Một Năm Im Lặng, Một Năm Tiếp Duyên – Chương 01

4
442
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 1 (◡‿◡✿)

 

Đầu năm cấp 3, Thư Nhan chuyển nhà.

Lúc trước ở xa toàn là mẹ lái xe chở đi, bây giờ cô có thể tự ngồi xe bus khoảng nửa tiếng là tới.

Khoảng sau khi ngồi xe buýt được một tuần, cô phát hiện ra anh.

Thư Nhan đến trường từ sáng sớm nên xe buýt còn rất vắng, cô thích ngồi ở mấy hàng ghế phía sau, mặt nhìn về phía trước, tầm nhìn rất tốt, rất thanh tịnh.

Sau khi lên xe, cô đi thẳng về hàng ghế sau, lúc lảo đảo đi qua thì thấy anh.

Đeo tai nghe màu trắng, balo đặt ở trên đùi, chống đầu nhìn ngoài cửa sổ.  

Đi ngang qua nên cô chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của anh, không hề dừng lại, Thư Nhan đã ngồi xuống vị trí của mình.

Cô mơ hồ cảm thấy hình như ngày nào anh cũng đi tuyến xe này, hơn nữa còn ngồi đúng một chỗ đó.

Mặc dù không phải ngày nào cô cũng chú ý tới anh.

Vì vậy cô bắt đầu quan sát anh, ngồi ở phía sau nên cô có thể thấy được gáy của anh, cô phát hiện cả đường đi anh không hề thay đổi tư thế, có đôi khi cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, sau đó lại ngẩng lên.

Khi đến trạm, anh khoác balo lên vai, lúc xoay người, ánh mắt anh đảo ra phía sau, lướt qua mặt cô nhưng không hề dừng lại.

Sau khi xe ngừng, anh nhanh chóng bước xuống, đi thẳng về trước mà không ngoái đầu lại.

Thư Nhan phồng má lên, nghiêng đầu tò mò.

Xuống trạm này thì học trường nào nhỉ?

Thư Nhan biết anh như vậy đấy.

Sau này mỗi khi lên xe, ánh mắt của cô đều không tự chủ được nhìn chỗ ngồi đó, thấy anh rồi cô cứ khe khẽ đi ngang qua, ngồi xuống hàng ghế phía sau và chưa bao giờ dừng lại.

Không biết là trong lòng cô bị cái gì đó quấy nhiễu rối loạn, chỉ cần nhìn thấy anh là biết mình ngồi đúng xe buýt rồi, Thư Nhan hoàn toàn quên mất số xe là gì. 

Cô không nghĩ đến chuyện làm quen với anh, chỉ theo thói quen lên xe là nhìn vào chỗ đó, nhìn xem anh có ngồi ở đó hay không.

Cũng không phải lúc nào anh cũng nhìn chằm chằm ra cửa sổ.

Có đôi khi đúng lúc anh ngẩng đầu nhìn, tầm mắt hai người vừa vặn gặp nhau.

Thư Nhan không có biểu lộ gì, đeo balo vội vàng đi ra phía sau. Anh cũng không có biểu cảm gì, thu hồi tầm mắt rồi tiếp tục nghe nhạc.

Anh xuống trạm trước cô, cửa xe là ở đằng sau chỗ anh ngồi, cho nên khi đứng lên sẽ nhìn cô. Không giống như là cố ý mà chỉ chắc là theo quán tính mà thôi. 

Ánh mắt anh nhanh chóng đảo qua hàng ghế phía sau, nhìn thấy cô liền dời tầm mắt rồi xuống xe.

Thư Nhan nghĩ chắc cũng xem như là ‘quen nhau’ rồi nhỉ?

Cứ ‘quen nhau’ như vậy đến cuối kì, không gặp nhau nữa suốt cả một kì nghỉ đông.

Bắt đầu học kì sau của lớp 10, Thư Nhan vẫn đi xe buýt đúng giờ đó.

Cô không ngờ ngay ngày đầu tiên đã có thể gặp được anh.

Vẫn ngồi ở chỗ đó, lúc lên xe ánh mắt của Thư Nhan vô thức nhìn về phía anh, tầm mắt hai người chạm vào nhau.

Lúc Thư Nhan tưởng rằng vẫn như mọi khi thì anh cong khóe môi.

Tay chân nhanh hơn đầu óc, Thư Nhan vẫn đi thẳng ra phía sau mà không hề dừng lại

Cho nên khi kịp phản ứng lại, cô đã đi ngang qua chỗ anh rồi.

“…”

Ô, vừa rồi anh ấy cười với mình à?  

Thư Nhan ngồi ở phía sau, nhìn chằm chằm vào cái gáy của anh, nhưng anh không quay đầu lại.  

Cô nắm áo khoác của mình, không biết là vì độ nóng trong xe hay là vì cảm xúc trong lòng mà hai má cô đỏ bừng lên.

Suy nghĩ của Thư Nhan loạn hết cả lên —— anh cười ư? Anh cười với mình ư?

Ngoại hình của anh rất khá, anh có sự sáng chói và gọn gàng đặc biệt của học sinh cấp 3, không phải loại linh ta linh tinh mà cô ghét, từ cách ăn mặc và tóc tai đều rất phù hợp với tác phong của học sinh. 

Thư Nhan cứ xoắn xuýt như vậy đến khi anh xuống xe, anh nhìn về phía này như thường lệ, lần này không phải là trùng hợp. Cô biết, là anh cố ý nhìn về phía cô.

Chẳng biết tại sao cô lại có cảm giác hồi hộp, cô nhếch môi nhìn về phía anh, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, sợi tóc rũ xuống bên tai, khuôn mặt thì đỏ bừng.

Anh khẽ cười một tiếng, cửa xe mở ra, không đợi cô đáp lại mà đã đi mất. 

Để lại Thư Nhan ngồi trên xe tim đập loạn xạ.

Hôm nay giống như anh chào hỏi với mình vậy.

Về sau hai người thật sự quen mặt rồi nhưng vẫn không nói chuyện gì cả.

Bắt đầu từ ngày đó, mỗi lần Thư Nhan lên xe là đã thấy anh ngồi đấy như đang đợi cô, chưa bao giờ vắng mặt, khi thấy cô thì sẽ nở một nụ cười.

Thư Nhan luôn cúi đầu, rụt rè cười cười với anh rồi nhẹ nhàng nói: “Chào buổi sáng.”

Anh cũng đáp lại: “Chào buổi sáng.”

Sau khi được anh chào hỏi lại, Thư Nhan sẽ vô cùng vui vẻ, cố tỏ ra bình tĩnh đi đến chỗ ngồi phía sau bậc thềm. 

Mỗi ngày, khi xuống xe trước anh đều chào tạm biệt cô như tạo thành một thói quen.

Hai ngón khép lại đặt trước trán, hất nhẹ ra, động tác nhìn thì vô ý nhưng rất đẹp trai.

Đối với động tác này của anh, Thư Nhan luôn thẹn thùng cắn môi, càng về sau thì càng quen thuộc, cười vẫy tay rồi nhìn anh xuống xe.

Nguyên một năm, ngoại trừ chào hỏi như thế, bọn họ không nói với nhau câu nào khác.

Mùa thu lớp 11 năm đó, thành tích của Thư Nhan có hơi bấp bênh. 

Tuy không đến nỗi gọi là ‘tuột dốc không phanh’, nhưng lại rất tệ so với thành tích năm ngoái, thứ hạng liên tục rớt xuống vài bậc.  

Điểm trên bài thi đối với một học sinh giỏi mà nói thật sự là vô cùng khó coi.

Mà đây đã là lần thứ ba trong học kì —— từ lúc khai giảng, trạng trái của cô đã không được tốt, không biết là tại sao.

Sau khi ra khỏi văn phòng của giáo viên chủ nhiệm, Thư Nhan sắp xếp lại các bài thi mẫu thành một chồng, ngồi trong phòng tự học buổi tối bắt đầu làm bài đến khi hết mới thôi.

Có thất vọng, có uể oải, cũng có không phục.  

Nhiều nhất là cam chịu.

Cô nghĩ, chẳng lẽ mình chỉ có thể làm được tới đây thôi sao.

Bạn học đều đã về hết, bên ngoài đen kịt, từ cửa sổ có thể thấy được một nữ sinh ngồi trong phòng học rộng lớn, ngoài hành lang cũng trống vắng không người.

Toàn bộ phòng học im lặng như chết, ánh sáng từ ngọn đèn vô cùng chói mắt.

Thư Nhan ngồi im trong một thoáng rồi khoác balo đi ra ngoài.  

Lên xe buýt, cô vẫn ngồi ở vị trí cũ, hàng thứ ba từ dưới lên, ghế bên ngoài.

Trên xe có năm người, từng người ngồi đó, yên tĩnh không tiếng động.

Đến khi giọng nữ trên loa báo tên trạm, Thư Nhan mới hồi hồn, phản ứng đầu tiên chính là, đây là trạm mà anh hay xuống.

Thư Nhan thở dài nhè nhẹ, có một người bước nhanh lên bậc thềm rồi quét thẻ, tiếng máy móc kêu ‘tích’ một cái: “Thẻ học sinh.”

—— Là anh.

Cho dù ánh sáng lờ mờ nhưng cô liếc một cái là có thể nhận ra, dù sao cũng đã một năm rồi mà.

Thân hình cao ngất vẫn đeo balo, đôi chân thon dài, tay đút trong túi quần, ánh mắt hơi hướng xuống, khoan thai đi tới.

Anh đi đến, cô biết chắc anh sẽ ngồi ở vị trí ‘hay ngồi’, sau đó hai người sẽ im lặng cho tới lúc xuống xe, và anh sẽ không phát hiện ra mình. 

Không hiểu sao cô có hơi mất mát.

Nhưng mà chẳng biết tại sao, anh lại ngẩng đầu nhìn về hướng này.

Ánh mắt của cô và anh chạm nhau, mái tóc ngắn gọn gàng của anh, khóe mắt hơi xếch của anh, cổ áo sơ mi được cài kĩ càng của anh, tất cả đều được thu vào trong đôi mắt cô.

Tim đập lỡ một nhịp.  

Liếc mắt một cái đã nhìn thấy cô, bước chân của anh thoáng dừng lại, rồi đi thẳng về trước.

Đầu óc Thư Nhan đơ hai giây, thấy anh đi đến bên cạnh mình, chỉ vào chỗ ngồi bên trong: “Mình có thể ngồi đó được không?”

Cô lễ phép gật đầu, ôm lấy balo đứng lên để cho anh đi vào. Sau khi ngồi xuống bên cửa sổ, anh cười cười với cô.     

Anh cười rộ lên thật đẹp, cô nghĩ.

Bọn họ ngồi cùng một chỗ, Thư Nhan không biết thế này được coi là người dưng hay là bạn bè nữa.  

Thư Nhan ôm balo ngẩn người, tâm trí nhanh chóng bị điểm số trên bài thi mẫu cướp mất.

Anh xoay đầu lại nhìn cô một cách tự nhiên, sau đó tháo một bên tai nghe xuống rồi đưa cho cô.  

“Nghe không?”

Thư Nhan giật mình sững sờ một thoáng rồi nhận lấy, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”

Xe buýt vào buổi tối rất vắng người, ngọn đèn trắng trong xe lóe sáng, đèn đường bên ngoài lờ mờ, xa xa có những ánh đén sáng chói của các hàng quán.

Trên cửa sổ xuất hiện những hạt mưa đập nhè nhẹ vào thủy tinh, phát ra những âm thanh rất nhỏ. Bọt nước tụ lại một chỗ, tạo thành một dòng nước nhỏ, chầm chậm chảy xuống.

Anh vẫn chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, cô quay sang là có thể thấy được ngũ quan tuấn tú của anh hiện trên cửa sổ cùng với sườn mặt mờ mờ của cô.

Trong tai nghe vang lên một bài hát tiếng Anh đang rất hot lúc bấy giờ, không quá lãng mạn, cũng không quá dồn dập, tiết tấu nhịp điệu vừa đủ để chạm vào nỗi xoắn xuýt trong lòng cô.

Hai người ngồi kế bên nhau, một người nhìn ra ngoài cửa sổ, một người cúi đầu. Khoảng cách cũng không gần, nhưng vì cùng đeo chung một cái tai nghe mà như đan vào thế giới của nhau.

Bọn họ đều không nói gì, lẳng lặng nghe nhạc, xen lẫn với tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ cùng với tiếng động cơ xe.  

Bên tai đong đầy tiếng nhạc, Thư Nhan lại cảm thấy yên tĩnh đến lạ.

Hết một bản nhạc, anh cúi đầu nhìn điện thoại, mở màn hình lên.

“Sao hôm nay bạn về muộn vậy?” Cô nhỏ giọng hỏi, tháo tai nghe xuống trả cho anh, “Cảm ơn.”

Anh nhận lấy rồi quăng lên cao, tai nghe thuận đà quấn lên ngón trỏ của anh, “Hôm nay mình trực nhật.”

Không hiểu sao cô cảm thấy động tác này của anh rất hấp dẫn, cúi đầu mấp máy môi, không nói gì.

“Lớp mười hai ấy à, thỉnh thoảng bị kéo dài giờ học cho đến khuya. Có thể gặp được bạn ở đây thật đúng là trùng hợp.”

“Anh học lớp mười hai à?” Cô kinh ngạc.

Anh nhướng mày, không chút lưu manh mà còn đẹp trai nữa là đằng khác: “Đúng vậy. Em thì sao, lớp mười một phải không?”

“… Vâng.” Trong đám học sinh cấp ba, mặt mũi của người này quả thật quá ưa nhìn, cô nghĩ.

Hai người lại rơi vào trầm mặc, lát sau anh đột nhiên hỏi: “Hôm nay tâm trạng của em không tốt à?”

Chẳng biết tại sao Thư Nhan lại hơi khẩn trương, sao anh ấy thấy được hay vậy? 

“À? Dạ, em…” Cô do dự, nói: “Là do làm bài thi không tốt.”

“Đề thi mẫu à.” Anh dứt khoát tháo tai nghe ra, nhét nó và cái điện thoại vào balo, “Thi xong rồi thì hãy cho nó qua, không đáng vì một con số mà buồn bã đâu.”

Thư Nhan cúi đầu không nói.

Anh nở nụ cười: “Nói thì dễ nhưng làm thì khó, đúng không?”

Bị đọc được suy nghĩ trong lòng, mặt cô hơi nóng lên, chỉ có thể gật đầu, “Em biết, nhưng mà vẫn cảm thấy hơi…”

“Ừ, anh hiểu.” Anh nói, “Lúc vừa lên cấp ba, anh liên tục thi rớt hai lần môn vật lí, thời gian đó chật vật lắm, thế là thầy Tống tìm anh nói chuyện, ba mẹ tuy không nói gì nhưng anh biết họ rất lo lắng. Sau đó anh đã thông suốt, lấy kinh nghiệm trong lần thất bại trước để tiếp tục chiến đấu cho lần tiếp theo, vì buồn bã chỉ khiến cho mình càng thêm ngột ngạt, chẳng lẽ buồn thêm thì sẽ khiến ta cao điểm trong kì thi lần sau à. Cuộc mua bán này chỉ có hại chứ không hề có lợi, không nên làm.”

Thư Nhan bị anh trêu chọc nở nụ cười: “Thành tích của anh chắc là rất tốt nhỉ.”

“Tạm được.” Anh hời hợt nói, “Không đến nỗi phải thi lại.”

“Ba mẹ anh có nói chuyện về thành tích này nọ với anh không?” Thư Nhan hỏi, “Em sợ nhất là chuyện này.”

Anh nhún nhún vai, “Không, trừ khi anh lệch khỏi quỹ đạo quá nhiều, còn không thì họ cũng không quản lí đâu. Ba mẹ em có mắng em à? Vậy thì em đừng quá để tâm, nhiều bậc phụ huynh thường sốt ruột hơn con cái mà.”

“Không ạ.” Cô lắc đầu, “Họ không mắng em, nhưng em sợ làm họ thất vọng.”

“Khi con cái không đạt được thành tích như kì vọng, thật ra cha mẹ mới là người cần an ủi hơn, em phải tin rằng họ luôn yêu thương em.” Anh rất kiên nhẫn, giọng nói dịu dàng, trầm ấm như một dòng nước mát rót vào lòng cô, “Từ em có thể thấy được rằng ba mẹ em chắc chắn cũng rất ưu tú.”

“. . . Cám ơn.”

Cô khẽ thì thầm, không biết anh có nghe thấy hay không.

Sau khi về nhà, Thư Nhan bình tĩnh đưa phiếu điểm cho ba mẹ xem, chờ đợi phản ứng của họ.

Tuy từ nhỏ đến giờ dường như chưa bao giờ ba mẹ trách cứ cô vì thành tích học tập, nhưng đây quả thật là thành tích tệ nhất trong hơn mười năm cắp sách đến trường, Thư Nhan đã chuẩn bị tốt tinh thần để chịu mắng rồi. 

Ai ngờ ba chỉ liếc sơ qua, “Ồ, lực học lần này có biến đổi kìa.”

“Hiếm thấy ghê.” Mẹ nở nụ cười, sờ đầu Thư Nhan, “Con gái đói bụng chưa, mẹ lấy sữa nóng cho con nhé.”

“Đang đói bụng thì không được uống sữa tươi.” Ba ngăn vợ mình lại, “Trong nhà còn bánh mì đó, lấy bánh mì cho Thư Nhan ăn lót bụng trước rồi uống sữa sau.”

“Đúng đúng, xém chút mẹ quên mất.” Mẹ vỗ tay một cái, kéo Thư Nhan vào phòng bếp, “Ăn nhanh đi rồi tắm rửa đi ngủ, vừa thi xong chắc cũng không có bài tập gì, đi ngủ sớm một chút cho tốt.”

Thư Nhan cảm thấy trong lòng ấm áp, nghĩ anh nói đều đúng cả.

Trong suốt những năm cấp ba, đó là ngày duy nhất họ nói chuyện với nhau, kết quả là ngay cả tên anh cô còn không biết.

Cô cũng không biết, “tạm được” theo như anh nói là như thế nào.

Trước kì thi cuối kì, đột nhiên cô không gặp lại anh nữa.

Ngồi xe buýt vài ngày nhưng vị trí đó không trống, bởi vì đã có người khác ngồi rồi. Nhìn quanh bốn phía, hoàn toàn không thấy hình bóng của anh.

Cô bắt đầu đi chuyến xe sớm nhất, không gặp. Đi sớm hơn hai chuyến, cũng không gặp.

Ba mẹ còn tưởng rằng cô muốn cố gắng hết sức cho kì thi nên đi học sớm, vì vậy còn đau lòng đến vài ngày. May mắn là cô đã nhanh chóng bỏ qua việc đó, vẫn đi học theo thời gian cũ cho nên ba mẹ không hỏi nhiều.

Cô vẫn chưa từ bỏ ý định, len lén đứng đợi hơn mười phút ở trạm xe, lại còn ngồi lâu thêm một chuyến.

Sau một tuần lễ, Thư Nhan xác định anh thật sự không đi xe buýt nữa rồi. 

Cô không biết vì sao bản thân lại khăng khăng muốn tìm anh.

Cô nhớ trước kia khi vừa bước lên xe, chỉ cần đảo mắt đến vị trí bên cửa sổ ấy là có thể thấy anh rồi. Có đôi khi nhìn ra ngoài cửa sổ, có đôi khi bắt gặp ánh mắt của nhau.

Không rõ là vui mừng hay chỉ đơn giản là thói quen, Thư Nhan chỉ cần nhìn thấy anh ở đó thì những điều không thoải mái mỗi buổi sáng sớm đến trường đều tan thành mây bay.

Chắc là nghiêng về thói quen nhiều hơn một chút, một năm rồi, nói dài cũng không dài, mà nói ngắn cũng không ngắn.  

Hai người chưa nói chuyện được nhiều, từ sự lạ lẫm thuở ban đầu, về sau là nở nụ cười, lên xe xuống xe đều tìm kiếm đối phương, sau đó phất tay chào hỏi.  

Mặc kệ bọn họ có làm gì cũng chưa từng hỏi tên đối phương.

Anh bị bệnh rồi ư?

Cô không biết.

Áp lực của kì thi cuối kì khiến cô không có thời gian suy nghĩ, chỉ là con đường đến trường hằng ngày trở nên vô vị nhàm chán.

Thư Nhan học tập vô cùng chăm chỉ, tối ngủ trễ nhưng sáng không dậy muộn, làm bài thi rất tốt, không có suy nghĩ viển vông gì khác, chỉ khi ngồi trên xe buýt là cô luôn ngây người.

Bởi vì cô luôn vô thức tìm kiếm người kia, mà anh lại thình lình biến mất.

Trên tuyến đường xe buýt chạy có vài ngôi trường cấp ba, cô không biết anh học trường nào, sau khi xuống xe có bắt xe khác hay không.

Nhưng nói trắng ra, họ cũng chỉ là hai người quen biết sơ sơ, nghĩ đến cũng chỉ là bởi vì không quen mà thôi.

Anh gợi lên làn sóng trong lòng cô, Thư Nhan biết, có lẽ là có một chút yêu thích.

Thật tuyệt, rung động của năm cấp ba, mặc dù cô và anh vốn không quen biết nhau.

Vậy đây cũng được coi là yêu thầm phải không? Cô nghĩ.  

Ước chừng chỉ một chút mà thôi.

Sự yêu thích nho nhỏ này sẽ nhanh chóng trôi theo thời gian, lưu lại vài nét bút về anh trong quãng đời học sinh cấp ba của cô rồi chôn sâu xuống đáy lòng.

Qua kì nghỉ đông, Thư Nhan đã không còn nghĩ về chàng trai kia nhiều như trước, năm cuối là phải chuẩn bị hết sức để chiến đấu với kì thi đại học, không rảnh để nhớ tới anh nữa.

Vì sao anh đột nhiên không đi học, cuối cùng anh đậu vào trường đại học nào, anh có thi thoảng nhớ về một cô gái đã ngồi cùng xe buýt với anh hơn hai năm không…

Thư Nhan chôn những vấn đề này xuống dưới đáy lòng.

Cho đến khi cô lên đại học.

Thư Nhan hoàn thành kì thi đại học rất xuất sắc, bạn học bàn tán không hiểu vì sao cô từ chối việc được cử đi học ở đại học B, vì cô muốn thi vào đại học A, ngôi trường cô ước mơ từ thuở bé.

Sau đó, cô thật sự đã làm được.

Thư Nhan có một linh cảm, cô cảm thấy nếu mình không thi đậu vào đại học A thì đó là số phận của mình, ít nhất phải nắm chắc cơ hội chứ.

Nếu như cứ thi vào đại học B thì có lẽ sẽ hối hận cả đời.

Vì sự thôi thúc khó hiểu này, cô liều mạng nỗ lực học hành, tham gia kì thi đại học.

Ngày công bố kết quả đó, những cảm xúc đọng lại trong ba năm của Thư Nhan cuối cùng đã có thể rũ bỏ.

Nhưng cô chỉ cười nhạt, cuối cùng không còn tiếc nuối gì đối với cha mẹ nữa rồi.

Nhắc đến tiếc nuối, cô đột nhiên nhớ đến người đã bị ẩn sâu trong trí nhớ hơn một năm trời.

Ấn tượng đã phai nhạt rất nhiều, đến bây giờ cũng chỉ có thể biến thành một tiếng than phiền muộn yếu ớt, dần dần tiêu tan trong không khí.

4 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY