Nam Thần? Kinh! – Chương 7

5
435
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 7: Khó chịu

Edit & Beta: Thời Nghi

Ánh mắt của Tô Quân Bác thật sự là quá sáng rồi, sáng đến nỗi lớp khôi giáp được Tần Nhan vất vả dựng nên đã biến mất không còn một mảnh.

Người đàn ông này quả thật là âm hồn bất tán, xuất hiện trong cuộc đời cô như hình với bóng.  

Bảy năm rồi, không thể tưởng tượng được là còn có thể gặp lại.

“Ngồi đây đi.” Ninh Duy Chiêu nhiệt tình mời Tần Nhan ngồi xuống, nhưng mà đến lúc giới thiệu thì không còn nhiệt tình nữa.

“Tần Nhan, bạn của mình.” Hắn nhìn về phía Tô Quân Bác, sau đó lại nhìn về phía Tần Nhan, “Tên này là một người bạn của tôi, tính tình quái đản, em không cần để ý đến.”

“Ha ha.” Tần Nhan cười mỉa, cô đúng là không muốn để ý đến anh. Nhưng ánh mắt ấy lại nhìn cô một cách nóng rực, nóng bỏng đến nỗi muốn bỏ qua cũng khó.

Tần Nhan tự động viên trong lòng, tự nói với mình là nên bình tĩnh.

Dưới tác dụng tâm lý, Tần Nhan nở nụ cười, nhìn về phía Tô Quân Bác với ánh mắt dịu dàng: “Đã. . .” lâu không gặp.

Còn ba chữ chưa kịp nói đã bị cắt ngang.

Tô Quân Bác chỉnh lại ống tay áo, ngồi thẳng người, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Ninh Duy Chiêu: “Trước mặt người đẹp mà nói xấu mình, không phải là hành động của quân tử.”

Tần Nhan khẽ giật mình, sau một hồi thất thần đã tỉnh táo, tuy ánh mắt của Tô Quân Bác rất nóng bỏng, nhưng lạnh lùng và lạ lẫm khó có thể che dấu.

Anh rốt cuộc đã quên cô? Phải không…

Tần Nhan chỉ cảm thấy lòng mình phập phồng không yên, thế giới thật sự thay đổi nhanh chóng, hơn mười năm quen biết, người từng tiếp xúc thân mật nhất cũng trở nên xa lạ.

Tô Quân Bác nhìn thấy hành động khác lạ của Ninh Duy Chiêu, bèn nói thầm trong lòng, tiểu tử này sao ngày càng quái lạ. Mình không mù sao lại kết bạn với hắn nhỉ? Còn nói cái gì mà bạn bè ngu xuẩn, vậy hắn chắc chắn cũng ngu xuẩn.

Hừ, Ninh Duy Chiêu méo miệng, hắn cũng không muốn là kẻ ngu xuẩn.  

“Tô Quân Bác, thường trú trên trang bìa tạp chí thương mại kinh tế.” Ninh Duy Chiêu giới thiệu với giọng điệu có chút trêu chọc.

Giới thiệu như vậy khiến Tô Quân Bác vô cùng không hài lòng, căn bản không hề nêu được những mặt nổi bật của anh.

IQ cao đâu rồi, giáo dưỡng đâu rồi, sự nghiệp thành công đâu rồi, quan trọng nhất chính là độc thân cũng không nói.

Nghĩ vậy, anh đặt tay trái lên bàn, cố ý lộ ra ngón áp út không đeo nhẫn.

Động tác nhỏ này thật sự là ít gây chú ý nhưng lại đầy nội hàm đó.

Tô Quân Bác cảm thấy anh sắp hoan hô cho mình luôn rồi.

Sau khi bị Tô Quân Bác cắt ngang, Tần Nhan cảm thấy không muốn chủ động nói chuyện nữa, người ta đã tỏ ra không biết cô rồi mà. Liếm mặt để trát hồ, việc này Tần Nhan cô không thích làm.

Vì vậy, thái độ của cô cũng lạnh lùng hơn, chỉ rụt rè gật đầu, trả lời một câu, “Chào anh.”

Trong lời nói có vẻ xa cách lãnh đạm, lãnh đạm đến nỗi khiến Tô Quân Bác nghĩ nhầm rằng Ninh Duy Chiêu đã nói xấu gì sau lưng anh.

“Tới một mình sao?” Ninh Duy Chiêu hỏi.

Tần Nhan gật gật đầu, trong lòng thật hối hận vì hôm nay ra đường mà không xem hoàng lịch, nhất định trên đó viết là không nên đi ra đường.

Thấy Tần Nhan gật đầu, trong lòng Ninh Duy Chiêu tự hiểu là cô đi thăm quan quán cà phê, xem xét hình thức kinh doanh của quán khác.

“Uống gì đây?” Ninh Duy Chiêu kêu người phục vụ, sau đó dường như nghĩ đến chuyện gì thú vị, bèn nở nụ cười, “Hôm nay tôi mời khách, khó có được một lần mời em uống cà phê.”

Tần Nhan cười khẽ một tiếng, hiểu được ý hắn. Đúng vậy, gần đây toàn là cô bán cà phê cho người khác thôi.

Có mấy lời chỉ hiểu mà không thể diễn đạt được bằng lời, hai người bèn nhìn nhau cười.

Xem anh chết rồi sao?

Tô Quân Bác bị xem nhẹ hết sức bất mãn, không chịu cô đơn mà chen vào nói: “Hôm nay không phải mình mời sao? Mỗi lần cậu đều nói cậu mời, cuối cùng không phải đều là mình trả tiền à.”

Nghe xong lời nói này thì giống như hắn vô cùng keo kiệt, vô cùng thích chiếm hời từ người khác vậy. Ninh Duy Chiêu nhàn nhạt quét mắt nhìn Tô Quân Bác, không thèm để ý.

Kỳ thật, Tô Quân Bác càng không muốn để ý đến Ninh Duy Chiêu, nếu hắn có thể lập tức biến mất thì tốt rồi.

A, có ít người không tự hiểu lấy mình, chẳng lẽ không biết mình là cái bóng đèn rất lớn sao.

Người phục vụ nhanh chóng đem cà phê ra cho Tần Nhan, cô nếm thử một ngụm, cảm thấy hương vị cũng không tệ lắm, thơm ngon đậm đà.

 

Cô là người có tố chất tâm lí không tệ, vượt qua cảm xúc xấu hổ ban đầu, lúc này cô đã có thể thản nhiên đối mặt với Tô Quân Bác. Anh đã giả bộ như không quen biết, vậy cô cũng nên làm theo.

“Cảm thấy như thế nào?” Ninh Duy Chiêu hỏi, rồi sau đó thành thật mà khen một câu, “Tôi cảm thấy em nấu ngon hơn nhiều.”

Tần Nhan cười cười, hào phóng nhận lấy lời khen, bởi vì quan hệ với Ninh Duy Chiêu không tệ cho nên cô nói đùa, “Tôi đã nấu ngon hơn, vậy sao anh không đến quán.”

Ninh Duy Chiêu kêu to oan uổng, đem tội danh ném cho Tô Quân Bác, “Một mình tôi thì tuyệt đối sẽ không đến đây, là cậu ta, là cậu ta kéo tôi tới.”

Tô Quân Bác còn đang lo không có cơ hội để tham gia, liền nói tiếp lời Ninh Duy Chiêu, “Tần tiểu thư cũng có một quán cà phê gia đình sao? Hôm nào nhất định phải đi xem mới được.”

Giả bộ cũng giống ghê, Tần Nhan liếc một cái, cảm thấy anh có thể làm Ảnh đế được rồi.

Người ta đã bãi minh xa mã*, lộ ra thái độ, Tần Nhan cô cũng không thể không diễn theo. Vì vậy, Tần Nhan gật đầu mỉm cười, lộ ra tám cái răng theo đúng tiêu chuẩn, “Xin mời đến thăm.”

*Bãi minh xa mã: tỏ rõ thái độ, biểu hiện rõ ra

Vẻ mặt hào phóng, âm thanh ngắn gọn, không có chút mất tự nhiên nào.

