Một Năm Im Lặng, Một Năm Tiếp Duyên – Chương 04

5
384
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 4 (◡‿◡✿)

Lúc nghỉ hè, Từ Tư Nhiên và Thư Nhan đều tham gia tour du học của đại học A, đi giao lưu học tập ở Đài Bắc.

Giữa chừng đã xảy ra một chuyện nhỏ.

Từ Tư Nhiên nghe nói ở sân vận động của trường đang huấn luyện bóng rổ, muốn đến xem, cho nên Thư Nhan đi cùng.

Trường Đài Bắc này rất nổi tiếng với môn bóng rổ, tiêu chuẩn rất cao, Từ Tư Nhiên xem rất chăm chú.

Thư Nhan nghe thấy phía sau có người gọi họ.

Cô quay đầu lại, phát hiện là thầy dẫn đội, bèn cười cười: “Thầy ——”

Đột nhiên, một lực mạnh đánh về phía cô, cô bị Từ Tư Nhiên đẩy ra.

Cô lảo đảo hai bước, vất vả đứng vững lại, chợt nghe thấy một tiếng ‘Bốp’ vang dội.

Cô nhìn sang, Từ Tư Nhiên đang ngồi xổm, ôm đầu không nhúc nhích.  

Trái bóng rổ rơi xuống rồi lăn đi xa.  

Thư Nhan bị dọa đến đứng hình.

Có mấy người đã chạy tới, thầy giáo cũng bị dọa hết hồn, đứng bên cạnh anh luống cuống hỏi: “Em em em, em không sao chứ?!”

Từ Tư Nhiên còn ngồi xổm ở đó, không ngẩng đầu, giơ một tay ra lắc lắc.

“Từ, Từ Tư Nhiên…” Thư Nhan tới gần anh rồi ngồi xổm xuống, giọng nói run lấy, hỏi: “Anh, anh có thể, có thể đứng lên, không…”

Từ Tư Nhiên nhờ âm thanh mà biết được chỗ của cô, bàn tay vốn ôm lấy thái dương chuẩn xác chạm vào đầu cô, vuốt vuốt.

“Không sao.” Âm thanh rầu rĩ của anh truyền đến, “Chỉ hơi chóng mặt chút thôi, em chờ anh một lát.”

Thư Nhan: “Ừ, anh ngồi xổm một lát đi, đừng đứng vội.”

Từ Tư Nhiên: “…”

Sau đó, tuy anh liên tục nói không sao nhưng Thư Nhan vẫn kiên quyết muốn dẫn anh đi kiểm tra. Không đi phòng y tế, ở đó không đủ tin cậy.

Người gây ra họa cũng cảm thấy như vậy yên tâm hơn, đỡ cho lúc đó xảy ra chuyện thật.

Vì vậy, Từ Tư Nhiên bị nhiều người vây quanh lôi kéo đến bệnh viện gần đó.

Kết quả đương nhiên là không có việc gì.

Trên đường trở về, Thư Nhan vẫn rầu rĩ không vui, dường như thật sự đi dọa sợ.  

Từ Tư Nhiên trấn an cô cũng không được, buộc lòng phải nhấn mạnh nhiều lần: “Trước kia anh hay bị bóng rổ đập vào đầu lắm, chỉ cần không phải cố ý thì lực đập cũng không mạnh lắm đâu.”

“Em cũng từng bị đập vào đầu rồi!” Thư Nhan nói, “Hồi cấp hai, lúc đó em còn khóc nữa kìa.”

“Đó là phản ứng sinh lý. Em xem, bây giờ chúng ta đều khỏe mạnh đó thôi.”

Hôm nay Thư Nhan rất to gan, hỏi tiếp một câu: “Nếu như người bị đập trúng là em, em không chịu đi kiểm tra, vậy anh có yên tâm không?”

Từ Tư Nhiên: “… Anh sẽ không để tình huống đó xảy ra đâu.”

Cảm thấy câu hỏi của mình có hơi mập mờ, mà câu trả lời của anh càng mập mờ hơn, thế là Thư Nhan đỏ mặt lên, che đậy nói: “Em mặc kệ, sau này bị đập trúng đầu thì đều phải đi kiểm tra, chứ nếu không lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì làm sao bây giờ?”

“Được được được, anh biết rồi.”

Từ Tư Nhiên nghĩ, nếu như người bị đánh trúng thật sự là Thư Nhan, anh chắc chắn sẽ tranh luận với đối phương một phen, nhân tiện mang cô đi làm kiểm tra toàn diện, không để xảy ra chút sai sót nào.

Được rồi, tưởng tượng như vậy, suy bụng ta ra bụng người, Từ Tư Nhiên liền có thể hiểu được.

Cuối cùng cô đã biểu hiện quan tâm anh rồi, anh rất vui vẻ.

Thư Nhan đi đằng trước, lẳng lặng thở dài trong lòng.

Cô không nói, khi thấy anh đau đớn ngồi xổm dưới đất đó, xém chút nữa cô đã ngừng thở. 

Nếu anh gặp chuyện không may, thế thì thật là giày vò cô mất nửa cái mạng.

Thư Nhan cũng không biết là từ lúc nào, Từ Tư Nhiên đã chôn hạt giống sâu vào lòng cô đến như vậy.

Bất giác Thư Nhan đã lên năm hai ở đại học A.

Vào bữa tiệc đêm Trung thu, Thư Nhan không được thoái mái cho nên không tham gia. Nói thì nói thân thể quan trọng hơn, nhưng không cản được những hoạt động lớn của khoa.  

Mỗi lần đại học A tổ chức hoạt động là đều khen nhiều như nước thủy triều ấy, từ năm trước là Thư Nhan hiểu rồi.

Từ Tư Nhiên gửi nhắn tin hỏi cô sao không đi.  

Cô không để ý bệnh cảm vặt của mình lắm, tuy đầu hơi mơ mơ màng màng nhưng vẫn nói qua loa cho xong.

Trong kí túc xá không một bóng người, Thư Nhan nằm trên giường, không thể nào nói không cô đơn được.

Cô đứng dậy, đi đến sân thượng cạnh đó, mở cửa sổ nhìn xuống.

Trong sân trường chỉ có vài bóng dáng le que, có lẽ đều đi tham gia buổi tiệc hết rồi.

Bầu trời đêm sâu như biển, được điểm xuyết bằng vài đốm sáng, trăng lưỡi liềm hình bán nguyệt trong vắt mà sáng tỏ.

Vào thu, ban đêm gió mát thổi vù vù, thổi cả vào trong cổ áo khiến cô thoáng co rúm người lại.

Gió đêm ngày thu nhè nhẹ rất dễ chịu, cô không muốn quay về, chấp nhận bị lạnh lần nữa cũng không muốn nằm một mình trong phòng.

Đột nhiên cô liếc thấy dưới lầu có một bóng dáng đang vội vàng chạy tới.

Cô kinh ngạc trợn tròn mắt, cho rằng mình nhìn nhầm rồi.

Anh chạy lên lầu, cho nên cô không thấy nữa.

Cô lẳng lặng chờ, không đầy một lát, người vừa khuất bóng lại xuất hiện trong tầm mắt cô.  

Cô nhìn bóng lưng của anh, xác định đúng là anh.

Đang nghĩ ngợi vì sao anh sang đây, Từ Tư Nhiên như có cảm ứng, đột nhiên dừng lại.

Quay người ngẩng đầu, hai mắt nhìn nhau.

Thư Nhan: “…”

Từ Tư Nhiên: “…”

Thư Nhan nhìn không rõ nét mặt của anh, chỉ mơ hồ cảm thấy, hình như anh đang bất mãn mà cau mày.

Anh giơ bàn tay về phía cô, ngoắc ngoắc như kêu cô đi vào nhanh lên.

Thư Nhan nghiêng đầu.

Từ Tư Nhiên bất đắc dĩ, lấy điện thoại ra gọi cho cô.

“Đi vào! Đã cảm cúm còn muốn bị trúng gió nữa hả, muốn đi truyền nước phải không!”

“… Ở trong kí túc xá buồn muốn chết.”

Từ Tư Nhiên yên lặng trong giây lát.

“Anh không tiện vào chỗ của em.” Anh nhẹ nhàng nói, “Ngủ một giấc cho ngon, ngày mai là cuối tuần, nếu như đỡ cảm thì anh sẽ mang em đi chơi.”

Thư Nhan ngoan ngoãn đi vào.

Có người gõ cửa phòng, cô ra mở cửa, phát hiện là dì quản lí dưới lầu.

“Này, bạn trai con mua đồ cho con đó.” Dì quản lí xách vài cái túi to, đưa cho cô.

Thư Nhan vô thức nhận lấy, sau đó giải thích: “Không, không phải là bạn trai…”

“Úi trời, xem cậu ấy sốt ruột như thế, còn nói không phải là bạn trai à.” Dì quản lí trêu ghẹo cười nói, sau đó giơ tay sờ sờ trán cô: “Giọng mũi hơi nặng. Mặt con sao đỏ thế, phát sốt phải không?”

“… Không có gì đâu dì ạ.” Thư Nhan lui về sau một bước, “Con uống thuốc rồi ngủ một giấc là khỏe thôi.”

Tiễn dì quản lí đi, Thư Nhan ngồi trên giường lấy từng món trong túi đồ ra.

Thuốc cảm, thuốc hạ sốt, vi-ta-min, mỗi loại thuốc đều mua một ít, có thể thấy phần lớn là được nhét vào một cách qua quýt.

Còn có một chén cháo nóng hổi. 

Thư Nhan ngồi một hồi lâu mới chậm chạp ăn hết.

Cô không biết là, Từ Tư Nhiên đứng ở dưới lầu một lúc lâu rồi mới đi.

Từ Tư Nhiên năm ba, Thư Nhan năm hai, sau một tháng khai giảng lại đến kì tuyển cử cho nhiệm kì mới

Trước khi miễn nhiệm, Từ Tư Nhiên phụ trách một sự kiện cuối, là tổ chức một buổi giao lưu quan hệ hữu nghị với đại học C. 

Với tư cách là trưởng ban Văn thể đương nhiệm, là người được đề cử kế nhiệm chức đoàn chủ tịch, việc này được ném cho anh dường như là chuyện đương nhiên.

Thư Nhan đi theo anh, sáng sớm chạy đến bàn bạc với Hội sinh viên của đại học C, người tiếp họ chính là Phó chủ tịch của hội sinh viên đại học C.  

Phó chủ tịch, hình dung thế nào nhỉ, lần đầu tiên Thư Nhan nhìn thấy anh ta, trong đầu chỉ nhảy ra một từ.

Khôn khéo.

Đeo một cặp kính đen cân xứng, chỉ nhìn một cách lướt qua thì ngũ quan xem như mi thanh mục tú, đáy mắt sâu như hồ nước lạnh, đen láy.  

Anh ta vừa nói một câu, trong đầu Thư Nhan lại nhảy ra một từ khác.

Ngả ngớn.

“Hoan nghênh hoan nghênh.” Anh ta cười như không cười, “Hội sinh viên của đại học A nhiều tuấn nam mỹ nữ vậy sao? Thật sự là vinh hạnh. Ừm  —— xin hỏi, hai người là một đôi à?”

Thư Nhan đứng sau lưng Từ Tư Nhiên: “… Không, không phải.”

Từ Tư Nhiên nghi hoặc liếc nhìn nam sinh kia.

“Ồ.” Phó chủ tịch cười tủm tỉm triển khai chủ đề, lại không bàn tán gì nhiều.

Anh ta nói chuyện cũng không khách khí gì, nhưng lại khó có thể bới móc lỗi sai, từ đầu đến cuối, Thư Nhan chỉ yên lặng nghe anh ta và Từ Tư Nhiên giao chiến, không nói một câu nào. 

Rõ ràng chỉ là một buổi quan hệ hữu nghị thôi mà, sao có thể nói đến cục diện như thế này?  

Có anh bên cạnh vẫn là tốt nhất, Thư Nhan nghĩ, mình có thể yên tâm không ít.

Thật ra Từ Tư Nhiên không quan tâm lắm cái tên Phó chủ tịch miên lý tàng châm* của đại học C kia, dù sao thì anh cũng không định để anh ta đạt được nhiều lợi ích hơn đâu.

*Miên lý tàng châm: trong bông có kim; khẩu phật tâm xà

Hai trường quan hệ hữu nghĩ đều là bình đẳng, cho nên tiền thu được thì mỗi bên một nửa.

Nhưng ánh mắt của anh ta đối với Thư Nhan đã có gì đó rồi, khá là có gì đó rồi.

Thư Nhan cũng rất xấu hổ.

Sau khi lên đại học cô chưa từng bị theo đuổi, nguyên nhân chủ yếu là do bên cạnh cô luôn có Từ Tư Nhiên cho nên người theo đuổi đều chùn bước cả.

Hiển nhiên, vị Phó chủ tịch của đại học C này không phải là một trong số đó.  

Sau N lần Từ Tư Nhiên nắm chặt nắm đấm, cuối cùng buổi thương thảo này cũng kết thúc.

Cho dù lợi ích của buổi quan hệ hữu nghị đối với bản thân mà nói là một kết quả làm người ta rất vừa lòng.

Còn tất cả các quy tắc, Từ Tư Nhiên đều không hài lòng.

Nếu cứ vậy nữa, anh sẽ không nhịn được mà đấm vào mặt đối phương mất. Một cú đấm này sẽ làm cả buổi bàn bạc đi tong.

Đang định tạm biệt, Phó chủ tịch của đại học C đột nhiên kêu lên: “Thư Nhan.”

Thư Nhan máy móc xoay người lại.

Phó chủ tịch trưng ra một nụ cười tự cho là khiến trời đất thất sắc, nháy mắt như dụ dỗ: “Người đẹp, hẹn gặp lại tại buổi quan hệ hữu nghị nha. Bye bye—— “

Thư Nhan: “Tạm…”

Từ Tư Nhiên không thể nhịn được nữa, xoay người kéo vai Thư Nhan, ấn đầu cô vào lồng ngực mình, trầm giọng nói: “Đừng trêu chọc bạn gái của tôi.”

Thư Nhan: “???”

Thư Nhan: “!!!”

Cô trợn mắt há mồm, há môi không nói được chữ nào.

Phó chủ tịch: “… Lúc nãy Thư Nhan nói không phải mà.”     

Sắc mặt Từ Tư Nhiên đen thêm vài phần, “Bây giờ phải rồi.”

Mới gặp nhau có nửa ngày, vậy mà kêu tên làm như quen thân lắm vậy?

Bọn này quen nhau tận hai năm rồi mà tôi cũng mới kêu cô ấy có một năm thôi đó!

Thư Nhan: “… Hả?!”  

“Đi về.” Từ Tư Nhiên ôm Thư Nhan trong ngực, không thèm quay đầu mà đi luôn.

Đến khi ra khỏi sân trường của đại học C, Từ Tư Nhiên vẫn không buông cô ra, hai người đi trên đường như một đôi tình nhân, thân mật khắng khít.

Thư Nhan: “Ừm, đàn anh à.”

“Hả?” Tâm trạng của Từ Tư Nhiên tốt hơn nhiều rồi.

Anh thề… Sau này sẽ không bao giờ tới đây nữa, tên phó chủ tịch của đại học C kia nhìn phát ghét.

“Chúng ta đã ra khỏi đại học C rồi.”

Cho nên anh có thể thả em ra được rồi đó.

“Ừ.”

Anh không hiểu gì hết, không hiểu gì hết.

“…”

Thư Nhan không thể không thừa nhận, bây giờ ngoại trừ xấu hổ, cô không còn cảm giác nào khác, nhưng mà cô vẫn thử giãy giụa: “Cảm ơn anh giúp em giải vây…?”

Từ Tư Nhiên dừng bước.

Thư Nhan thừa cơ trốn khỏi tay anh, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống mũi chân mình.

“Là anh sai.” Từ Tư Nhiên đột nhiên nói, “Không ngờ em lại khó chịu như vậy.”

“… Hả?”

Từ Tư Nhiên bất đắc dĩ thở dài.

“Em không nhìn ra được, anh đang theo đuổi em à?”

Thư Nhan và anh yên lặng nhìn nhau một lát, cùng đần ra.

Qua một hồi lâu, cô ngơ ngác nhìn anh, lấy lại giọng nói của mình: “Có hả?”

Từ Tư Nhiên che mặt.

Thư Nhan cũng che mặt: “Anh không hề tỏ tình mà…”

Cô yên lặng gào thét trong lòng: nếu anh nói sớm một chút, nói rằng anh theo đuổi em, chắc chắn em sẽ đồng ý ngay lập tức đó màaaaaaaaa.

“Em còn tưởng rằng anh không thích em cơ…” Thư Nhan oan ức lầm bầm, nói xong cũng cảm thấy mặt mình nóng lên. 

Từ Tư Nhiên giật mình.

“Anh thích em.”

Thư Nhan ngẩng phắt đầu lên.  

“Ở bên anh nhé, Thư Nhan.” Trong đôi mắt của Từ Tư Nhiên tràn ngập dịu dàng, phản chiếu bóng hình cô, giọng nói nhẹ nhàng hòa hoãn, nhuộm thêm một chút ý cười: “Bây giờ bổ sung còn kịp không?”

Thư Nhan nghe thấy âm thanh run rẩy từ đáy lòng thốt ra.

“Được.”

Đương nhiên là kịp, hơn nữa còn không hề muộn. 

Tin tức Thư Nhan và Từ Tư Nhiên quen nhau nhanh chóng lan truyền khắp toàn trường.

Còn ai là người lan truyền, làm sao mà biết được.

Lúc này, Thư Nhan muốn tránh xuất hiện cũng tránh không được.

Người nghe thấy tin bát quái này có thể chia làm hai loại.

Loại thứ nhất: “Không phải bọn họ đã quen nhau từ lâu rồi à! Tin tức cũ rồi!”

Loại thứ hai: “Cuối cùng bọn họ cũng quen nhau rồi! Má ơi, làm tôi sốt ruột chết mất!”

Hai người trong cuộc đều là rất vô tội, Thư Nhan thỉnh thoảng thì thầm trước mặt Từ Tư Nhiên: “Rốt cuộc là ai nói ra nhỉ, em không nói cho ai biết cả, anh nói cho ai à?”

“Không.” Từ Tư Nhiên nghiêm túc mà nói hươu nói vượn, “Có thể là do tên Phó chủ tịch của đại học C nói đó, theo đuổi em không được cho nên gây phiền phức cho chúng ta.”

Thư Nhan nhíu mày, “Thật không thích anh ta xíu nào.”

“Đúng, cậu ta không phải là người tốt, chúng ta nên tránh xa một chút.” Từ Tư Nhiên cùng chung mối thù.

Một năm nữa lại nhanh chóng tới.

Nghỉ đông năm nay, hai người như đã hẹn trước, lễ mừng năm mới đều ở nhà, không đi ra ngoài chơi.

Vì vậy, đến Tết âm lịch, hai người rất hợp lẽ cùng nhau đi đốt pháo hoa.  

Phụ huynh hai bên cũng biết chuyện, tuy còn chưa công khia gặp mặt nhưng đều rất yên tâm.

“Đây là cỏ đuôi chó.” Từ Tư Nhiên đưa cho Thư Nhan một bó, “Chơi cái này một lát nhé?”

“Vâng. Hồi nhỏ em chơi cái này suốt.” Thư Nhan cầm lấy, nhìn anh giúp cô châm lửa.

Tiếng lốp bốp khẽ vang lên, từng vệt sáng đỏ của cỏ đuôi chó xoẹt qua trong bóng tối.

Ngọn lửa bắn tung tóe rơi lẻ tẻ trên mặt đất, Thư Nhan và Từ Tư Nhiên lấy cỏ đuôi chó nhè nhẹ đánh nhau, đụng tới đụng lui.  

Tiếng chuông 0 giờ vang lên.

Từ Tư Nhiên đốt pháo hoa. 

“Bùm ——” 

“Chíuuu! ——”

Từng vệt pháo hoa năm màu sặc sỡ nối tiếp nhau bay lên trời sao, tách ra thành những hoa văn khác nhau. 

Thư Nhan cố gắng ngẩng cao đầu, Từ Tư Nhiên kéo cao khăn quàng cổ của cô lên che kín cổ.

Cảm thấy tay có gì đó, cô cúi đầu, Từ Tư Nhiên đang giúp cô đeo bao tay lại.

Thư Nhan chăm chú nhìn động tác của anh, nhịn không được nở một nụ cười tươi.

“Anh giống như bảo mẫu chăm sóc em bé vậy đó.” Cô nói.

Từ Tư Nhiên hoàn thành nhiệm vụ, đứng thẳng người lên, giữ lấy đầu cô rồi hôn lên trán cô một cái.

“Đương nhiên, hơn nữa còn là loại không thu tiền lương nữa kìa.”

Thư Nhan bật cười, anh kéo vai cô, ôm cả người cô vào ngực.

Hai người đứng bên đường, ngẩng đầu thưởng thức pháo hoa, xung quanh có một đám người tụm năm tụm ba, còn có cả tiếng cười thích thú của trẻ nhỏ.

Cuộc sống trong mấy năm qua như một thước phim điện ảnh, những chuyện trước kia như chiếu nhanh trước mắt.

Lần đầu tiên gặp nhau, lần đầu tiên nhìn nhau, lần đầu tiên mỉm cười chào hỏi, lần đầu tiên nói chuyện…

Thư Nhan dựa vào ngực anh im lặng xem pháo hoa, nhịn không được cảm thán: “Đẹp quá.”

Từ Tư Nhiên hít sâu, lồng ngực hơi phập phồng.

“Sao thế?” Thư Nhan hỏi.

Từ Tư Nhiên nở nụ cười, “Đang nghĩ tới khoảng thời gian trước kia của chúng ta, cảm thấy thời gian trôi nhanh quá.”

Năm trước, bọn họ vẫn ở hai nơi xa cách, gọi điện thoại với tư cách bạn bè chúc nhau.

Chẳng ai dám nói ra suy nghĩ trong lòng.

Năm nay, cuối cùng họ đã có thể dựa vào nhau, cùng chào đón năm mới.

“Em cũng nghĩ vậy.” Thư Nhan nói, “Cứ như phim điện ảnh ấy.”

“Chúng ta là thật, phim điện ảnh chỉ là giả thôi.”

“A…, chúng ta là phim điện ảnh cải biên từ đời thật.”

“Rồi, em nói cái gì thì là cái đó.”

Thư Nhan quay người, hai tay ôm lấy eo anh, dụi đầu ở trước ngực anh, cọ cọ.  

Từ Tư Nhiên sờ đầu cô.

Họ còn một đoạn đường dài phải đi, có lẽ sẽ có nhấp nhô, sẽ có mờ mịt, không biết được kết quả.

Nhưng ngay sau đó lại chân thật nắm chắc trong tay.

Tinh quang sáng chói, pháo hoa tươi đẹp.

Bất luận là hai người có thể đi đến bước đó được hay không, ít nhất giờ phút đẹp đẽ này sẽ vĩnh viễn tồn tại nơi đáy lòng.

Vậy là anh và cô từng một năm không nói gì, mà sau đó tiếp tục nhân duyên.

THE END

5 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY