Ma Phi Khó Theo Đuổi – Chương 126

16
98

Chương 126 ♥ Vô đề

Chuyển ngữ ♥ Tà Linh

Beta ♥ Nhã Vy

 

 “Điều kiện?” Lạc Y sửng sốt một chút, lại lập tức cười xinh đẹp: “Tiểu mỹ nữ muốn cùng ta bàn điều kiện gì? Ta muốn nghe một chút.”

Tô Linh Phong bình tĩnh mở miệng: “Lạc Y sư phụ có thể viết cho Linh Phong một vài lễ nghi cơ bản, ta sẽ tự học. Còn thời gian học Linh Phong sẽ tự mình sắp xếp. Khi lên lớp, sư phụ chỉ cần giả vờ là được. Nếu người đồng ý thì mỗi lần lên lớp, ta sẽ đưa Đoàn Tử cho người chơi.”

“Oa hu hu.. mẹ, đừng…” Đoàn Tử nghe vậy, hai chân lại bắt đầu đạp, cố gắng đưa móng vuốt về phía Tô Linh Phong: “Mẹ, Đoàn Tử rất nghe lời, cũng rất biết điều. Mẹ không được để Đoàn Tử…”

Tô Linh Phong không trả lời nó. Nàng nhìn Lạc Y, đợi nàng ấy phản ứng.

“Việc này sao mà được. Thành chủ đại nhân mời ta dạy muội, ta nhất định phải làm hết phận sự của mình…”

antabuse buy india, avodart in singapore. “Những gì dạy học sinh vẫn là người quyết định.”

“Nhưng mà…” Lạc Y xoa nắn cơ thể mềm mại, trong lòng rất rối: “Nếu thành chủ đại nhân kiểm tra…”

“Sư phụ yên tâm. Những lễ nghi này không làm khó được ta.” Tô Linh Phong nhìn thẳng Lạc Y, ngữ khí không sợ hãi: “Sư phụ nên biết, Linh Phong họ Tô. Người của Tô gia còn chưa không đến mức chưa từng học qua chút lễ nghi của quý tộc.”

Lạc Y nhướn mày nói: “Tiểu mỹ nữ biết gì về âm luật?”

“Ông ngoại yêu cầu như thế nào?” Tô Linh Phong hỏi

“Thành chủ đại nhân muốn dạy muội sử dụng nhạc khí thật tốt. Còn về phần nhạc cụ gì cho phép muội tự chọn.” Lạc Y một tay ôm Đoàn Tử, một tay nâng cằm, nhìn Tô Linh Phong, cười đến là xinh đẹp: “Nếu tiểu mỹ nhân đã có sở trường về nhạc khí, vậy việc dạy âm luật có thể giảm đi…”

Tô Linh Phong hơi kinh ngạc, liếc nhìn Lạc Y, không ngờ nàng còn chưa kịp đề xuất, Lạc Y đã nói ra trước, liền lập tức đáp: “Được. Cái nào giảm được thì giảm đi.”

“Tiểu mỹ nhân, muội còn chưa nói rốt cuộc muội biết nhạc khí gì. Muội phải cho ta biết rõ ngọn nguồn đó. Hoặc là muội có thể biểu diễn cho ta xem một lần?”

“Ta cảm thấy không cần đâu. Nếu sư phụ không tin ta, chi bằng trả lại Đoàn Tử cho ta. Sau này Linh Phong sẽ chăm chú nghe sư phụ giảng bài.”

“Ấy.. Được rồi được rồi. Trước hết cho muội nghỉ ngơi vài ngày đã…” Lạc Y dừng lại một lúc, lại nói thêm: “Thành chủ đại nhân đã phái người phát thiệp mời sinh nhật của muội. Ngày đó vô cùng quan trọng với muội. Do vậy, trước khi yến hội được tổ chức, ta sẽ kiểm tra lễ nghi và âm luật của muội.”

“Được. Ta đã biết.”

Tô Linh Phong và Lạc Y đã đạt được thỏa thuận, Đoàn Tử lại rưng rưng nước mắt: mẹ bán nó rồi!

“Huuu oa… Mẹ, Đoàn Tử muốn mẹ…”

Tiểu Bạch khoanh tay, cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét, có chút hả hê nói: “Đồ yếu đuối, đồ tham ăn. Thì ra ngươi cũng có chút tác dụng. Đừng bày ra bộ mặt cầu xin như vậy, khó coi chết đi được. Vì chủ nhân chia sẻ phiền não, ngăn cản rắc rối, ngươi phải cảm thấy vinh dự mới đúng…”

Đoàn Tử tức giận trừng mắt nhìn Tiểu Bạch: “Người ta không nói chuyện với ngươi. Đoàn Tử ghét ngươi! Hu hu… Mẹ…”

Tô Linh Phong không để ý đến Đoàn Tử hai mắt đẫm lệ, chỉ muốn nó làm người khác vui vẻ thôi, không phải thực sự bán nó.

Buổi chiều, Tô Linh Phong lấy một quyển sách về thuật luyện kim cơ bản chăm chú đọc.

Lạc Y nhanh chóng viết ra một ít lễ nghi cơ bản của quý tộc và những điều cần chú ý cho Linh Phong, sau đó quay sang Đoàn Tử đang ỉu xìu nằm một chỗ, mải mê đến quên cả trời đất.

Hai người không ai làm phiền đến ai, không khí hòa hợp. Chẳng mấy chốc đã đến buổi trưa…

Chuẩn bị ra về, Lạc Y lưu luyến ôm hôn Đoàn Tử, trong khi nó mặt mũi khó chịu, hờ hững.

Lạc Y đi rồi, nó mới cuộn tròn trong ngực Tô Linh Phong, thút thít: “Mẹ không yêu Đoàn Tử rồi…”

Tô Linh Phong không nói gì, chỉ vỗ vỗ thân thể bé nhỏ trong ngực như trấn an.

Buổi chiều, Mặc Vấn Trần tới phòng Tô Linh Phong theo thường lệ, ôm nàng vào lòng…

Tiểu Bạch lại bay tới trước giường, nghển cổ lên xem hai người trên giường rồi lại bay trở lại nóc giường, đợi động tĩnh…

Tô Linh Phong rúc vào ngực Mặc Vấn Trần, thò tay nhéo ngực hắn một cái.

“E hèm…” Mặc Vấn Trần buồn bực hừ một tiếng, bắt lấy móng vuốt không thành thật của ai kia, khàn khàn nói: “Tiểu nha đầu, nàng đang làm gì?”

Nàng không trả lời, chỉ xoay người ngồi dậy.

“Phong Nhi, làm sao vậy?” Mặc Vấn Trần cũng ngồi dậy.

Tô Linh Phong nhíu mày: “Huynh định nằm trên giường của ta trong bao lâu nữa?”

“Cả đời…” Mặc Vấn Trần trả lời.

“Nói cái gì?” Tô Linh Phong nheo mắt, nắm chặt cổ áo hắn.

“Ấy… Đợi đến lúc nào phần tử cơ bản trong cơ thể nàng ổn định đã…” Mặc Vấn Trần sửa lời.

“Bao lâu?” Tô Linh Phong hỏi ngắn gọn.

“Đợi nàng đột phá linh thuật cấp hai, có lẽ có thể khống chế minh hệ trong cơ thể rồi…”

“Ta hỏi bao lâu!” Tô Linh Phong nhắc lại.

“Cái này không nói trước được… Có thể vài ngày, vài tháng, cũng có thể vài năm…”

Tô Linh Phong buông cổ áo Mặc Vấn Trần, trầm mặc không nói.

Mặc Vấn Trần vươn tay ôm lấy Tô Linh Phong, thì thầm bên tai nàng: “Phong Nhi không thích ta ở bên cạnh nàng sao? Có phải… lòng nàng đang rối loạn?”

“Không!” Tô Linh Phong ngay lập tức phủ nhận.

“Không gì? Không thích ta ở bên cạnh nàng sao?” Mặc Vấn Trần cố ý hỏi.

Tô Linh Phong không đáp, cánh tay dùng sức để thoát khỏi lồng ngực hắn. Nhưng thân thể Mặc Vấn Trần lại vững chắc như núi, không hề suy chuyển.

“Phong Nhi… Nàng tức giận rồi…” Khóe môi Mặc Vấn Trần nở nụ cười hấp dẫn, thấp giọng nói: “Là vì ta sao?”

“Huynh cứ ở đó với chứng vọng tưởng của huynh đi!” Tô Linh Phong hừ lạnh.

Chứng vọng tưởng ? Mặc Vấn Trần thấy từ này rất lạ. Nhưng cứ theo nghĩa từng chữ thì cũng không khó để hiểu rõ. Hắn lập tức lắc đầu cười khẽ: “Phong Nhi, nàng thật mạnh miệng…”

“Dừng ngay!” Tô Linh Phong bĩu môi, mặc kệ cái têń đang tự hài lòng, nằm xuống ngủ.

Mặc Vấn Trần khẽ thở dài một tiếng, cũng nằm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể Tô Linh Phong, kiểm soát bàn tay nhỏ bé, tập trung tinh thần, để lực lượng bên trong cơ thể mình dần chuyển qua cho nàng…

Trước đây, động tác của hắn rất nhẹ, nàng vốn không nhận ra. Nhưng hôm nay, rõ ràng hắn tăng thêm rất nhiều lực, Tô Linh Phong chỉ cảm thấy một luồng nhiệt lượng từ nơi tiếp xúc giữa bàn tay của hai người chậm rãi chảy vào trong thân thể, lan khắp tứ chi…

Tô Linh Phong cảm giác được thân thể Mặc Vấn Trần dính vào áo lót, có mồ hôi thấm qua. Thân thể nàng không khỏi cứng đờ, đưa tay dò xét bả vai Mặc Vấn Trần. Ẩm ướt!

“Huynh đang làm gì?” Tô Linh Phong Nhíu mày hỏi.

Mặc Vấn Trần dịu dàng trả lời: “Không phải Phong Nhi muốn linh thuật của nàng nhanh chóng đột phá sao…” 

phongtinhcung.com (28)

16 COMMENTS

  1. Trần ca giúp tỷ vô điều kiện, quan tâm tỷ ấy như vậy sao mà tỷ ấy không động lòng cho được, chắc nàng ấy còn đang rối rắm lắm đây, tạm thời chưa xác định được cảm giác trong lòng mình là gì vs huynh ấy nên tỏ ra lạnh ấy mà, sao không đáng yêu tí nào vậy.

  2. Rồi. Cả phong tỷ muốn gì huynh cũng hiểu rõ luôn, còn giúp tỷ ấy nữa, nhưng mà như vậy là k nên đâu á, nên để tự tỷ ấy đột phá mới dc chứ. Mà phong tỷ đang lo sợ kìa,sợ trần ca ở bênh cạnh tỷ ấy sẽ tập thành thói quen, sợ cảm giác rung động khi tiếp xúc với trần ca chứ gì. Haha. Ta biết hết ấy nhá

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here