Ma Phi Khó Theo Đuổi – Chương 05

30
368
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 5 ♥ Đạp bay, đánh ngất!

Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy

Lúc này trên đường cái đã không ít người nhìn qua, nhưng mọi người đều sợ thân phận quý tộc của Tô Linh Phong, cũng sợ quyền thế tiền tài của Triệu gia, không dám tới quá gần, chỉ dám đứng xa xem kịch vui, chỉ trỏ hai người mà xì xào bàn tán.

Tô Linh Phong không phải là người dễ xúc động nhưng bây giờ tâm tình rất không thoải mái! Ăn thịt viên trong tiểu viện nhà mình lại bị nha đầu đáng ghét kia quấy rầy mất cả hứng, bây giờ dạo chơi trên đường phố lại đụng phải tên ngu xuẩn không có mắt này, nàng còn vui nổi cái nỗi gì?

“Muốn chết!” Tô Linh Phong nhét hai chữ qua kẽ răng.

“Ôi chao, đồ phế vật nhà ngươi dọa ai hả?” Tốt xấu hắn cũng đột phá đấu khí cấp một rồi đấy nhé, Triệu Trình sờ cằm mê đắm nhìn Tô Linh Phong: “Khoan hẵng nói, Tô đại tiểu thư giận lên cũng khá có mùi vị đấy nha…”

Lời của hắn còn chưa xong, Tô Linh Phong đã nhấc chân đạp vào bụng hắn!

Triệu Trình có thế nào cũng không ngờ được Tô Linh Phong đột nhiên lại xuất chiêu, hơn nữa còn dùng loại chiêu thức tàn nhẫn hạ lưu này, nhất thời căn bản không phản ứng kịp, bị đạp một phát bay xa hai trượng!

“Á~! Ối~!” Triệu Trình ôm bụng xoắn như đao đau đớn vô cùng, lập tức kêu gào như bị chọc tiết heo, mồ hôi to như hạt đậu vã ra.

Tô Linh Phong thu chân lại, cơ thể vọt tới như sao chổi, thuận tay nhặt một hòn đá trên mặt đất, chụp xuống đầu Triệu Trình!

“Bốp!”, một tiếng kêu trầm đục vang lên, trước mắt Triệu Trình tối sầm, chưa kịp ngáp cái nào đã ngất luôn.

Thế giới rốt cục cũng yên tĩnh lại…

Đám tùy tùng của tên Triệu Trình hèn mọn bỉ ổi kia ngây người, sợ tới mức lọt cả tròng mắt, đứng yên như tượng không nhúc nhích lấy một chút.

Trên mặt Liễu Nhi trắng bệch, bờ môi run rẩy, lòng bàn tay dính nhớp.

Người chung quanh cũng dùng ánh mắt quái dị nhìn Tô Linh Phong, mặt mũi ai nấy đều sợ hãi không thể tin.

Tô Linh Phong vất hòn đá trong tay, ưu nhã tới trước mặt Liễu Nhi, thò tay lấy một cái khăn trong ngực ra, chậm rãi lau bụi đất dính trên tay, sau đó ném khăn tay cho Liễu Nhi.

Nàng đưa tay vỗ má Liễu Nhi, nói: “Hồi hồn, chúng ta đi.”

Tô Linh Phong đi lên phía trước, Liễu Nhi máy móc theo sau, người trên đường nháo nhác.

Chủ tớ hai người Tô Linh Phong đi xa được hơn mười mét rồi mới có người hoảng sợ nói: “Trời ạ! Có phải ta nhìn nhầm rồi không? Kia thật là Tô đại tiểu thư sao?”

Có người tỉnh từ trong mộng tiếp lời: “Ngươi không nhìn lầm đâu, ta cũng thấy…”

“Nàng ta không phải không có căn cơ, là phế vật không hiểu võ kỹ sao? Sao có thể đánh một võ sĩ ngất xỉu tới vậy chứ?!”

“Nàng ta vừa rồi hoàn toàn không dùng tới linh thuật hay đấu khí đấy! Thật không thể tin được.”

“Hơn nữa cách ăn mặc của nàng ta hôm nay rất khác ngày xưa…”

“…”

Quán rượu bên đường, trong một gian phòng ưu nhã trên lầu hai sát mặt đường.

Một nam tử trẻ tuổi méo miệng nói: “An Chi, đấy là đại tiểu thư háo sắc phế vật mà huynh xua đuổi trước nay sao? Dáng vẻ không tệ! Còn có động tác đạp người đá người kia nữa, rất dứt khoát lưu loát, đây là người chưa từng luyện võ kỹ sao? Hơn nữa nàng ta ra tay rất biết lượng sức! Thực cay độc! Thực thú vị! Lời đồn quả nhiên là sai!”

Một thiếu niên khác cũng nghi hoặc cau mày, sau đó lại hừ lạnh một tiếng nói: “Có khả năng là nàng ta đang bày trò gian trá gì đó.”

“Bịp bợm hả? Có thể bịp bợm cái gì? Chẳng lẽ nàng ta biết huynh ở đây, cố ý hấp dẫn lực chú ý của huynh?”

“Nói không chừng.”

“…”

Mà bên cửa sổ phòng bên cạnh còn có một nam tử mặc trường bào màu mực, đang dùng tay sờ sờ cằm, hứng thú nhìn chằm chằm bóng lưng của Tô Linh Phong.

“Không có đấu khí, không có linh cơ sao?” Nam tử nở nụ cười hoàn mỹ hấp dẫn, cười khẽ: “Tiểu nha đầu này lại có chút gì đó thú vị đấy…”

 images (3)

30 COMMENTS

  1. Nam chính lên sàn rồii, xem ra khá thú vị đây.
    Chắc đây là An Chi ca ca của TDM đây mà, mắt cao hơn đầu nghĩ mình là cái gì mà khiến người khác phải sắp đặt gây ấn tượng chứ, nam phụ này cũng quá nông cạn đi.

  2. ây za, có phải nam chính phúc hắc của chúng ta công thêm 1 nam phụ đã xuất hiện rồi hay k đây. còn nữa, cái tên Lâm công tử gì đó cũng ảo tưởng quá đi, cứ gặp đi rồi sẽ thất vọng thôi, mà k chừng tên này sau này sẽ quay lại quấn lấy phong tỷ cũng nên, ai biết được, lúc ngta thích mình thì ghét bỏ, đến lúc ngta k thích nữa thì xáp tới. hừ

  3. Động tác quá đẹp đi, chuẩn quá, như “nước chảy mây trôi” a ~?.
    Nhân vật mới xuất hiện: Tra nam tự kỉ trong truyền thuyết là đây phải không ta, không biết có ra trò trống gì không. Còn nam nhân thấy Phong Phong thú vị á chắc không phải nam9 đâu ha.
    3/7/16

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY