Ma Phi Khó Theo Đuổi – Chương 21

26
955

Chương 21 ♥ Nhớ kỹ tên ta

Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy

 

Ngoài miệng người nọ mặc dù than thở Tô Linh Phong tham lam nhưng vẫn lục lọi nhẫn trữ vật một chặp.

“Đây vốn là linh thuật hệ hỏa, nhưng chỉ là sơ cấp thôi… Khụ! Ta không phải linh thuật sĩ hệ hỏa, không có “sách kỹ năng cao cấp”, hơn nữa, linh thuật hàng thượng đẳng bây giờ nàng cũng không học được…”

Tô Linh Phong đưa tay nhận lấy, dùng ánh mắt ra hiệu tiếp tục đặc trưng của bộ đội đặc chủng mà liếc hắn/

Người nọ lại lấy ra một quyển sách, đưa cho Tô Linh Phong: “Đây là sách luyện kim thuật, nhưng cũng chỉ là sách sơ cấp thôi… Dù sao thì cũng thích hợp cho tân thủ nghiên cứu hơn, trụ cột vững chắc tất sẽ vững bền, không thể nóng vội…”

“Ngươi để ta học luyện kim thuật?” Tô Linh Phong nhíu mày hỏi.

Luyện kim sư là người có thể chế tạo các trang bị vũ khí, đạo cụ ma thuật và các loại vật phẩm phụ trợ cho chức nghiệp, tuy rất được hoan nghênh nhưng vẫn có rất ít người theo chức nghiệp này, nguyên nhân chính bởi vì muốn trở thành một luyện kim sư nhất định phải có tinh thần lực mạnh mẽ mới được!

Trước mắt, chỉ có Địa Tinh nhất tộc ở phía nam đại lục là có tinh thần lực trời sinh mạnh nhất, vì thế người nơi đó có thể tùy ý rèn luyện luyện kim thuật, luyện kim sư của nhân tộc bây giờ dù có cũng chỉ là cấp bậc rất bình thường.

“Yên tâm, tinh thần lực của nàng đủ mạnh.” Người nọ nói chắc như đinh đóng cột.

Tinh thần lực đủ mạnh? Tô Linh Phong âm thầm suy đoán: Có phải là vì thứ gọi là U Minh Chi Lực kia không?

“Không phải ngươi dùng vài thứ đồ cấp thấp tới gạt ta đó chứ?” Tô Linh Phong đột nhiên hỏi, mấy cuốn sách sơ cấp cũng có thể mua ngoài tiệm sách, tuy rằng giá thành không phải đắt bình thường…

“Trong sơ cấp cũng có khác biệt mà, mấy cuốn ta đưa nàng đều không bán ở bên ngoài đâu.”

Thật không? Tô Linh Phong nhướn mày nhìn người nọ, nếu những thứ này đều là đồ tốt vậy có khả năng vai vế của hắn ta cũng không đơn giản. Hơn nữa trên người hắn mang theo những tài liệu giảng dạy không cần dùng đến này làm gì? Bộ tính tùy thời hứng lên lại tặng cho ai đó chơi chắc? Hay là ngại không gian trong nhẫn trữ vật lớn quá, để ít đồ thì thiếu cảm giác phong phú?

“Còn nữa không?” Trong lòng Tô Linh Phong tuy vẫn nghi hoặc nhưng ngoài miệng vẫn hỏi.

Mặt người nọ đen như đít nồi, khóe miệng co giật như điên, bộ nha đầu này nghĩ hắn là cái thùng bảo vật di động hả!

“Không còn cái gì nàng có thể dùng được nữa, tiểu nha đầu nên thấy thỏa mãn đi.”

“Vậy ngươi lui được rồi.”

“…” Nha đầu, vô tình quá rồi à nghen! Ép mỡ hắn xong rồi quẳng hắn cái đạch vậy???!!!

