Nam Thần? Kinh! – Chương 3

6
712
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 3: Tương tư

Edit & Beta: Thời Nghi

Tần Nhan bắt gặp hai đứa bé tinh nghịch ở cửa, Lưu Kiện lanh lợi cho nên trốn thoát, chỉ bắt được Tần An.

Cha mẹ giáo dục con cái, luôn xoắn xuýt lại xoắn xuýt, mâu thuẫn lại mâu thuẫn.

Tần An không hòa đồng, quái gở, cô lo lắng; Tần An nghịch ngợm gây sự, đi ra ngoài gây rắc rối, cô càng lo lắng hơn.

Tóm lại, đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, nhất là khi cô vừa làm cha vừa làm mẹ.

“Con đi đâu thế, sao lại trốn ra ngoài chơi như vậy, bên ngoài rất nhiều xe có biết không.” Miệng thì trách mắng lo lắng, tay thì cũng không nhàn rỗi, cô vừa nói chuyện vừa chỉnh sửa cổ áo cho Tần An.

Tần An muốn lảng qua chuyện khác, vì vậy ôm lấy Tần Nhan: “Mẹ, con rất nhớ mẹ, bụng con cũng rất nhớ mẹ.”

Tần Nhan cười phì một tiếng, bị con chọc cười, bất đắc dĩ ấn nhẹ lên đầu bé, giọng nói tràn đầy cưng chiều: “Mẹ thấy con chắc đói bụng rồi nhỉ, đi, đi vào ăn chút gì thôi.”

——

Thình thịch, thình thịch, thình thịch, Tô Quân Bác cảm thấy nhịp tim đập của mình sắp đạt tới 200 nhịp một phút rồi, dường như là muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Anh dừng xe ở bên đường, một tay che ngực, một tay lấy điện thoại ra gọi: “Ninh Duy Chiêu.”

“Chuyện gì?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng nam lười biếng không kiên nhẫn.

“Tim đột nhiên đập nhanh, có cảm giác khó thở, vậy là bị gì?” Tô Quân Bác tỏ ra nghiêm trọng.

“Cậu lại làm cái gì vậy.” Ninh Duy Chiêu bị hỏi đến sững sờ, lập tức nói, “Loại tình huống này rất thông thường, ví dụ như sau khi vận động kịch liệt, tim đập nhanh hoảng hốt, não không cung cấp đủ máu… Mà cậu đang làm gì đó, sao tim lại đập nhanh?”

“Đang nhìn một cô gái.”

“…”

Tô Quân Bác muốn thu hồi ánh mắt lại nhưng nó không nghe lời, phảng phất như có ý thức tự chủ mà nhìn chằm chằm cô gái kia, không hề di chuyển. Cho đến khi cô gái đi vào quán cà phê thì anh mới khôi phục hô hấp, cảm giác như sống lại.

“Không được.” Sờ lên trái tim chưa bình tĩnh của mình, giống như là nhắc nhở hoặc tự giải thích cho mình nghe, “Mình phải kiểm tra thân thể, nhất định là trái tim có bệnh.”

Nói đến đây, anh lại tỏ ra nghiêm túc, thông báo cho Ninh Duy Chiêu: “Trái tim của mình chắc là có vấn đề rồi, cậu đến bệnh viện chờ mình ngay đi, mình muốn kiểm tra.”

“Tên điên…” Ninh Duy Chiêu còn chưa kịp nổi khùng thì bên kia đã dứt khoát cúp điện thoại.

Mình thấy đầu óc cậu có vấn đề thì có!

Ninh Duy Chiêu nắm chặt tay đấm đấm mấy cái cho hả giận, hừ, tiểu tử thối, làm như hắn vạn năng không bằng. Hắn là bác sĩ khoa não, không phải bác sĩ khoa tim!  

Khốn khiếp!

Ninh Duy Chiêu là bác sĩ, đồng thời cũng là một thương nhân, nhà hắn có mở một bệnh viện, là một bệnh viện tư nhân cao cấp. Đáng thương cho một người đàn ông độc thân hoàng kim như hắn, mỗi lần ở trước mặt Tô Quân Bác lại bị biến thành lính quèn.

Bệnh viện của Ninh Duy Chiêu ở khá xa chỗ này, muốn tới đó phải đi một vòng lớn. Hơn nữa bây giờ lại đang tắc đường, khiến Tô Quân Bác càng ngày càng không kiên nhẫn phải bóp còi bíp bíp.

Sau đó những người khác tỏ ra không vui, đi xe hơi sang trọng thì ngon hả, có giỏi thì bay qua, bay qua đi! Tôi chặn phía trước anh nè, tôi chặn phía trước anh nè, hừ, cho anh tức chết!

Tinh thần AQ khiến cho người ta vui vẻ như trúng số.

—–

Bóng dáng yểu điệu càng ngày xuất hiện rõ nét trong đầu, Tô Quân Bác có chút xuất thần, ngón tay vô thức gõ gõ trên vô lăng.

Cô cười với anh, cười thật đẹp, Tô Quân Bác chậm rãi nhếch khóe môi.

Sau đó bíp bíp ——

Những tiếng còi xe liên tiếp vang lên, khiến người ta đinh tai nhức óc.

Còn có người gấp gáp, thò đầu ra khỏi cửa xe mà mắng: “Lái xe đi, ngây ra cái gì vậy.”

“Khốn, Ferrari thì ngon hả, khoe khoang cái rắm!”

Lời nói là nói cho sướng miệng thế thôi, chứ không có xe nào dám nhích lên trước một bước, nếu đụng vào loại xe này thì đền cả cái mạng cũng không có tiền mà trả.

Đúng là điên rồi!

Bị tiếng còi làm tỉnh táo, Tô Quân Bác dùng sức lắc đầu, muốn đuổi bóng hình trong đầu ra…. Điên rồi, điên rồi, anh sắp điên rồi, cô gái này sao luôn xuất hiện trong đầu anh vậy.

Cứ như vậy, một đường chạy đến bệnh viện, có bác sĩ và y tá nhận ra anh, tiến lên trước nghênh đón, “Tô tiên sinh.”

“Ninh Duy Chiêu đâu.” Tô Quân Bác trực tiếp mở miệng, trong giọng nói lạnh lẽo cất dấu một chút nôn nóng.

Bác sĩ và y tá cười: “Tô tiên sinh, mời đi bên này, bác sĩ Ninh đã tới.”

Tô Quân Bác gật đầu, đi theo sau.

Thật ra Tô Quân Bác luôn không thích bệnh viện, vải trắng như vải đắp thi thể và mùi thuốc khử trùng gay mũi đều làm anh cảm thấy bực bội, không tự chủ được mà nhớ tới khoảng thời gian anh nằm bất động ba tháng trên giường vì tai nạn xe cộ, và cơn đau đầu luôn bám theo suốt bảy năm.

Nếu như không phải có việc quan trọng, thật sự một bước anh cũng không muốn đặt chân tới đây.

Thế nhưng mà trái tim của anh xảy ra vấn đề rồi, nó đập nhanh quá. Tô Quân Bác cảm giác được thân thể của mình đã có biến đổi, sinh hoạt sau này chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Cho nên, anh muốn xử lí hoàn toàn sự biến đổi này.

Tô Quân Bác làm điện tâm đồ, làm siêu âm, thậm chí còn chụp X quang, kết quả cuối cùng là anh không bị gì, trái tim cũng mạnh khỏe như trâu.

Thình thịch… thình thịch… vừa nhanh vừa mạnh mẽ.

“Có phải thiết bị của bệnh viện các cậu có vấn đề phải không?” Tô Quân Bác không khách khí hỏi, trái tim đập nhanh như vậy, làm sao lại không bị gì, nhất định là thiết bị có vấn đề.

Ninh Duy Chiêu luôn tự hào vì bệnh viện của nhà hắn, nghe Tô Quân Bác nói thì không ưa, phản bác: “Mình thấy cậu mới có vấn đề đấy!”

“Ồ?” Tô Quân Bác nhường mày, mặt mày sáng sủa đẹp trai, nhưng nhìn thế nào cũng thấy có chút vô lại, “Vậy tại sao lại không kiểm tra ra, là cậu không giỏi hay là thiết bị không tốt?”

Ninh Tiêu Tiêu vừa vào cửa đã thấy bộ dạng nhướng mày của Tô Quân Bác. Móa! Thật con mẹ nó đẹp trai ngây người mà! Cô than nhẹ một tiếng, trái tim đập nhanh thình thịch. Thấy anh họ bắt nạt người trong lòng, cô đi nhanh tới, giành nói: “Đúng đấy, làm gì có bác sĩ nào giống anh, không xứng với chức trách gì cả.”

“Ai nha.” Ninh Duy Chiêu nổi giận, Tô Quân Bác bắt nạt hắn thì thôi, Ninh Tiêu Tiêu sao cũng thế này, “Lấy tay bắt cá* phải không?”

*Lấy tay bắt cá: nguyên văn 胳膊肘往外, hiểu là giúp người ngoài chứ không giúp người trong nhà.

“Nào có.” Ninh Tiêu Tiêu tiến lên, một bên ân cần rót cho Tô Quân Bác ly nước, một bên nhanh mồm nhanh miệng mà phản bác, “Em nói lời công đạo thôi, không tin thì em tìm người ngoài thảo luận để xem ai có lý.”

Ninh Duy Chiêu cảm thấy tổn thương, quay đầu không để ý tới hai người.

Tô Quân Bác tự nhiên nhận lấy ly nước, uống một ngụm, cũng không  quan tâm đến cô. Mà tiếp tục nói chuyện với Ninh Duy Chiêu, “Cậu biết nhà hàng đối diện bệnh viện không?” Giữa trưa không ăn, lại bị giày vò cả nửa buổi chiều, bụng anh đã đói quắt lại rồi.

Không đợi Ninh Duy Chiêu đáp lời, Ninh Tiêu Tiêu giành nói trước: “Tô đại ca cũng thích nhà hàng đó ư, thật trùng hợp, em cũng thích đồ ăn của nhà hàng đó. Vừa vặn em còn chưa ăn gì, hay là…”

“Hay là em ăn xong rồi tiện thể mua giúp anh một phần.” Tô Quân Bác thoả mãn gật đầu, sau đó vỗ vỗ Ninh Duy Chiêu, “Tốt rồi, không cần cậu đi mua nữa.”

Hu hu hu, Ninh Tiêu Tiêu muốn khóc quá đi.

Cuối cùng, Ninh Duy Chiêu và Ninh Tiêu Tiêu cùng nhau đi ăn cơm, Tô Quân Bác thì đợi hai người mua về, còn quy định không được phép vượt quá nửa tiếng.  

Thật sự là vô sỉ cái cọng lông!

Mãi đến khi vào nhà hàng, Ninh Tiêu Tiêu vẫn ỉu xìu không cam lòng.

Ninh Duy Chiêu nhìn không nổi, đồng thời cũng khó hiểu: “Cuối cùng thì em vừa ý tiểu tử kia chỗ nào?” Khó tính, độc miệng, ích kỉ, thích bắt nạt người khác, quả thật là một chút ưu điểm cũng không có. Tại sao hết lần này đến lần khác phụ nữ lại tự động đổ gục, người sau nối tiếp người trước, mà người sau lại tốt hơn người trước nữa chứ.

Ninh Tiêu Tiêu cau mày, liếc mắt nhìn Ninh Duy Chiêu, lời nói không chút khách khí nào: “Anh là ghen tị, Tô đại ca lớn lên đẹp trai hơn anh, còn thông minh hơn anh nữa.”

Không thể nhịn được!

Nghe vậy, Ninh Duy Chiêu xém chút bẻ đôi cây đũa: “Quỷ mới ghen tị với cậu ta! Cậu ta tính tình không chỉ đáng ghét, nói chuyện còn không khách khí, thiếu tình thương, xem thường người khác. Hà khắc bắt bẻ với phụ nữ, trong bảy năm xem mắt với vô số người, mà không vừa ý bất kì ai.”

“Chính vì như vậy mới hấp dẫn người khác!” Ninh Tiêu Tiêu thở dài, hai tay chống cằm, vẻ mặt có chút thất bại, nhưng giây lát lại tỏ ra hưng phấn, hai mắt trong trẻo lấp lánh, “Nếu như có thể chinh phục được người đàn ông như vậy, tuyệt đối là một việc đầy tự hào.”

Ninh Duy Chiêu không còn lời nào để nói.

Ăn xong, hai người chọn vài món theo ý Tô Quân Bác, đóng gói mang về. Ninh Tiêu Tiêu đi nhanh, tới phòng nghỉ trước, kết quả là dừng lại ngay cửa ra vào.

Tên kia không phải là làm ra trò gì chứ?

Ninh Duy Chiêu sải bước tiến lên, nhanh chóng đến bên cạnh Ninh Tiêu Tiêu, nhìn vào bên trong rồi sau đó trố mắt ra.

Tô Quân Bác ngồi bên cửa sổ, trong tay cầm một quyển tạp chí, ống tay áo hơi cuộn lên, lộ ra một phần cánh tay rắn chắc. Ánh mắt anh nhìn vào quyển tạp chí, dường như chăm chú, nhưng dường như lại nhìn xuyên qua nó đến một nơi xa xăm.

Anh đang ngẩn người, rõ ràng là đang ngẩn người.

“Anh.” Ánh mắt Ninh Tiêu Tiêu không rời khỏi Tô Quân Bác, nhưng miệng lại hỏi Ninh Duy Chiêu, “Không phải anh nói anh ấy chưa bao giờ ngẩn người sao?”

“Ừ.” Ninh Duy Chiêu nhíu mày, trong lòng nghi ngờ trùng trùng điệp điệp, tiểu tử này hôm nay quá không bình thường, “Cậu ta cho rằng ngẩn người chính là lãng phí thời gian, là triệu chứng của kẻ ngu ngốc.”

Nghe vậy, Ninh Tiêu Tiêu che miệng cười trộm, “Hì hì, vậy chẳng phải Tô đại ca tự tát mình sao.”

Hắc hắc, Ninh Duy Chiêu cũng vui vẻ, một cơ hội đả kích Tô Quân Bác tốt như vậy, sao hắn bỏ qua được.

“Ha, bắt được cậu rồi!” Ninh Duy Chiêu nhảy vọt về phía trước, ‘bộp’ một tiếng đặt hộp cơm lên bàn, nháy mắt với Tô Quân Bác, “Ngẩn người nha, chậc chậc.”

Tô Quân Bác không để ý tới hắn, vươn tay mở hộp cơm ra, nhìn thoáng qua sau đó nhăn đôi lông mày tuấn lãng lại, “Không phải đã nói đừng bỏ rau thơm rồi sao? Tốc độ chậm vậy, cậu cưỡi rùa về đấy hả. Đồ ăn nguội cả rồi, cá cũng nguội, còn có mùi tanh nữa, làm sao mà ăn đây?”

“Không cho phép nói sang chuyện khác.” Ninh Duy Chiêu nắm chặt không buông, cười hì hì ngây ngô, cực kỳ đắc ý, “Mình vậy mà bắt được lúc cậu ngẩn người cơ đấy! Ngẩn người rồi, ngẩn người rồi, ngẩn người ngẩn người ngẩn người rồi…”

Tô Quân Bác ngẩng đầu, nhướng mày liếc nhìn Ninh Duy Chiêu.

Trong cái liếc ẩn chứa sự ngạc nhiên, rung động, khó hiểu và im lặng, tổng hợp lại một chỗ chính là, Ninh Duy Chiên cảm thấy bộ dạng của mình thật ngu ngốc.

Hắn vô thức nhìn sang Ninh Tiêu Tiêu, cô cũng đang nhìn hắn với ánh mắt như vậy.

Được rồi, hắn thật sự là một kẻ ngốc, Ninh Duy Chiêu yếu ớt cúi đầu.

Tô Quân Bác đã nói không thích đồ ăn mới mua, Ninh Duy Chiêu cũng nói kiên quyết không đi xuống mua, Ninh Tiêu Tiêu nguyện ý làm chân chạy, nhưng không đợi cô mở miệng, Tô Quân Bác đã lấy điện thoại ra.

Anh muốn uống cà phê giao tận nhà!

6 COMMENTS

  1. tình tiết cẩu huyết quá, bị đụng xe mất trí nhớ quên người yêu, còn cái gì đau hơn không a~, cơ mà bạn thấy hài chứ không không bi lắm, chắc tại mới mấy chương đầu. Thấy anh duy chiêu này dễ thương quá đi. ?

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY