đôi mắt của nàng phát ra ánh sáng nóng rực.

Lúc thú Giác Ưng bắt đầu đến gần vị trí trung tâm của dãy núi, đột nhiên nhà gỗ bị nghiêng, thú Giác Ưng thì phát ra một tiếng kêu thê thảm. Còn chưa kịp phản ứng, Lâm Huyền Băng chỉ cảm thấy như đang ngồi trên cáp treo, trực tiếp lao xuống đất.

“Cứu mạng!!” Địa ngục ma hoa khoa trương kêu to rồi ôm lấy tay Lâm Huyền Băng.

“Khế ước trận.” Lâm Huyền Băng niệm một câu, Lục Mang Tinh Pháp trận trên cánh tay phát ra ánh sáng màu vàng vây quanh thân thể địa ngục ma hoa.

“Tiểu Ngân, ngươi cũng vào dây chuyền hỏa tinh đi.” Vừa dứt lời, tiểu ngân hồ lập tức bị hút vào dây chuyền hỏa tinh.

Trong hành lang xuất hiện tiếng ầm ĩ, quản sự của ‘điểm bay’ chạy tới.

“Đại nhân, không biết tại sao thú Giác Ưng đột nhiên nổi giận, hiện nó đang dùng tốc độ nhanh nhất lao xuống mặt đất. Vì sự an toàn của ngài, xin đại nhân và đệ tử của ngài hãy mau đi.” Quản sự lo lắng đứng trong hành lang báo cáo tình hình với Hàn Cửu U.

Lâm Huyền Băng nắm chặt bệ cửa sổ, cố gắng cân bằng cơ thể. Nàng nhìn về phía Hàn Cửu U bên kia, nàng muốn xem xem, Pháp Tôn Hàn Cửu U này sẽ làm gì tiếp theo.

“Vội cái gì? Bình tĩnh lại cho ta.” Giọng nói trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng của Hàn Cửu U vang lên rõ ràng. Mũ trùm u lan trên đầu khiến hắn có chút thần bí khó lường.

“Thế nhưng, đại nhân, thú Giác Ưng nổi giận rồi.” Lâm Huyền Băng nhìn từ cửa sổ thì thấy vẻ mặt hoảng sợ của quản sự.

“Hừ.” Hàn Cửu U hừ lạnh, sau đó cả người hắn biến mất trong tích tắc. Lại nữa hả? Đây là kĩ năng gì vậy? Hình như giống thuấn di (di chuyển trong nháy mắt).

Lâm Huyền Băng cảm thấy không thể cứ ngồi ở đây như vậy, nàng định nhảy ra ngoài từ cửa sổ.

“Băng Nhi.” Đúng lúc này, Lâm Huyền Thiên cũng từ trong phòng đi ra, thấy Lâm Huyền Băng trên hành lang thì đi về phía nàng.

“Huyền Thiên ca ca, huynh ở đây đi, muội đi xem tình hình thế nào.” Lâm Huyền Băng suy nghĩ một chút, thân ảnh của nàng lóe lên rồi chạy ra bên ngoài nhà gỗ.

“Băng Nhi mau quay lại, bên ngoài nguy hiểm lắm.” Lâm Huyền Thiên kêu to, thế nhưng đã chậm mất, thân hình của nàng nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang. Cảm thấy sốt ruột, Lâm Huyền Thiên cố gắng chạy nhanh hơn về phía Lâm Huyền Băng.

Thú Giác Ưng đang lao xuống với tốc độ cực nhanh, lúc Lâm Huyền Băng chạy tới bên ngoài nhà gỗ thì bị gió quật mạnh, vì vậy nàng bèn ôm lấy cây cột để ổn định thân thể.

Sau khi thích ứng được với gió mạnh, nàng ngẩng đầu nhìn về phía đầu của Giác Ưng. Quả nhiên không có gì bất ngờ, nàng thấy một bộ trường bào u lan có khí chất như thiên tiên.

Đôi chân thon dài như hai cái đinh găm vào đầu thú Giác Ưng, gió mạnh thổi tung trường bào của hắn, mũ trùm bị hất ra, mái tóc trắng như tuyết phất phơ trong không trung dưới ánh đỏ yêu dị của huyết nguyệt. Hai tay hắn đặt trước ngực tạo một pháp ấn, lập tức một luồng ma pháp cường đại màu xanh da trời xuất hiện, lấy hắn làm trung tâm, dần dần bao lấy toàn bộ cơ thể Giác Ưng.

Ngay lập tức, tốc độ rơi bị kiềm hãm, Lâm Huyền Băng nhìn thân ảnh lạnh lùng cao ngạo của Hàn Cửu U trong màn đêm, vào lúc này, sự cường đại của hắn in sâu trong đầu nàng.

Hàn Cửu U dùng ma pháp của mình làm khiên chắn, vây thú Giác Ưng trong một khoảng không gian. Thế nhưng tình huống này chỉ duy trì được khoảng ba phút. Ánh sáng đỏ mà Lâm Huyền Băng nhìn thấy ở vị trí trung tâm của dãy núi đột nhiên có biến, một cột ánh sáng đỏ bắn lên trời, tạo thành một đường thẳng tắp tới huyết nguyệt. Trong lúc ánh sáng đỏ ngày càng lớn mạnh, thú Giác Ưng đã bình ổn lập tức trở nên phát cuồng.

Vốn dĩ đang lao người xuống thì thú Giác Ưng thoáng cái quay người 180 độ. Hàn Cửu U đứng trên đầu và Lâm Huyền  Băng đứng trên cánh nó đều mất thăng bằng, rơi xuống đất bằng tốc độ sao băng.

Ặc, không phải bi kịch như vậy chứ? Lâm Huyền Băng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thú Giác Ưng đang không ngừng xoay tròn, cái nhà gỗ bị phá hủy từng chút từng chút.

Bên tai là tiếng gió gào thét, Lâm Huyền Băng đang rơi bằng tốc độ kinh người. Trong quá trình rơi, lọt vào khóe mắt nàng là một góc trường bào u lan, là Hàn Cửu U, Lâm Huyền Băng lập tức nhìn về phía hắn.

Vừa nhìn thấy thì trong lòng không nén nổi ngạc nhiên.

Lúc này Hàn Cửu U đã không còn chật vật như khi mới rơi khỏi thú Giác Ưng nữa. Hắn chậm rãi giữ vững cơ thể, niệm chú vận dụng các nguyên tố ma pháp trong cơ thể, ngắn ngủi trong mười giây, sau lưng hắn hiện ra một đôi cánh Hỏa dực (dực: cánh) màu xanh da trời. Ánh sáng màu xanh xinh đẹp giữa bầu trời, Hàn Cửu U lúc này nhìn giống như một tinh linh trong đêm, mờ mờ ảo ảo.

“Trói hệ mộc.” Sau khi hết kinh ngạc, Lâm Huyền Băng lập tức tỉnh táo. Hiểu được hậu quả nếu bị rơi xuống, nàng vung tay về phía Hàn Cửu U, một luồng ma pháp hệ mộc xuất hiện, biến thành dây mây quấn lên chân hắn. Hàn Cửu U bị trọng lượng của Lâm Huyền Băng kéo lại, cơ thể vốn dĩ đã ổn định lập tức lảo đảo rồi lại rơi xuống.

“Buông ra.” Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ của Hàn Cửu U tràn đầy lạnh lẽo. Bởi vì rơi từ trên cao nên biên độ rơi cũng khá lớn, Hỏa dực của Hàn Cửu U cũng chỉ duy trì được trong mấy chục giây. Nhưng lúc này bị Lâm Huyền Băng bám lấy chân như kí sinh, tốc độ rơi đương nhiên nhanh hơn vài phần.

“Không buông.” Lâm Huyền Băng kiên quyết trả lời, nói đùa gì vậy, bây giờ không phải là lúc thể hiện, tính mạng quan trọng hơn, nếu có chết nàng cũng phải kéo theo Hàn Cửu U chết chung. Ai bảo sau lưng hắn có cánh làm gì? Đây là bản năng sinh tồn của con người, muốn nàng buông tay hả, nghĩ cũng đừng nghĩ. Không những thế, nàng còn từ từ đến gần Hàn Cửu U, ôm chặt lấy eo hắn như bạch tuộc, có chết cũng không buông.

“Ngươi.” Hàn Cửu U nhìn thấy động tác của Lâm Huyền Băng thì trong lòng muốn hộc máu, tiểu nha đầu này dám ôm eo hắn, khiến cho một kẻ luôn duy trì khoảng cách với người khác như hắn có cảm giác bài xích kịch liệt. Giọng nói của hắn ngày càng rét lạnh hơn: “Buông ra.”

“Không buông.” Lâm Huyền Băng chật vật ôm chặt lấy hắn như ôm cọng rơm cứu mạng, nói đùa hả? Nói gì nàng cũng không buông tay đâu.

Hàn Cửu U bị sự vô lại của Lâm Huyền Băng chọc giận rồi. Hắn cười lạnh một tiếng, toàn thân lập tức phát ra một quả cầu lửa màu xanh da trời, vây Lâm Huyền Băng lại.

Nhất thời, Lâm Huyền Băng cảm thấy cơ thể mình bị một luồng nhiệt nóng rực bao lấy, y phục của nàng lập tức hóa thành tro. Ngay lúc nàng nghĩ cơ thể của mình cũng sắp chịu chung số phận với bộ quần áo, một luồng ánh sáng xanh phát ra từ dây chuyền hỏa tinh. Nó bao bọc lấy cơ thể Lân Huyền Băng, ngăn cách nàng với cầu lửa của Hàn Cửu U. Nhưng cũng hơi kì quái, ánh sáng xanh này dường như có quan hệ gì đó với cầu lửa màu xanh của Hàn Cửu U, cả hai dần dần dung hợp. Mà Lâm Huyền Băng đã sớm không chịu nổi sức nóng của cầu lửa cho nên ngất đi.

Hàn Cửu U nhìn chuyện lạ trước mắt, nhẹ nhàng nhướng mày lên. Người khác có lẽ không biết luồng ánh sáng xanh đó là gì, nhưng Hàn Cửu U hắn lại biết rõ. Hắn vốn định vứt bỏ Lâm Huyền Băng vướng víu này, nhưng vì sự xuất hiện của luồng ánh sáng xanh trên người nàng khiến hắn thay đổi chủ ý.

Cánh tay thon dài quấn lấy eo nàng, vững vàng ôm thân thể mềm mại của nàng vào trong ngực. Chỗ tiếp xúc với da thịt trắng nõn mềm mịn của Lâm Huyền Băng khiến Hàn Cửu U có một cảm giác khác thường, hắn do dự một chút rồi cởi trường bào u lan của mình, bọc lấy cơ thể trần trụi của Lâm Huyền Băng.

Tốc độ từ từ chậm lại, Hỏa dực sau lưng Hàn Cửu U cũng biến mất, hắn ôm Lâm Huyền Băng đáp xuống mặt đất một cách an toàn.

Ngẩng đầu lên nhìn trời, con thú Giác Ưng điên cuồng lúc nãy đã không thấy đâu. Không biết Lâm Huyền Thiên và người quản sự có thoát được hay không, nhưng mà đây không phải điều Hàn Cửu U quan tâm, việc sống chết của bọn họ không phải vấn đề quan trọng với hắn.

Trước mắt có hai vấn đề lớn, một là vì sao trên người Lâm Huyền Băng có luồng ánh sáng xanh kia. Hai là bây giờ bọn họ đang ở trong thung lũng của dãy núi hình vòng cung, làm sao để ra khỏi đây chính là vấn đề cấp bách phải giải quyết.

Hàn Cửu U nhìn bốn phía, phát hiện nơi bọn họ đứng chính là rừng rậm. Trên đỉnh đầu thì cây cao che trời, dưới chân thì có cỏ mọc cao đến nửa thân người. Đưa mắt nhìn về phía trước thì chỉ thấy cỏ, căn bản không thấy đường đi. Vậy có thể kết luận, không hề có người nào tới đây cả.

“Tỉnh lại.” Sau khi quan sát xung quanh, Hàn Cửu U vỗ vỗ Lâm Huyền Băng còn đang hôn mê. Hắn cũng không muốn ôm nàng đi tới đi lui.

Lâm Huyền Băng mơ hồ mở mắt ra, lọt vào đôi mắt nàng đầu tiên chính là gương mặt lạnh lùng trong trẻo của Hàn Cửu U khiến nàng vô thức muốn lùi ra sau. Hàn Cửu U hơi nhăn mày, bởi vì phía sau nàng là một cái hố sâu, nếu nàng cứ lui về sau thì chắc chắn sẽ té vào đó. Vì vậy hắn không cân nhắc thêm mà kéo Lâm Huyền Băng về phía mình. Lâm Huyền Băng hoàn toàn không đề phòng, cho nên nàng liền áp sát vào hắn không có khe hở.

“Ôi.” Lâm Huyền Băng phát ra một tiếng kêu đau đớn, ôi ngực của nàng, bị đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của Hàn Cửu U khiến nàng không khỏi vuốt vuốt ngực mình. Hả, sao vậy nè? Y phục của nàng đâu? Lâm Huyền Băng cúi đầu, kinh hô một tiếng, “A.” Thì ra nàng phát hiện trên người chỉ mặc bộ trường bào u lan, mà theo góc độ từ trên xuống thì nhìn một phát là thấy hết.

Khi Lâm Huyền Băng giật mình kêu to thì Hàn Cửu U đã bình thường lại rồi. Hắn buông nàng ra, đôi mắt màu bạc quét nhìn bốn phía lần nữa rồi nói: “Nơi này là rừng rậm Mê Vụ, bình thường có rất ít người tới đây, cho nên ma thú ở đây rất nhiều, hơn nữa con nào cũng hung tàn.” Nên nhắc nhở thì hắn đã nhắc nhở rồi, tiếp theo phải chú ý cái gì thì chắc hẳn tự nàng phải biết.

Mà Lâm Huyền Băng thì hoàn toàn không để ý, nàng vươn tay nắm lấy trường bào u lan trên người, hỏi Hàn Cửu U: “Y phục của ta đâu? Vì sao ta lại mặc đồ của ngươi?”

“Y phục của ngươi? Hủy rồi.” Âm thanh trong trẻo của Hàn Cửu U không có chút chột dạ nào, hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu như vậy.

“Hủy rồi?” Lâm Huyền Băng mở to mắt nhìn Hàn Cửu U, đột nhiên trong đầu nàng xuất hiện một loạt hình ảnh. Hình như trong lúc rơi xuống, Hàn Cửu U ra tay với nàng, sau đó nàng nóng đến bất tỉnh, may là có một luồng ánh sáng xanh hiện ra từ dây chuyền hỏa tinh, ngăn cách cầu lửa cực lạnh rồi lại cực nóng của Hàn Cửu U.

“Ngươi là đồ xấu xa.” Lâm Huyền Băng còn nhớ, Hàn Cửu U định vứt nàng giữa không trung nữa kìa.

Hàn Cửu U nghe xong lời nói của Lâm Huyền Băng cũng không phản bác, nhưng lại nói thẳng ra một câu: “Ta không phải người tốt, cũng không muốn làm người tốt.”

“Vì vậy ngươi có thể làm hại ta, vứt ta giữa không trung sao?” Lâm Huyền Băng không bỏ qua.

Đôi mắt màu bạc của Hàn Cửu U nhìn Lâm Huyền Băng trong chốc lát, rồi nhẹ nhàng trả lời: “Sống chết của ngươi không liên quan đến ta.”

Ách, trong nhất thời Lâm Huyền Băng bị câu nói trần trụi của Hàn Cửu U làm nghẹn họng. Theo lý mà nói, nàng và hắn không có chút quan hệ nào, hắn có thể mặc kệ nàng. Nhưng nói về tình, dù gì nàng cũng là một mạng người mà? Sao có thể đẩy nàng xuống địa ngục thâm sâu được?

“Cũng không thể nói vậy, ngươi không phải là lão sư của ta sao?” Lâm Huyền Băng dùng quan hệ thầy trò, “Lão sư trợ giúp đệ tử, đó là việc hiển nhiên.”

Hàn Cửu U xì mũi coi thường, hắn cười lạnh: “Dường như ngươi còn chưa chính thức gia nhập học viện thánh Mã Lệ đâu nhỉ?”

“Chưa chính thức gia nhập thì sao? Không phải ta đang cùng ngươi về đó hay sao? Chẳng lẽ vì nguyên nhân này mà ngươi thấy chết không cứu, lại còn bỏ đá xuống giếng?” Lâm Huyền Băng cảm thấy cấu tạo não của Hàn Cửu U có vấn đề. Nàng không phải là đệ tử hắn chiêu mộ về học viện sao? Huy chương nhập học đã lấy rồi, chẳng lẽ còn thay đổi được à?

“Ha ha, xem ra ngươi còn chưa hiểu rõ về học viện thánh Mã Lệ.” Hàn Cửu U nghe Lâm Huyền Băng nói mà cười thành tiếng, “Lấy được huy chương nhưng không nhất định có thể trở thành đệ tử của học viện đâu.”

“Vì sao?” Lâm Huyền Băng nghi ngờ, không lẽ lấy được huy chương chưa đủ?

 “Bình thường sau khi tân sinh gia nhập học viện thánh Mã Lệ thì sẽ tiến hành tập huấn trong vòng một tháng, chỉ có người vượt qua được thì mới có tư cách trở thành đệ tử chính thức của học viện. Cho nên bây giờ ngươi chỉ vào học viện với tư cách tân sinh tập huấn thôi, muốn trở thành đệ tử chính thức thì phải vượt qua kì thi tập huấn đã.” Khó có được lúc Hàn Cửu U kiên nhẫn giải thích như vậy. Có thể là vì ở đây chỉ còn hắn và nàng, cho nên nhiều lời hơn bình thường một chút.

Bi kịch mà, quả nhiên trường giỏi thì không dễ vào, khó trách học viện này được gọi là cái nôi của đại ma pháp sư. Con mẹ nó, hóa ra bọn họ chọn đệ tử không chỉ dựa vào thiên phú Tiên Thiên, mà còn xem tốc độ tu luyện Hậu Thiên của ngươi nữa. Chỉ cần không đạt tiêu chuẩn là loại hết. Đối với nội quy trường học như vậy, có kẻ đầu đường xó chợ nào tồn tại được sao?

“Đi thôi.” Hàn Cửu U nhìn lướt qua Lâm Huyền Băng đang trầm tư, “Muốn rời khỏi đây, đoán chừng phải mất hơn mười ngày đường.” Không thể lãng phí thời gian ở đây, hắn còn có việc phải làm.

“Đợi một chút.” Lâm Huyền Băng ngăn cản Hàn Cửu U, “Ngươi quay đầu đi, ta thay y phục cái đã.”

Hàn Cửu U quay lưng về phía Lâm Huyền Băng, Lâm Huyền Băng nhanh chóng lấy ra một bộ váy từ Nạp Linh rồi mặc vào.

“Tốt rồi, chúng ta đi thôi.” Lâm Huyền Băng đưa trường bào u lan cho Hàn Cửu U, hắn cũng không nói gì thêm, chỉ trực tiếp mặc lại lên người.

Kế tiếp, hai người một trước một sau, bắt đầu hành tẩu trong khu rừng nguyên thủy không người đặt chân này.

“Đúng rồi, Lâm Huyền Thiên có rơi xuống cùng một chỗ với chúng ta không?” Lâm Huyền Băng lúc này nhớ tới Lâm Huyền Thiên.

“Không biết.” Hàn Cửu U một bên gạt cỏ dại, một bên trả lời Lâm Huyền Băng mà không thèm quay đầu.

“Vậy huynh ấy sẽ bị lạc sao?” Lâm Huyền Băng lo lắng cho an nguy của Lâm Huyền Thiên.

“Có rảnh lo lắng cho người khác, còn không bằng lo lắng cho mình thì tốt hơn.” Hàn Cửu U ở phía trước lạnh lùng nói.

“Không giống mà, Huyền Thiên ca ca . . . .” Lâm Huyền Băng còn chưa nói xong thì đã cảm nhận được không khí xung quanh có chút quỷ dị. Nàng nhìn lướt qua cây cổ thu gần đó, dường như đằng sau cây cổ thụ có gì đó rất nguy hiểm.

“Suỵt, đừng nói chuyện.” Hàn Cửu U làm động tác im lặng với Lâm Huyền Băng, sau đó nhỏ giọng nói: “Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải đứng sau lưng ta, không được cách xa quá hai mét biết chưa?”

Lâm Huyền Băng hồ nghi nhìn Hàn Cửu U, gật đầu một cái, trong lòng nàng nghĩ, chẳng lẽ hắn cũng cảm giác được khác thường sao?

“Chạy mau.” Hàn Cửu U đột nhiên kêu to, sau đó hắn kéo tay Lâm Huyền Băng, nhanh chóng chạy trốn.

Hàn Cửu U nghiêng đầu, bàn tay bắt đầu ngưng kết cầu lửa, màn đêm vốn dĩ yên tĩnh bỗng xuất hiện vài bóng đen cực lớn. Một đám với nhiều đôi mắt đỏ thẫm kịch liệt nhào về phía Lâm Huyền Băng và Hàn Cửu U.

Lâm Huyền Băng mượn ánh trăng mới thấy rõ con ma thú đầu tiên đánh về phía nàng. Đó là một con thú cao khoảng chừng hai mét, dáng người to bự, bề ngoài trông giống những con tinh tinh trong vườn thú, thường được gọi là kim cang. Phía sau nó còn có hơn mười con lớn nhỏ khác nhau.

Hàn Cửu U niệm động chú thuật, ném cầu lửa màu xanh về phía con hắc tinh tinh sắp tới gần Lâm Huyền Băng. Con hắc tinh tinh kia thấy Hàn Cửu U ném cầu lửa thì vô thức né tránh, nhưng sao hắn có thể cho nó thoát được? Cầu lửa màu xanh giống như có ý thức, bay vòng lại rồi đánh về phía hắc tinh tinh. Hắc tinh tinh không kịp tránh thoát, lập tức gào lên từng tiếng thê lương, rồi sau đó biến thành tro tàn.

Đồng bạn chết không khiến đám tinh tinh sợ hãi, ngược lại càng khơi dậy sự tức giận của chúng nó. Đám tinh tinh phía sau điên rồi, chúng tăng tốc nhào về phía hai người.

Hàn Cửu U nhìn đường, tay ngưng kết cầu lửa, cầu lửa này còn mạnh hơn cái trước.

“Đi.” Hàn Cửu U ném cầu lửa vào con thú gần sát Lâm Huyền Băng, lại một con hắc tinh tinh nữa biến thành hư vô.

Cả đám tinh tinh liên tiếp bị Hàn Cửu U hạ hai con mà trở nên tức giận, chúng đập tay vào lồng ngực kêu grừ grừ rồi tiếp tục xông lên. Nhưng lúc này chúng nó đã có kinh nghiệm, không còn đến gần hai người nữa mà là tạo thành một vòng vây và từ từ co lại.

“Đừng đi quá xa ta.” Hàn Cửu U nói với Lâm Huyền Băng, sau đó con mắt màu bạc dần dần trở nên lạnh lẽo. Những con ma thú ngu dốt này, tưởng rằng dễ ăn được hắn? Vậy thì cho bọn nó xem thực lực thật sự của hắn chút nào.

Lâm Huyền Băng đứng ngay cạnh Hàn Cửu U, thấy hắn xem nàng như một kẻ vô dụng thì có chút bất mãn. Nàng nói: “Lão sư, ta có thực lực để bảo vệ mình, hơn nữa còn có thể đánh trả.”

“Đừng nói những lời ngu ngốc nữa, đám tinh tinh này không phải ma thú bình thường, ngươi thấy cặp mắt của chúng nó không?” Hàn Cửu U chỉ cho Lâm Huyền Băng xem.

“Ừ, là màu đỏ, có vấn đề gì sao?” Lâm Huyền Băng cẩn thận quan sát đôi mắt của chúng.

“Đó là dấu hiệu ma hóa, đám hắc tinh tinh này vốn dĩ chỉ có thực lực võ sĩ thất giai, thế nhưng nếu đã ma hóa, chúng sẽ có được năng lượng vô cùng lớn, có thể trực tiếp đột phá từ nguyên giai tới đỉnh phong.” Hàn Cửu U nói ra vấn đề một cách kiên nhẫn, “Hơn nữa ma thú đã ma hóa thì phong bế ngũ quan, cơ bắp toàn thân trở nên cứng như sắt, không có cảm giác đau cho đến chết.”

“Móa, mạnh vậy sao? Vậy sao chúng nó ma hóa được?” Lâm Huyền Băng nghe Hàn Cửu U giải đáp, bắt đầu có chút không bình tĩnh. Vậy có thể nói, ma thú bị ma hóa thì biến thành kim cang bất tử rồi.

“Một là do nhân tố bên ngoài, hai là do uống nhầm thuốc. Nhưng mà đám này chắc là do nhân tố bên ngoài tác động, vì ở đây không chỉ có mỗi hắc tinh tinh.” Hàn Cửu U quét mắt nhìn bốn phía, bao quanh bọn họ không chỉ có hắc tinh tinh, còn có gấu nâu, gần giống với gấu đen. Con nào con nấy đều có mắt đỏ thẫm, vẻ mặt hung tàn, dường như muốn xé bọn họ thành ngàn mảnh.

Lâm Huyền Băng triệu hồi ma pháp hệ mộc, từ đầu ngón tay nàng hiện ra tơ bạc trong suốt, vây xung quanh hai người.

Một con gấu nâu đánh về phía Lâm Huyền Băng, nàng kéo ngón tay một cái, sợi tơ bạc liền quấn lấy cơ thể con gấu.

“Thu.” Lâm Huyền Băng khống chế tơ bạc, khẽ kéo nhẹ, cả người con gấu lập tức bị cắt thành hai mảnh.

“Grừ.” Con gấu nâu khác thấy đồng bạn bị giết thì hai mắt đỏ sọc lên, nhào tới Lâm Huyền Băng.

 

6 COMMENTS

  1. hai người này nhìn qua nhìn lại xem như huề nhau, lại cùng bị ma thú vây đánh, cùng chiến đấu k biết có thân thiết hơn chút nào k ta??? hí hí… HT ca ca nơi nào sao k xuất hiện đi, coi chừng thanh mai bị bắt mất nha.
    thanks nàng nhiều

  2. Lần trước Băng tỷ nhìn thấy a Hàn tắm, lần này a nhìn thấy tỷ trần như nhộng, hòa nhau rồi nha. Trong rừng này cũng nhiều thứ quái dị cùng nguy hiểm thật đấy, không biết sau biến cố này Băng tỷ có thu hoạch thêm được cái gì tốt không nhỉ?
    Thanks nàng!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here