Đôi mắt đen kịt tĩnh mịch của người kia nhìn chằm chằm Tô Linh Phong, bỗng nhiên đưa tay quấn lấy lọc tóc vương bên đôi má thơm mềm của nàng, ghé sát tai nàng nói: “Nha đầu, đừng nhớ ta quá ha, chúng ta sẽ còn gặp lại…”

Tô Linh Phong vươn móng vuốt chụp lọn tóc lại, không chút biểu tình nào mà nói: “Yên tâm, ta cũng không nhớ nhung gì ngươi đâu, vĩnh viễn không gặp nữa là tốt nhất.”

“…Vĩnh viễn không gặp nữa sao? Sợ là hơi khó đấy… Nhớ kỹ tên ta, ta là Mặc Vấn Trần.”

Lời vừa dứt, người đã bay ra khỏi cửa phòng, nhảy lên nhảy xuống mấy cái đã không thấy bóng đâu nữa…

Lúc Liễu Nhi đưa cơm, đôi mắt sắc bén phát hiện ra cuốn sách Tô Linh Phong cầm trong tay không phải là cuốn sách mà nàng xem mấy ngày nay, tuy trong lòng khó hiểu nhưng vẫn không dám hỏi nhiều.

Buổi tối, Tô Linh Phong tiến vào phòng của Liễu Nhi, điểm tay một cái lên cổ nàng ta!

Liễu Nhi rên lên một tiếng rồi ngất xỉu.

Bây giờ nếu người trong nhà biết nàng đang luyện đấu khí, còn có linh cơ, có thể tu linh thuật, khó trách những người kia sinh ngạc nhiên mà quấy rầy nàng, rất phiền phức! Trong lòng Tô Linh Phong “hảo tâm” mà quyết định: về sau mỗi tối nàng sẽ lại giúp Liễu Nhi ngủ ngon như vầy…

Đêm đã khuya, tinh thần của Tô Linh Phong vẫn no đủ như trước, không hề buồn ngủ, ngay lúc nàng đang chuyên tâm tu luyện, đột nhiên nghe một tiếng “răng rắc!” truyền tới!

images (3)

26 COMMENTS

  1. Phong tỷ lòng thăm k đáy ah, đòi đồ như là điều hiển nhiên vậy. dạ vâng đã có xác nhận a là nam chính, xác nhận xong a đi lun :(

  2. Khổ anh kia bị bóc lột trắng trợn đấy :3 tiếng rắc kia chắc là bé rồng của chúng ta dưới ách áp bức phải chui ra đây mà =)))

  3. tên dễ nghe á, duyệt! Phong Phong bóc lột người ta không thương tiếc luôn nha cơ mà Trần Trần có tìm chất thê nô rứa hắc hắc =)

  4. tên nam 9 xấu mà khó nhớ quá à, tốn hết mấy nơ ron thần kinh. phong tỷ đúng là vắt cạn kiệt đến giọt cuối cùng rồi vứt ngta đi không hề thương tiếc nha.hi. như vậy là hông có được nhoa.hi. cơ mà ta thích, phải làm sao đây?

  5. vấn trần a vấn trần, tính anh hài hước,vô sỉ vậy mà có cái tên thật là ….đứg đắn,ngiêm túc vô cùg luôn

  6. Vấn Trần nghe tên giống mấy vị đạo sỉ quá :)) công nhận Linh Phong ăn cướp trắng trợn, tính cách mạnh mẽ, sau này Vấn Trần nhà ta bị áp đảo mạnh mẽ rồi, sẽ không còn đất cho ảnh diễn đaau :))

  7. Đọc tên Mặc Vấn Trần cũng thấy thuận miệng,với lại đọc đi đọc lại thì thấy hay hay…cố gắng edit tiếp nha b Nhã Vy

  8. Mặc Vấn Trần, tên cũng dễ nghe đấy chứ. Ngay từ đầu ta đã biết bản chất tư bản của Phong tỷ rồi, MVT mà không cẩn thận thì có ngày tỷ ấy lột cả xương ý chứ.

  9. – bỗng nhiên đưa tay quấn lấy “lọc” tóc vương bên đôi má thơm mềm của nàng => LỌN
    ây da tới lúc đi xa mới chịu nói tên mình ra, nhỏ kia đâu có nhờ linh phong đâu rõ là sợ người ta làm phiền mà có thể nói mình thành người tốt đến thế ^_^

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here