Nhưng vẻ mặt hào phóng như vậy rơi vào mắt Tô Quân Bác, lại khiến lòng anh thêm rung động.

Sao cô gái này có thể cười đến dễ thương như vậy, hừ, làm như anh không phát hiện sự khác thường của cô lúc đối mặt với anh vậy.

Rõ ràng là không giống lúc nói chuyện với Ninh Duy Chiêu.

Chậc chậc, trong lòng Tô Quân Bác đang rất đắc ý, phụ nữ hả, ở trước mặt người mình thích luôn có vài phần không được tự nhiên, vừa rụt rè vừa ngại ngùng.  

Tô Quân Bác cảm thấy rất hứng thú với Tần Nhan, khó có được một người hợp khẩu vị anh  như vậy, giọng nói lại còn dễ nghe. Anh không ngại thi triển chút mị lực, để cô quỳ gối dưới ống quần Tây của anh.

Đang muốn cân nhắc chủ đề để nói thì Ninh Duy Chiêu bên kia đã bắt đầu rồi… Cái gì mà quán cà phê, cái gì mà Ninh Tiêu Tiêu, còn chuyện sinh hoạt, chuyện cười, khiến anh chen vào không nổi.

Liếc xéo Ninh Duy Chiêu một cái, Tô Quân Bác thật sự cảm thấy càng nhìn càng ngứa mắt. Tóc tai chả ra gì, trên mặt còn bóng loáng. Anh nhớ ở đâu từng nói.

Mỹ nam chân chính là dám để lộ cái trán.

Liếc nhìn tóc mái của Ninh Duy Chiêu, Tô Quân Bác cười ha ha.

Trước kia Ninh Duy Chiêu cảm thấy Tô Quân Bác đã đáng ghét đến một cảnh giới nhất định, không nghĩ tới hôm nay mới phát hiện, hắn rõ ràng là đã quá xem thường anh rồi.

Tận dụng mọi thứ, châm ngòi ly gián, giội nước bẩn phải nói là phong sinh thủy khởi*.

*Phong sinh thủy khởi: gió nổi nước lên, gần giống với thuận buồm xuôi gió.

Đánh trận bằng cách, bên đó hắn vừa chọc cười Tần Nhan.

Bên này, Tô Quân Bác lạnh lẽo phun một câu: “Thủ đoạn chọc cười của cậu ngày càng cao nhỉ, hết người này đến người khác.”

Lại ví dụ như, hắn khoa trương khen Tần Nhan tài giỏi, chỉ là một người phụ nữ nhưng chống đỡ cả một quán cà phê gia đình.

Tô Quân Bác bắt đầu cười lạnh: “Người phụ nữ tối qua ở nhà cậu không phải cũng có quán cà phê sao.”

Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, Ninh Duy Chiêu nổi bão, mạnh mẽ đạp Tô Quân Bác một cái dưới gầm bàn: “Đó là em họ của mình.”

“Em họ? Ha ha, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, sao mình không biết cậu có em họ vậy.”

“Sao cậu không biết được.” Ninh Duy Chiêu phát điên.

Một cô em họ bên ngoại, một cô em họ bên nội của hắn, cả hai đều say mê tên này hết đấy.

Thật sự là cà phê này không cách nào uống nổi nữa, đi thôi.

Ninh Duy Chiêu đứng dậy, nhìn về phía Tần Nhan, “Em đi đâu để tôi đưa đi.”

Tần Nhan cười cười, sao có thể làm phiền hắn, không khí vừa rồi thật xấu hổ, xém chút cô đã chạy trốn rồi. Tô Quân Bác quả nhiên là quả mìn di động, đi đến đâu là ở đó không vui nổi.

“Tôi lái xe tới.” Cô uyển chuyển cự tuyệt.

Đột nhiên, Tô Quân Bác chen lời, “Cô về quán sao? Vừa hay, tôi muốn nếm thử cà phê cô nấu.”

Tần Nhan khẽ giật mình, ánh mắt có chút khó tin, trong lòng cũng hốt hoảng, anh muốn ôn chuyện cũ sao?  

“Đi thôi.” Chưa kịp cự tuyệt thì Tô Quân Bác đã đứng dậy, ném chìa khóa xe cho Ninh Duy Chiêu, “Lấy xe mình đi.”

“Vậy xe của mình làm sao bây giờ?” Ninh Duy Chiêu im lặng.

Tô Quân Bác tỏ ra vô tội khi bị hỏi, “Làm sao mình biết?”

Thật sự là thua tên này rồi, Ninh Duy Chiêu cảm thấy uể oải, ngay cả sức cãi nhau cũng không có nữa. Nhưng mà hắn không yên lòng với Tô Quân Bác, bèn nói, “Cả ba chúng ta cùng về quán, xe ai người đó đi.”

Tô Quân Bác liếc mắt biểu lộ đồng ý.

Sau khi thanh toán xong, lúc sắp đi thì có chút việc nhỏ xảy ra.

“Mình đi toilet một chút, hai người chờ nha.” Tô Quân Bác đột nhiên mở miệng.

Ninh Duy Chiêu không thèm ngẩng đầu, khoát khoát tay, “Đi đi, đi đi.”

Đợi Tô Quân Bác trở lại, ba người cùng nhau ra bãi đậu xe lấy xe.

Nhìn hai chiếc xe sang trọng kia, Tần Nhan có chút thẹn thùng thay chiếc Buick của mình.

Bên cạnh, Ninh Duy Chiêu vừa muốn mở cửa xe thì điện thoại đột nhiên vang lên.

Ninh Tiêu Tiêu nói bệnh viện có chút chuyện, vì vậy kêu hắn nhanh chóng tới xem.

“Chuyện gì?” Chưa kịp hỏi thì điện thoại đã bị cúp rồi.

Càng không biết đã xảy ra chuyện gì thì trong lòng lại càng không chắc, Ninh Duy Chiêu khó xử nhìn Tần Nhan.

“Anh mau đi đi.” Tần Nhan hiểu ý của hắn, “Nhanh về xem sao.”

“Được, tôi đi trước, hôm nào lại đến chỗ em sau.” Ninh Duy Chiêu thở nhẹ, vừa nói vừa mở cửa xe, khi ngồi vào ghế lái thì mới giật mình nhớ ra hình như đã quên gì đó.

“Tô. . .” Hắn vừa muốn gọi, cửa xe đã bị người ta ‘phanh’ một tiếng đóng lại.  

Cút nhanh lên! Tô Quân Bác vỗ vỗ cửa xe.

Hôm nay Tô Quân Bác đi LandRover, đứng bên cạnh Buick của Tần Nhan tựa như quái vật khổng lồ, mạnh mẽ uy nghiêm.

Mọi thứ trước mắt hết thảy đều tương tự, phảng phất như trở về trước kia trong nháy mắt, anh đứng trước mặt cô luôn diễu võ dương oai.

Anh tốt hơn cô, nhà anh giàu nhất trị trấn, anh còn thông minh học giỏi, chơi bóng rổ cũng giỏi, mỗi cái ném vào rổ là kèm theo tiếng hét của nữ sinh.

Thế nhưng một người như vậy mà lại là ác mộng của cô ở trường cấp hai. Tan học anh sẽ kéo tóc cô, dùng chân đạp ghế cô, trong giờ số học cướp sách toán của cô, thấy cô không trả lời được câu hỏi của cô giáo thì cười to tiếng khiến cô vô cùng xấu hổ.

Ngày nay chỉ cần nghĩ đến dù chỉ một chút, Tần Nhan cũng cảm thấy hồi mình học cấp hai quả thật rất gian nan khổ sở.

Những nhân vật nam chính hoàn mỹ trong tiểu thuyết, trong thực tế là không hoàn mỹ tẹo nào mà còn khiến người ta hận nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đánh cho một trận tơi bời.

Đột nhiên Tần Nhan không muốn giả bộ nữa, không muốn cùng anh diễn kịch nữa.

Đã nhiều năm như vậy, tình cảm trẻ con ngày trước cũng không còn, lại làm ra vẻ tự nhiên không có gì, thật là mất mặt.

“Tô Quân Bác.” Tần Nhan đột nhiên xoay người, đột nhiên gọi anh.

5 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY