Nam Thần? Kinh! – Chương 5

6
537
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 5: Duyên phận

Edit & Beta: Thời Nghi

“Alo, tiên sinh?” Tần Nhan đợi hồi lâu, sau đó quay lại nhìn người phục vụ, vẻ mặt hơi lơ mơ, “Cúp rồi.”

Cúp rồi?

Người phục vụ cầm lấy điện thoại, trong lòng ủy khuất không thôi. Sao lại cúp rồi, một ngàn ly cà phê đó, sao lại đùa giỡn như vậy.

Chu Manh đi tới dỗ dành cậu ta, “Được rồi được rồi, đầu năm nay nhiều người thích đùa dai, đều là bọn rỗi rãnh đến nhức hết cả bi, mạng di động Trung Quốc khẳng định càng ủy khuất hơn cậu.”

Tần Nhan cũng cười theo, ngầm đồng ý với suy đoán của Chu Manh, nhưng mà trong lòng cô có chút nhẹ nhõm khó nói.  

Những kí ức bình thường sẽ yên lặng nằm sâu trong đầu, không chạy ra chọc người, nhưng thực tế lại bất động thanh sắc mà mai phục bom mìn xung quanh, khắp nơi đều trải đầy kíp nổ, chỉ cần hơi đến gần một chút là khiến người ta phải nổ tung.

“Mình phải ghi nhớ dãy số này mới được, dám gọi đến nữa là cho anh ta ăn chửi.”

Bên tai truyền đến âm thanh nghiến răng nghiến lợi của người phục vụ, dọa Tần Nhan giật mình, cuống quýt giành lấy điện thoại, nhanh chóng che giấu, “Đừng làm những việc ngây thơ như vậy, đi thu dọn bên kia một chút đi.” Nói xong, cô thuận tay xóa tất cả nhật kí cuộc gọi.

Xóa đi, xóa đi, xóa tất cả đi, như vậy thì cô mới có thể lừa mình dối người rằng cô nhìn lầm dãy số đó. Hơn nữa đã qua nhiều năm như vậy, có lẽ anh đã sớm đổi số rồi.

——

“Cậu điên rồi hả?” Tô Quân Bác trừng to mắt, khó tin mà nhìn cái người ngây thơ giật điện thoại của anh lúc này, giống như hắn đã làm một việc tội ác tày trời vậy.

Không nghĩ tới Tô Quân Bác lại phản ứng mạnh như vậy, vốn là trò chơi lập tức biến thành khó xử, Ninh Duy Chiêu cầm điện thoại mà bị dọa đến nỗi không biết phải làm sao.

Tô Quân Bác hung hăng nhìn chằm chằm Ninh Duy Chiêu, đứng dậy giật lấy điện thoại, lại phát hiện điện thoại đã tắt rồi. Anh bất đắc dĩ mà sờ sờ cái trán, chán nản ngồi xuống.

Lúc này, Ninh Duy Chiêu đã lấy lại tinh thần, không cho là đúng: “Được rồi, không phải chỉ là một ly cà phê thôi sao.”

Một câu Tô Quân Bác cũng không muốn nghe, đứng dậy cầm lấy áo khoác rồi bỏ đi.

Tô Quân Bác luôn không tin vào chuyện quỷ thần, nhưng từ khi cô gái kia xuất hiện trong đầu, còn thêm việc Ninh Duy Chiêu cướp điện thoại vào thời khắc mấu chốt, trong lòng anh không khỏi nói thầm có chút mạo phạm.

Duyên phận duyên phận, nếu thật sự là có duyên, ông trời nhất định sẽ hỗ trợ giật dây, tạo ra dấu hiệu.

Cho nên, Tô Quân Bác quyết định ném tiền xu, nếu là mặt trước, anh sẽ gọi điện thoại.  

Nếu là mặt sau… anh sẽ tự mình đi đến đó!

Ai có thể ngờ rằng, ông trời hay thích trêu ngươi, đồng tiền xu bị kẹt vào khe hở của ghế sô pha, khiến mặt chính giữa hướng lên trên.

Chết tiệt!

Tô Quân Bác ném quần áo lên ghế sô pha, thở hổn hển trở về phòng ngủ.

——

Buổi trưa hôm nay của Tần Nhan trải qua vô cùng thú vị, đúng như lời cô nói, gắng gượng qua hơn một tháng, quán đối diện đã không còn mới lạ và giảm giá nữa, vì vậy lượng khách hàng của quán cô từ từ tăng trở lại.

Chỉ cần có chỗ bán, không lo không có khách đến.

“Chị Tần.” Còn chưa tới thời gian thay ca, Chu Manh đã thay quần áo rồi.

Tần Nhan nhìn qua, hỏi: “Trường học có việc hả?” Chu Manh, Lý Nhã Nam, Lô Phi là ba sinh viên đại học gần đây, không có giờ học thì tới đây làm việc.

Chu Manh hơi ngại ngùng, “Em xin lỗi, chị Tần, hội sinh viên bên kia có chút việc gấp, trường học muốn tổ chức đi chơi xuân, cho nên phải tới họp.”

“Không sao đâu, em đi đi.” Tần Nhan gật gật đầu.

“Chị Tần, chị thật tốt.” Chu Manh cảm động chết mất, tiến lên ôm lấy Tần Nhan một cái, khiến cho cô dở khóc dở cười.

Nhưng mà, Chu Manh đi rồi thì lại thiếu người, tối nay chắc cô phải ở lại đến khuya mất.

Quán cà phê đóng cửa lúc mười giờ, cô thì không sao, nhưng Tần An thì không được. Sáng mai bé còn phải thi vẽ, buổi chiều lại phải học võ nữa, bé cần được nghỉ ngơi thật tốt.  

Nghĩ nghĩ, Tần Nhan gọi điện cho Phùng Trình Trình: “Trình Trình, khi nào cậu tan làm, buổi tối có bận gì không, đến quán cà phê đón An An dùm mình với, đêm nay chắc khuya mình mới về.”

“Ok, không có vấn đề gì.” Bên kia điện thoại truyền đến âm thanh trong trẻo của Phùng Trình Trình, “Có thể ở cùng với tiểu soái ca của mình, là niềm hạnh phúc lớn nhất của mình rồi.”

“Bớt nói nhảm đi.” Tần Nhan cong cong khóe miệng.

“Ai ai, cậu đừng vội, nói cho cậu một chuyện này.” Ngữ khí của Phùng Trình Trình bắt đầu dung tục bỉ ổi, Tần Nhan có thể tưởng tượng ra được, lúc này chắc chắn là cô ấy đang nháy nháy mắt ra hiệu.

“Cậu có biết kỳ tài của giới kinh doanh gần đây không?”

Tần Nhan siết chặt điện thoại, gần đây thì sao, ngày càng có nhiều tin tức của anh ùn ùn kéo đến. Trong lòng cô khó chịu, không nói gì, có chút chết lặng.  

Sau khi hai người chia tay, điều không muốn nghe thấy nhất chính là, cuộc sống sau này của đối phương trôi qua một cách êm đẹp.

Cuộc sống của cô bây giờ cũng không tệ, có tiền có nhan sắc, nhưng hết lần này đến lần khác, nếu so với anh thì cô chỉ giống như một kẻ ăn mày nghèo hèn.

“Mình nói nghe nè, hôm nay mẹ của anh ta tới xin cố vấn. . .” Phùng Trình Trình chưa nói xong thì đã hi hi ha ha nở nụ cười, “Thì ra kỳ tài của giới kinh doanh còn có một em trai cùng cha khác mẹ, chậc chậc, cha mạnh mẽ như vậy, con trai khẳng định cũng không kém đâu nhỉ.”

Phùng Trình Trình càng nói càng tục, lời nói đã lệch đi đẩu đi đâu, nếu như không phải bị Tần Nhan ngăn cản, chắc cái việc một đêm bảy lần cũng muốn nói tới.

Mạnh mẽ hả?

Để điện thoại xuống, Tần Nhan kìm lòng không được mà vỗ vỗ vào khuôn mặt nóng bừng của mình, anh đương nhiên là mạnh, nếu không thì đã làm biện pháp phòng ngừa mà sao còn trúng thưởng chứ.

Nghĩ lại, lúc đầu thì kinh ngạc bất lực, nhưng bây giờ cô cảm thấy rất hạnh phúc, ngọt ngào và cảm kích.

Nếu như không phải có Tần An, Tần Nhan thật sự không biết những năm qua mình đã sống thế nào.

Lúc chạng vạng tối, sinh ý trong tiệm ngày càng tốt lên. Sau khi Tần An được đón về, Tần Nhan loay hoay lo làm việc, đến cơm tối còn không rảnh để ăn.

“Cho hai tách Latte, phải là bà chủ tự nấu đó nha.”

Một giọng nói trong veo truyền tới, Tần Nhan vô thức dạ vâng, lại cảm thấy không đúng, vừa ngẩng đầu đã thấy Ninh Tiêu Tiêu đang nhìn cô mỉm cười dịu dàng. Bên cạnh là Ninh Duy Chiêu cao ráo, mặt mày tuấn lãng, cũng đang mỉm cười.   

“Hai người sao lại tới đây?” Tần Nhan rất vui mừng, “Hoan nghênh hoan nghênh, vào phòng đi, vừa may là còn một phòng trống.”

“Không cần đâu.” Ninh Tiêu Tiêu chỉ vào một vị trí gần cửa sổ, “Bọn em ngồi ở đó là được rồi, chị cứ làm việc trước đi, em và anh trai qua bên đó nha.”

“Ừ.” Tần Nhan gật đầu, sau đó dặn phục vụ để ý hơn một chút.

Sau khi ngồi xuống, Ninh Tiêu Tiêu chống cằm nhìn đối diện, lại quay đầu nhìn Tần Nhan đang bận rộn, khen: “Chị Tần thật sự là vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi, ai có thể lấy chị ấy, chắc chắn là kiếp trước đã cứu cả vũ trụ!”

Nói đến đây, giọng cô trở nên kì quái. Cô quay đầu nhìn Ninh Duy Chiêu, vẻ mặt và giọng nói đều trở nên bỉ ổi hề hề, “Anh, anh cảm thấy chị Tần như thế nào?”

“Đừng nói lung tung.” Ninh Duy Chiêu gõ đầu cô, vẻ mặt lạnh nhạt, “Cô ấy đã có con rồi.”

Một câu vô cùng đơn giản, không hề mang chút cảm xúc khác thường gì, mặc kệ là không tôn trọng hay là xem thường, nhưng lại mở ra một cái khe sâu không thấy đáy. Thậm chí không cần giải thích đứa bé có gì phiền toái, đứa bé có gì không nghe lời, chỉ cần một câu, cô ấy đã có con, người nghe tự động hiểu.

Một người mẹ đơn thân, ở trong mắt người khác căn bản là không cần thao thao bất tuyệt trình bày và phân tích, chỉ cần vài chữ là đủ.

“Không phải đâu.” Ninh Tiêu Tiêu cố ý khoa trương, “Không thể tưởng tượng được thì ra anh cũng là một kẻ như vậy, anh cũng giống những tên đàn ông chết tiệt kia, nói cái gì mà hàng qua tay …”

“Im miệng, càng nói càng không ra gì.” Ninh Duy Chiêu trầm giọng cắt ngang.

Mắt thấy Ninh Duy Chiêu thật sự tức giận, Ninh Tiêu Tiêu le lưỡi, không nói nữa.

Qua khoảng thời gian bận rộn, khách hàng tới quán dần dần ổn định lại, thấy mọi người đang nhàn nhã uống cà phê nói chuyện phiếm, Tần Nhan tháo bao tay đi tới chỗ hai người bên cửa sổ.

Lại nói, Tần Nhan và Ninh Duy Chiêu quen biết có chút kì diệu. Ba năm trước, khi Ninh Duy Chiêu lái xe đi dạo thì vô tình phát hiện quán cà phê gia đình này, cảm thấy tên quán rất hay, sau khi vào rồi thì mới biết, không chỉ tên quán hay mà cà phê cũng ngon nữa. Vốn là bị bất ngờ hơi nhiều, không nghĩ tới phía sau còn có bất ngờ lớn hơn, bà chủ của quán lại là một đại mỹ nữ.

Hấp dẫn mắt người, kết quả là Ninh Duy Chiêu bị rung động, liên tiếp đến quán. Sau đó hai người dần dần trở nên thân quen thì hắn biết cô đã có con trai, sau đó…không có sau đó.

“Chị Tần.” Trông thấy Tần Nhan, Ninh Tiêu Tiêu giơ tách cà phê lên mà nịnh nọt, vẻ mặt hưởng thụ, “Rất ngon đó.”

“Đồ tham ăn tham uống như em thì nước trắng cũng ngon.” Ninh Duy Chiêu không lưu tình chút nào mà vạch trần.

Ninh Tiêu Tiêu lập tức phản kích, “Ý anh nói là cà phê của chị Tần như nước trắng hả.”

Ninh Duy Chiêu đen mặt: “Đừng xuyên tạc ý của anh.”

“Vậy anh có ý gì, anh nói đi, anh nói đi anh nói đi?”

Tần Nhan vừa cười vừa nhìn hai anh em đấu khẩu, chỉ cảm thấy không khí ấm áp như vậy khiến người ta say mê, không kìm lòng mà tiến đến. Cô cũng có em trai, nhưng tuổi nhỏ hơn cô quá nhiều, trong nhà lại trọng nam khinh nữ, vì vậy mỗi lần nói chuyện dường như chỉ vì đòi tiền.

Đòi tiền, đòi tiền, đòi tiền, khiến cho Tần Nhan vừa nhìn thấy điện thoại cậu ta gọi đến là phản xạ có điều kiện ngay.

“Chị Tần.” Không biết từ lúc nào Ninh Tiêu Tiêu đã ngưng chiến, đang dùng ngón trỏ chọc chọc cánh tay cô, đè thấp âm thanh, thần thần bí bí hỏi, “Quán cà phê đối diện như thế nào vậy chị? Sinh ý có tốt không, nghe nói chủ quán là mỹ nữ.”

Ninh Duy Chiêu chướng mắt bộ dạng có tật giật mình của Ninh Tiêu Tiêu, dứt khoát nói: “Muốn biết cái gì thì hỏi đại đi, đừng bày đặt vòng vo nữa.”

“Không cần anh quan tâm.” Ninh Tiêu Tiêu có chút xấu hổ, quay sang nhìn Tần Nhan, tỏ ra ủy khuất, “Làm gì có người anh trai nào như vậy, ở bên ngoài mà không cho em một chút mặt mũi.”

“A.” Con bé này cũng có mặt mũi sao? Ninh Duy Chiêu hừ lạnh một tiếng, nhưng mà cũng không nói gì nữa.

Tần Nhan nhìn Ninh Duy Chiêu, lại nhìn Ninh Tiêu Tiêu, cũng hơi hiểu hiểu, vì vậy ngọn lửa nhiều chuyện trong lòng lập tức cháy lên, “Tình địch hả.” Cô nhướng máy, cũng bắt chước Ninh Tiêu Tiêu hạ giọng.

Ninh Tiêu Tiêu có chút ngượng ngùng, cười mỉa pha trò, “Nào có, chỉ là hôm bữa Tô đại ca đến đây xem mắt, cho nên em tò mò chút thôi.”

Tô?

Bóng dáng quen thuộc buổi sáng hôm đó lại chợt nhảy ra, dọa trái tim Tần Nhan đau nhói, một chậu nước lạnh tạt xuống, nhất thời giội tắt ngọn lửa nhiều chuyện nho nhỏ trong lòng.

Tần Nhan sợ hãi muốn tránh, nhưng lại nhịn không được nghe ngóng có chút bỉ ổi, “Tô đại ca?”

“Vâng.” Người trong lòng ưu tú thì nhịn không được muốn khoe khoang, Ninh Tiêu Tiêu móc trong túi ra một cuốn tạp chí, ngón tay mảnh khảnh chỉ vào người mà Tần Nhan cô vô cùng quen thuộc, giới thiệu, “Chính là anh ấy.”

 

“Anh ta còn đi xem mắt à.” Tần Nhan nói nhỏ một tiếng, trong lòng có một loại cảm xúc nói không nên lời, thời gian này của anh ngược lại rất có tư có vị.   

6 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY