Nam Thần? Kinh! – Chương 52

3
144

–  Chương 52* Phòng bếp –

Chuyển ngữ – Như Nguyệt

Beta – Diên Vĩ, Emi

Bởi vì Tần An bị dọa sợ trong trường học, nên Tần Nhan quyết định làm một món điểm tâm an ủi cậu. Thật ra…. vốn muốn để cho Liễu Phỉ một phần, nhưng Liễu Phỉ lại có hẹn.

Liễu Phỉ vừa đi đã có người nhấn chuông cửa.

Tần Nhan ở phòng bếp, còn Tần An ở phòng khách vẽ tranh, nên vừa nghe thấy chuông cửa vang, cậu liền buông bút vẽ xuống, chạy đi mở cửa: “Nhất định là dì Liễu trở về.”

Tần An rất vui vẻ, chân ngắn nhỏ chạy tới cửa, mặc dù nóng vội, nhưng vẫn không quên chuyện mẹ đã dặn, chuyển ghế đẩu đến, nhìn xuyên qua mắt mèo xem là ai.

Không phải dì Liễu?

Tần An trợn tròn mắt, khóe miệng theo đó cong hơn.

“Chú Tô.” Cậu vui vẻ nhanh chóng mở cửa ra, sau đó xông qua, tỏ vẻ nũng nịu, “Sao chú lại tới đây?”

Có thể là do tác dụng tâm lý, lúc Tô Quân Bác không biết Tần An là con của anh, trong lòng chỉ đơn thuần là thích bé trai lanh lợi thông minh này. Nhưng bây giờ biết được có lẽ bé là con của mình, trong lòng không khỏi dấy lên sự áy náy.

Trước đó còn có thể vui vẻ, thoải mái ở chung, còn hiện tại lại luống cuống chân tay.

Nhìn đứa nhỏ mềm mềm trước mắt, trong lòng người đàn ông vừa chua lại chát, hốc mắt cũng bắt đầu ẩm ướt.

“An An.” Anh ngồi xổm xuống, thấp thỏm sờ lên khuôn mặt mềm mềm, nóng hầm hập của đứa bé.

Trong lòng Tô Quân Bác vô thức xiết chặt: “Sốt rồi sao?”

“Không sốt.” Tần An cười, rồi sử dụng cách Tần Nhan thường dùng, áp trán lên trán Tô Quân Bác, “Chú coi, vẫn bình thường nè.”

Quả nhiên hai cái đầu đụng nhau, liền không còn nóng như vậy.

Nghe phòng khách có động tĩnh, Tần Nhan ngậm thức ăn ngâm ở trong chậu, rồi thò đầu ra từ phòng bếp, liền thấy Tô Quân Bác ngồi xổm trên mặt đất.

Hình ảnh không thích hợp cho trẻ em của buổi tối hôm qua vèo vèo hiện lên trong đầu, mặt Tần Nhan đỏ lên, rụt đầu trở về.

Trời ạ!

Cô xoay người lại, tựa đầu trên tường gạch men sứ lạnh buốt, Tần Nhan lại nghĩ tới ban ngày Tiểu Cù cười trêu nói: được phun tưới đến dễ chịu?

Đừng, không được nghĩ về nó nữa, Tần Nhan tống hình ảnh đầy sắc màu ra khỏi đầu, tự động viên trong lòng. Không có việc gì, không có việc gì, nhất định phải giữ lại hình tượng mạnh mẽ hồi sáng.

Trở lại phòng khách, Tô Quân Bác đã ngồi lên ghế salon cùng vẽ tranh với Tần An.

Hai khuôn mặt một lớn một nhỏ ăn ý đồng thời nhìn cô.

Tần An nói trước, giọng nói khó nén sự hưng phấn: “Mẹ ơi, chú Tô tới, chúng ta có thể để chú ăn cơm ở nhà mình không?”

Tô Quân Bác bổ sung, đôi mắt đen nhánh phức tạp sâu hun hút: “Anh có thể ở lại không?”

Khoé miệng Tần Nhan vốn mang ý cười, nhưng nghe Tô Quân Bác nói xong, lập tức không thể cười được, tên này thế mà dám làm loạn, An An nói là ăn cơm, anh nói ở lại.

Ở lại qua đêm à?

Cái tên vô sỉ này!

Cô miễn cưỡng giật giật khóe miệng, “Đương nhiên có thể ăn cơm cùng chúng ta.” Ăn xong thì cút nhanh lên.

“Vậy nhé.” Tần An lập tức cao hứng trở lại, quay người qua nhào lên người Tô Quân Bác, lặp lại một lần, “Mẹ nói có thể đó.”

Nhìn dáng vẻ thằng bé vui vẻ, trong lòng Tô Quân Bác ngày càng mềm nhũn, nhịn không được vuốt vuốt đầu cậu, “Cảm ơn An An.”

Hắc hắc, Tần An cúi thấp đầu, thẹn thùng.

Huyết thống như một điều kỳ diệu, đem hai người một lớn một nhỏ thắt chặt lại. Mặt mày tương tự, lông mày trái hay chau lại, còn có ngón út ngắn hơn những người khác.

Tần Nhan nhớ tới khoảng thời gian bảy năm trước khi bọn họ còn ở bên nhau, Tô Quân Bác đặc biệt dính người, thích tìm tòi nghiên cứu trên người cô. Xâm nhập lại thâm nhập tìm tòi nghiên cứu, Tô mỗ chống lấy thân người thấm ướt mồ hôi như vừa vớt trong nước ra của cô, kề tai cô nói nhỏ: “Được rồi, anh nhớ kỹ, trên người em có tổng cộng 13 nốt ruồi đen nhỏ, hình dạng vị trí lớn nhỏ, anh đều nhớ kỹ trong lòng, còn bây giờ đến phiên em.”

Nói xong, liền dùng ngón út ngăn ngắn đáng yêu kia cào nhẹ nhàng trên mặt cô, “Nhớ kỹ, đây chính là đặc thù của anh, nếu có một ngày chúng ta lạc nhau, em nhất định phải nhận ra anh chỉ bằng bàn tay.”

Sau đó, Tần Nhan sinh ra đứa bé có ngón tay út ngắn giống anh là Tần An,

Thật thần kỳ!

“Chúng ta cùng giúp mẹ nấu cơm được không?” Tô Quân Bác lại vuốt vuốt cái đầu nhỏ của Tần An, giống như là vuốt ve động vật nhỏ, đáy lòng chứa đầy sự dịu dàng.

So với bạn đồng lứa, Tần An xem như là trợ lý nhỏ phụ giúp việc nhà, không chỉ có thể dọn dẹp sach sẽ phòng mình, mà còn có thể giúp mẹ rửa rau rửa chén, là áo bông nhỏ cũng là bé cừu nhung tri kỷ.

Bé cừu nhung hoàn toàn đồng ý với đề nghị của chú Tô, còn phân công: “Con rửa rau, chú xào rau được không?”

Tô Quân Bác muốn được hiểu rõ Tần An nên hỏi: “Tại sao chú phải xào rau chứ?”

Tần An giật mình, rất hiểu chuyện mà nhượng bộ: “Vậy chú rửa rau được rồi.”

“Còn con?”

“Con giúp mẹ xào rau.”

Xem đi, thằng cha này cũng không hiểu chuyện bằng một đứa bé, khóe miệng Tần Nhan giật nhẹ, thấy Tô Quân Bác bị Tần An xoay vòng vòng, trong lòng cảm thấy buồn cười, xoay người đi vào phòng bếp.

Tô Quân Bác đi vào theo sau đó, Tần An thu dọn màu nước và giấy vẽ trên bàn xong mới đi vào, cậu được Tần Nhan nuôi rất khá, hiểu chuyện, tri kỷ, thói quen tốt.

Phòng bếp không lớn, hai người vừa đi vào không gian liền nhỏ đi rất nhiều, đặc biệt là người nào đó, thân cao mét tám.

Lúc trước, Tô Quân Bác cũng thích cùng Tần Nhan chen chúc trong phòng bếp, rõ ràng không phải là không có tiền, nhưng hết lần này tới lần khác lại thiết kế phòng bếp nhỏ hẹp, hai người đi song song sẽ đụng tay đụng chân. Lúc ấy Tần Nhan ngây thơ không hề nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy làm vậy để phòng khách có không gian, phòng khách to nhìn rất thoải mái.

Nhưng mà, từ từ, cô liền hiểu ra dụng tâm hiểm ác của người nào đó.

Lấy chia sẻ việc nhà làm cái cớ, thường xuyên cùng cô chen chúc trong phòng bếp, mà do phòng bếp nhỏ, nên anh có nhiều cơ hội động tay động chân. Mỗi lần đi qua sau lưng cô, nhất định phải dính vào cô, dính với cô như muốn nhập vào làm một.

Bây giờ, nhìn người nào đó chen chúc trong phòng bếp, ánh mắt Tần Nhan bỗng nhiên loé lên sự hoảng hốt, cảm giác như đang trở lại lúc ban đầu.

“Nghĩ gì mà ngẩn người thế?” Tô Quân Bác cầm trái dưa leo lắc lắc trước mắt cô, sau đó thuận thế vây quanh cô, cầm tay cô cô, cùng cô thái thịt.

Tần An hiếu kì quay đầu, Tô Quân Bác liền thoải mái nói: “Mẹ thật ngốc, thái thịt còn ngẩn người.”

“A?” Tần An nhướng lông mày trái một chút, vội giơ tay nhỏ ướt sũng, “Không được, không được, sẽ cắt trúng tay đó.”

“Đúng vậy.” Tô Quân Bác gật đầu, “An An yên tâm, chú nhìn mẹ.”

Nhìn cái đầu của anh ấy, hai người tay nắm tay thái thịt, hiệu suất càng kém.

“Buông ra.” Tần Nhan lạnh giọng.

Không đợi Tô Quân Bác đáp lời, Tần An liền gấp gáp: “Mẹ, cẩn thận tay.”

Tô Quân Bác nhíu mày, đầu đặt trên bả vai Tần Nhan, thổi hơi vào tai cô, giọng nói trầm thấp mập mờ: “Em xem, An An còn hiểu chuyện hơn em.”

Có thân thể mềm mại dán trong ngực, lại nghiêng đầu nhìn về phía Tần An đứng trên ghế đẩu bên cạnh rửa rau, trong lòng Tô Quân Bác tràn đầy một loại cảm xúc gọi là thỏa mãn.

Thật tốt, anh suýt chút là rơi lệ.

Người phụ nữ trong ngực tuy quật cường, nhưng lại dịu dàng kiên cường, cô dạy dỗ Tần An tốt như vậy, trong nhà cũng được giữ bầu không khí ấm áp như thế này. Rõ ràng cô khát vọng vòng tay của anh như thế, vậy mà lại luôn khước từ, người phụ nữ này thật khó chiều.

Nghĩ đến chuyện này, răng Tô Quân Bác đột nhiên ngứa ngáy, cúi đầu gặm cổ Tần Nhan một cái.

Đột nhiên lại bị cắn, dọa Tần Nhan một phát.

Tần Nhan tức muốn chết, trong  tay cô còn cầm đao đây, vậy mà tên này dám cắn cô à, phận qua ăn nhờ, sao không chịu làm chuyện đứng đắn đi chứ?!

Tô Quân Bác cũng biết mình lỗ mãng, áy náy liếc qua, nhưng vòng tay quanh hông cô lại càng siết chặt hơn.

Thật ra Tô Quân Bác không ngốc, có thể để cho một người phụ nữ mang thai rời bỏ người đàn ông mình thích, nhất định là có trở ngại không vượt qua được, hoặc là vì nguyên nhân khó mở miệng.

Nguyên nhân là gì?

Tô Quân Bác suy nghĩ rất nhiều, cũng suy diễn ra rất nhiều tình huống.

Nếu như là vấn đề về môn đăng hộ đối khiến cô bỏ đi, thì không khó giải quyết lắm.

Nếu như là về thù hận của gia đình, giống như Romeo và Juliette ân oán vướng vít, quá cẩu huyết, Tô Quân Bác nghĩ không ra.

Hay là anh và cô là anh em cùng bố khác mẹ, á… Không có khả năng, có phải đang diễn phim truyền hình đâu.

Còn suy đoán cuối cùng là cô yêu người khác, đứa bé cũng thế… Tô Quân Bác thấy thật may mắn vì mình mất trí nhớ.

Tóm lại, mặc kệ là vì nguyên nhân nào, anh đều không nên rời khỏi cô, không muốn!

Phía sau bị dán cái đệm thịt lớn nóng hầm hập, khó khăn lắm Tần Nhan mới cắt xong đồ ăn, bên kia Tần An cũng rửa sạch toàn bộ đồ ăn, liếc qua rau cần trong mâm, không vui vẻ, lầm bầm một câu: “Con không thích rau cần.”

Tô Quân Bác nói theo: “Anh cũng không thích.”

Trước đó Tần An còn đang phàn nàn, kết quả Tô Quân Bác mới mở miệng, nháy mắt cậu lại biến thành một ông cụ non, nghiêm trang nói: “Rau cần tốt, có thể bổ sung canxi, không được kén ăn. Mà quan trọng hơn là dì Trình Trình thích ăn rau cần.”

“Woa.” Tô Quân Bác kêu lên, cố ý phối hợp với Tần An, “Thì ra rau cần tốt như vậy a, vậy cơm tối chúng ta nhất định phải ăn nhiều một chút.”

Tiểu Tần An thích làm ông cụ non chần chờ một chút, sau đó gian nan chậm rãi gật đầu.

Được thôi, ai bảo cậu miệng nhanh, thích giáo dục người khác, cho nên phải ăn rau cần.

Tần Nhan vừa chần rau cần, vừa nhìn hai người nói chuyện, suýt thì bật cười ra tiếng.

Tô Quân Bác lườm cô một chút, thầm bất mãn trong lòng, người phụ nữ rõ là đang dụ hoặc anh, mắt to cong cong, lông mi dày cong vút, cười xinh đẹp như vậy, thật muốn hôn cho một cái.

Người có đầu óc tốt, bình thường muốn làm gì, đều có cách rất nhanh. Đầu Tô Quân Bác xoay chuyển một cái liền có cách, anh chuyển hướng Tần An: “Mẹ vất vả rồi, chúng ta thưởng cho mẹ một chút, được không?”

Được! Tần An vui vẻ cười, mân mê miệng, “Mẹ, hôn.”

Tần Nhan liếc Tô Quân Bác không có ý tốt kia, cuối cùng không đành lòng cự tuyệt Tần An, mới đi tới, xoay người cúi đầu, đụng đụng miệng nhỏ của Tần An.

“Đến anh.” Tô Quân Bác kêu một tiếng, sau đó ôm eo Tần Nhan, ghé vào miệng cô hôn liên tiếp, đã vậy còn ôm mặt cô, dùng đầu lưỡi lấy thế sét đánh càn quét một vòng trong miệng cô.

Không đợi Tần Nhan phản ứng lại, anh đã dừng lại, quay người ôm Tần An từ trên ghế nhỏ xuống.

“Được rồi.” Anh nắm tay Tần An, chúng ta ra phòng khách chờ cơm.

Lúc đi ra ngoài, Tô Quân Bác quay đầu nhìn Tần Nhan một chút, mặt mày vui vẻ, đầu lưỡi còn say mê khẽ liếm môi một cái, dùng khẩu hình miệng nói: “Thật ngọt.”

Lưu manh!

Tần Nhan đỏ mặt.

3 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here