Ma Phi Khó Theo Đuổi – Chương 66

12
313
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 66 ♥ Người bình thường ta không nói cho hắn!

Chuyển ngữ ♥ Mạc Y Phi

Beta ♥ Nhã Vy

CUNGQUANGHANG.53662

 

“Thương Ngô, là huynh!” Tô Linh Phong và Mặc Vấn Trần chưa kịp mở miệng, Tá Dịch đã kinh ngạc lên tiếng trước.

“Tá Dịch, không ngờ lại gặp được huynh ở chỗ này.” Mặc Vấn Trần rời mắt khỏi Tô Linh Phong, nhìn về Tá Dịch bên cạnh nàng, miệng khẽ cười yếu ớt, nói rõ ràng: “Thật không ngờ” nhưng đáy mắt lại không có chút vẻ không ngờ nào.

Thương Ngô? Tô Linh Phong nhướn mày, hộ vệ của nàng quen biết Mặc Vấn Trần?

“Ta cũng không ngờ, Thương Ngô lại biết tiểu thư nhà ta.” Tá Dịch đi về phía trước hai bước, ngồi xuống đối diện với Mặc Vấn Trần, không khách khí cầm lấy một chén rượu, rất tự nhiên rót rượu uống.

Mặc Vấn Trần thản nhiên nói, “Phong Nhi là học trò của ta.”

Phong Nhi? Tô Linh Phong nghe đến cái tên này mà chân lảo đảo muốn ngã.

“Cẩn thận một chút, con vẫn hấp tấp vậy đó.” Mặc Vấn Trần nhìn Tô Linh Phong khe khẽ lắc đầu, trong giọng nói lộ vẻ chiều chuộng không che đậy.

Tá Dịch càng thêm sửng sốt, trừng to mắt, quay đầu nhìn Tô Linh Phong, lại nhìn Mặc Vấn Trần, “Cô ấy là đệ tử của huynh? Huynh khẳng định??”

“Đúng vậy, ta khẳng định, huynh có ý kiến gì sao?” Mặc Vấn Trần vung vẩy chén rượu trong tay, mỉm cười hỏi.

“Không có.”

Nhưng … Tô tiểu thư này không phải chưa bao giờ rời khỏi Tô phủ Lê thành sao? Nàng ta trở thành học trò của Thương Ngô từ bao giờ? Hơn nữa từ lúc bước vào, mặt nàng ta vẫn không chút thay đổi, không nói một câu nào, đây đâu phải là thái độ của học trò đối với sư phụ của mình chứ? Trong đầu Tá Dịch vô cùng nghi ngờ.

“Nếu đã không có ý kiến, vậy mời huynh đi về trước.”

“Huynh đuổi ta?” Tá Dịch nhíu mày nhìn Mặc Vấn Trần.

“A… Thầy trò chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi nên muốn một mình ôn chuyện cũ, với lại ta cũng muốn xem Phong Nhi tiếp thu bài học như thế nào, ta cũng biết huynh là người rất biết điều…” Mặc Vấn Trần khẽ cười, nói.

“Ta là hộ vệ của tiểu thư.” Tá Dịch lại rót thêm một chén rượu, hoàn toàn không có ý muốn rời đi.

“Huynh không tin ta?” Mặc Vấn Trần nhướn mày, cười nói.

Tá Dịch buông chén rượu xuống, liếc mắt nhìn Mặc Vấn Trần, “Ta với huynh không phải là quá thân quen.”

Mặc Vấn Trần cười ha ha, “Phong Nhi, hộ vệ của con thật biết bảo vệ chủ nhân!”

“Tá Dịch, huynh về trước đi.” Tô Linh Phong rốt cuộc cũng mở miệng nói. Đây là câu đầu tiên mà nàng nói kể từ khi bước vào trong phòng.

“Tiểu thư…”

“Yên tâm, ta sẽ không đi lạc đường đâu.” Tá Dịch vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng biểu tình không chút thay đổi trên mặt Tô Linh Phong đã cắt ngang lời nói của hắn ngay lập tức.

“Vậy được rồi.” Tá Dịch đứng dậy, lại quay sang phía Mặc Vấn Trần nói: “Huynh nhớ đưa nàng ấy trở về sớm một chút.”

“Ta biết, đi thong thả, không tiễn.”

Tá Dịch rời khỏi nhã gian rồi, Mặc Vấn Trần đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Tô Linh Phong, cười tủm tỉm nói: “Tiểu nha đầu, cứng cáp hơn rồi, cũng cao hơn rồi.”

“Nhanh bỏ cái tay của huynh ra, nếu không ta sẽ động tay động chân đấy!” Tô Linh Phong tát văng ma trảo của Mặc Vấn Trần

Cao hơn rồi! Mới có vài tháng không gặp mà hắn đã nhìn ra nàng cao hơn rồi hả? Coi nàng như măng mùa xuân chắc!

“Tiểu nha đầu, cô đúng là không có lấy một chút dễ thương nào sao?”

Dễ thương? Nàng cũng không phải dùng để bán! Tô Linh Phong liếc mắt nhìn Mặc Vấn Trần, “Thương Ngô? Tên huynh không phải là Mặc Vấn Trần sao?”

“Khụ! Mặc Vấn Trần, cái tên này… Người bình thường ta không nói cho hắn!” Trên mặt Mặc Vấn Trần mỉm cười lộ vẻ mê người, mặt không đổi sắc nói.

Ngừng! Tô Linh Phong khinh thường liếc mắt nhìn Mặc Vấn Trần, với tay ra: “Đưa đây.”

“Cái gì?” Mặc Vấn Trần nhất thời không theo kịp suy nghĩ của Tô Linh Phong.

“Phí tổn thất tinh thần còn thiếu.”

“…”Khóe miệng Mặc Vấn Trần giật điên lên, nha đầu này, quả nhiên chỉ nhớ đến bảo bối quý giá trên người hắn.

 

CUNGQUANGHANG.328878

12 COMMENTS

  1. phong tỷ là giai cấp bóc lột người ta mà, người nào cũng không thoát khỏi ma trảo của tỷ ấy đâu a ~, không biết có mấy bạn nhân rầu ta.
    tá dịch là nhân vật bực nào mà ai cũng quen vậy trời hên may là nv phụ không là chiếm hết ánh sáng rồi.

  2. Ồ. Tá dịch và trần ca(nghe hơi kỳ, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ. Haha) quen nhau à. Tá dịch có vẻ quen biết nhiều người quá nhỉ? Mà ng giỏi không à.
    Trần ca còn oán hận gì nữa. Chính huynh bảo tỷ ấy tới lấy phí tổn thất tinh thần mà.hi. phong tỷ vẫn chưa động lòng đâu. Còn lạnh lùng lắm

  3. thật ko thể hiểu đc, sao lại có ng tự động đưa bảo bối đến cửa nhà ng ta như vậy chứ. hay là trần trần có chủ ý j vs tiểu phong nhi

  4. Tá Dịch cũng quen nhiều người thật đấy, không biết Trần ca rốt cuộc là ai nhỉ, rất thần bí nha.

  5. Tự chui đầu vào rọ mà, dụ dỗ đến phải chi bảo bối thôi =)) ~ anh này chưa nhận ra tình cảm mình thì đi nói người khác biết quan hệ là thầy trò nha, mốt xem ảnh lại lật lọng ;)

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY