Mỹ Nhân Nghi Tu – Chương 16+17 – Phong Tình Cung

7
314
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 16:

Edit & Beta: Ivy Baby

 

Nghĩ đến việc hôm nay được vào phòng thí nghiệm, khi đồng hồ còn chưa báo thức thì Thích Niên đã tỉnh rồi, nằm trên giường trợn mắt ngây ngốc một hồi mới bò dậy. 

Thành phố Z đang vào cuối thu, mấy ngày nay nếu không âm u thì cũng đổ mưa nhỏ.

Đầu hành lang của phòng thí nghiệm bị mưa làm ướt hết, Thích Niên bước vào rồi lắc lắc nước đọng bên trên cây dù. Ra vào phòng thí nghiệm cũng có giới hạn, hôm nay tuy là thứ hai nhưng rất vắng người.

Thích Niên giậm chân, tránh chỗ đầu gió rồi đứng trên bậc thang. Bàn tay đông cứng vì lạnh lấy điện thoại di động ra, gọi cho Kỷ Ngôn Tín.

Lúc chờ nhận điện, cô vịn tay lên thành cầu thang rồi nhìn ra bên ngoài… Lần đầu đến phòng thí nghiệm tìm Lý Việt và Lưu Hạ, cô thấy cậu ấy đội mưa chạy đến đây mà. Sao giờ chẳng thấy gì hết vậy.

Điện thoại Kỷ Ngôn Tín đang cầm trên tay không ngừng rung động, anh đứng trên lầu nhìn xuống thì thấy Thích Niên mặc áo khoác hồng, đứng đó ngó qua ngó lại.

Anh tắt máy, gọi cô: “Thích Niên.”

Thích Niên đứng dưới lầu ngẩng đầu lên, có chút vui mừng lẫn bất ngờ.

Kỷ Ngôn Tín đưa tay lên: “Lên đây đi.”

Bởi vì trời đang mưa, trong hành lang hơi tối.

Anh cúi đầu, cho nên Thích Niên không thấy rõ mặt mũi của anh lắm, chỉ có thể thấy được đôi mắt sáng ngời kia. Cô vội vàng trả lời rồi chạy hai ba bậc một lần.  

Kỷ Ngôn Tín vẫn đứng ở đó đợi cô, một tay đút vào túi quần, một tay cầm di động. Không biết là ai nhắn tin tới, màn hình vụt sáng lên nhưng lại bị anh tắt đi, thuận tay thả vào trong túi áo.

Đợi Thích Niên đứng trước mặt anh, cô mới phát hiện ánh mắt của anh hiện lên vài phần mệt mỏi. Anh vẫn mặc bộ đồ ngày hôn qua, chỉ khác là khoác thêm một chiếc áo khoác trắng bên ngoài, ngẫm lại, chắc là tối qua anh ở đây cả đêm…

Dáng vẻ lười biếng như vậy, thật đúng là nhìn không ra đây là người khó gần ngày thường.

“Vào với tôi.” Kỷ Ngôn Tín quay người, dẫn đầu đi vào phòng thí nghiệm.

Cảm giác khác hẳn cái lần đến tìm Lý Việt và Lưu Hạ, đi theo sau lưng Kỷ Ngôn Tín, cảm giác giống như…bước từng bước vào thế giới của anh vậy.

Khụ… Được rồi, không cần nhắc nhở cô, cô biết là do mình suy nghĩ nhiều.

Khu sinh hoạt của phòng thí nghiệm vẫn lộn xộn như vậy.

Kỷ Ngôn Tín dừng trước bàn Lưu Hạ, không nói gì mà chỉ hất cằm ra hiệu cho cô bỏ đồ xuống đó. Thích Niên lập tức hiểu ý, đặt balo xuống rồi lấy bút vẽ và giấy ra. Nghĩ nghĩ, cô lại mở ngăn trong cùng, lấy một hộp sữa đưa cho anh: “Thầy Kỷ, cho thầy nè.”

Kỷ Ngôn Tín dừng mắt ở hộp sữa trong tay cô.

Thích Niên có hơi lo lắng, sợ bị anh từ chối cho nên hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, dường như sợ nhìn thấy phán quyết trong đó.

“Tôi không thích uống đồ ngọt.”

Giọng nói của Kỷ Ngôn Tín rất nhẹ, tựa như đang cố gắng đè thấp. Thích Niên nhắm mắt lại, rối rắm: quả nhiên là muốn từ chối à?

Kết quả, sau một khắc, anh đưa tay nhận lấy.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tay cô, hộp sữa bị lấy đi, sau đó cô bỗng mở choàng mắt. Kỷ Ngôn Tín nhận hộp sữa, nhìn cô: “Nhưng mà, cám ơn.” Vẫn là giọng nói được đè thấp đó, có chút khàn khàn, có chút từ tính chỉ đàn ông trưởng thành mới có.

Lúc này Thích Niên mới hoàn hồn mà rút tay về, lặng lẽ vòng ra sau lưng rồi nắm chặt lấy ngón tay bị anh chạm vào. Da thịt ở chỗ đó nóng bỏng như muốn tóe lửa, khiến toàn thân cô bị hâm nóng.

 

——

 

Kỷ Ngôn Tín mang theo Thích Niên xuất hiện trong phòng thí nghiệm, vốn lúc đầu phòng học còn âm thanh trao đổi nho nhỏ, giờ lập tức lặng ngắt như tờ.

Đeo khẩu trang đấy, đeo mắt kính đấy, đang quan sát số liệu đấy, mười mấy người ăn mặc chỉnh tề đồng loạt đưa mắt nhìn Thích Niên.

Đối với Thích Niên, nhóm học bá bọn họ cũng không còn xa lạ gì.

Từ lúc đầu dùng thân phận bạn thân của Lưu Hạ xuất hiện tại hội trường giúp đỡ trang trí, sau đó xuất hiện trong phòng học của viện hóa sinh nghe giảng, tận đến hôm nay, lại đứng ở đây. Nếu như mấy lần trước còn có thể xem nhẹ, vậy lúc này đây, bọn họ phải để ý Thích Niên lần nữa rồi.

Thích Niên bị mọi người nhìn chằm chằm nên có hơi căng thẳng, thấy Kỷ Ngôn Tín không định giới thiệu thì hắng giọng một cái rồi nói: “Mình đến đây để vẽ…”

Lưu Hạ xém chút cười ra tiếng.

Bây giờ người nào của viện hóa sinh chẳng biết là cô đến có mục đích chứ, vẽ tranh…cũng chỉ là cái cớ để lừa người ngoài thôi, còn nói vậy nữa hả.

Vừa nói dứt lời, chợt có một giọng nam “à” một chữ dài, hỏi một câu không có ý tốt: “Là đến vẽ chân dung cho giáo sư của chúng tôi à?”

Lưu Hạ không nhịn được, là người đầu tiên cười ra tiếng. Đã có lần một thì có lần hai, dần dần mọi người đều cười ầm lên. Tuy không có ác ý, nhưng vẫn khiến Thích Niên đỏ mặt tía tai.

Cô yên lặng siết chặt bút vẽ, có chút bối rối liếc nhìn Kỷ Ngôn Tín.

Kỷ Ngôn Tín nãy giờ vẫn không nói gì chợt quét mắt nhìn nam sinh kia, chỉ vào cậu chàng: “Thùng ly tâm sẽ do em phụ trách dọn rửa, một lần rửa là mười lần nước máy mười lần nước ion.”

Chiêu giết gà dọa khỉ này quả nhiên rất hiệu quả, vốn cả đám đang cười đùa liền im bặt ngay lập tức, nam sinh thích nói giỡn kia kêu rên, biết thế thì chẳng làm.

Kỷ Ngôn Tín ngước đôi mắt hẹp dài đen láy lên, nói khẽ: “Còn vấn đề gì à?”

Lặng ngắt như tờ.

Kỷ Ngôn Tín muốn hướng dẫn mọi người làm thí nghiệm, cho nên chỉ đưa Thích Niên đi dạo một vòng, giới thiệu dụng cụ và cách dùng rồi sắp xếp cho cô ngồi một chỗ, sau đó không để ý cô nữa. 

Thích Niên cũng vui vẻ ngồi đợi một mình. 

Bắt đầu từ lúc anh giúp cô giải vây khi nãy, trái tim của Thích Niên vẫn đang đập mạnh không ngừng, khiến cô có hơi lúng túng. Nếu như lại ở bên cạnh anh…

Thích Niên len lén nhìn cái người đang xoay người xem kính hiển vi gần đó. 

Cô phồng miệng từ từ thở ra một hơi, không ngừng giơ tay ra quạt quạt mặt mình —— phù, nóng quá! Nóng quá!

Đến giờ cơm, người trong phòng thí nghiệm lục đục đi hết, chỉ còn Lý Việt ở lại trực ban và quan sát đĩa nuôi cấy.

Tối qua Kỷ Ngôn Tín không về nhà, cho nên hơi nhớ Thất Bảo, việc vừa kết thúc là đi ngay. Lúc cởi áo khoác đến khuỷu tay thì mới nhớ đến Thích Niên. Anh quay lại thì phát hiện cô còn chưa đi, vẫn ngồi ở chỗ bàn giáo viên của anh, nằm sấp trên bàn một cách lười biếng. Thích Niên lấy mu bàn tay chống cằm, đầu lắc qua lắc lại, đang cầm bút vẽ cái gì đấy.

Bàn giáo viên dựa vào vách tường, cho nên hơi tối một tí. Tư thế ngồi của cô không chuẩn, tóc rũ xuống che đi một bên mặt, chỉ có thể nhìn thấy ngón tay trắng nõn thon dài cong cong, các đốt ngón tay có hơi xanh lên, dường như đã vẽ khá lâu rồi.

Anh yên lặng đến gần đứng sau lưng cô, khi Thích Niên nhấc bút lên thì thấy trên giấy là khay đựng ống nghiệm xếp thẳng hàng.

Kỷ Ngôn Tín nhìn một hồi mới cong ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, hấp dẫn sự chú ý của cô.

Quả nhiên, Thích Niên ngẩng đầu lên, sự mơ màng nơi đáy mắt vẫn còn đó, không kịp đề phòng mà chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.

Kỷ Ngôn Tín giắt áo khoác lên giá treo: “Đi thôi.”

Lúc này Thích Niên mới phát hiện, cả phòng thí nghiệm chẳng còn ai nữa. Tối hôm qua ngủ không ngon, sáng lại dậy sớm. Cho nên đầu óc của cô chứ mơ mơ màng màng, hoàn toàn không chú ý mọi người đi lúc nào. Thích Niên vội vàng thu dọn đồ đạc, đi theo Kỷ Ngôn Tín ra khỏi phòng thí nghiệm.  

Một trận gió lạnh thổi vào hành lang, Thích Niên rụt rụt cổ, vô thức kéo áo khoác lại: “Thầy Kỷ.”

Kỷ Ngôn Tín đi phía trước liền dừng lại, quay người nhìn cô. Thích Niên chỉ cảm thấy anh đi nhanh quá thôi, giờ anh đột nhiên dừng lại thì cô lại sững sờ, ngây ngốc nhìn anh.  

“Tiết thí nghiệm lần sau em tự đến.” Anh đi chầm chậm đợi cô theo kịp: “Bình thường tôi đều ở đây, cho nên không cần gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn hỏi tôi.”

Thích Niên gật đầu: “Dạ.”

“Mỗi lần làm thí nghiệm đều rất lâu, em không cần phối hợp với thời gian của họ, tự mình làm chủ. Nhưng trước khi đi thì phải nói với tôi hoặc Lưu Hạ một tiếng.” Anh liếc nhìn cô: “Các điều cấm của phòng thí nghiệm đều rõ hết rồi chứ?”

Thích Niên tiếp tục gật đầu: “Rõ rồi ạ.”

Cô sợ quên cho nên copy ra tận mười bản để dán lên bàn…

Nói mấy câu thì đã tới lầu một. Đứng ở đầu hành lang, Thích Niên mới phát hiện, mưa nhỏ tí tách đã trở thành mưa to tầm tã. Bầu trời âm u chẳng có tí ánh sáng nào, giữa trời đất này, dường như chỉ còn lại âm thanh của mưa rơi.

Mưa to như trút nước.

Kỷ Ngôn Tín nhìn cô, nhướng mi: “Dù đâu?”

Thích Niên sờ sờ balo rồi quýnh lên: “Hình như…để quên ở ngoài phòng thí nghiệm rồi.” Vừa rồi vì sợ đưa vào làm ướt sàn nhà, cho nên cô đã dựng cây dù ở ngoài bờ tường.

Cô gãi gãi đầu, xấu hổ chỉ tay lên lầu: “Em quay lại…lấy dù. Thầy Kỷ, tạm biệt.”

Kỷ Ngôn Tín gật đầu, bung dù đi. Vừa đi vài bước thì anh nhớ tới cái gì, quay lại gọi cô: “Thích Niên.” Âm thanh kia không còn trầm thấp khàn khàn như lúc sáng sớm, mà như cây cối bị trận mưa này làm ướt đẫm, hơi lộ ra chút ướt át. 

Thích Niên đứng trên bậc thang, quay người nhìn anh.

Anh đứng đó, mưa rơi xuống mặt dù phát ra tiếng vang nặng nề. Bọt nước chảy xuôi theo khung dù, rơi xuống bên chân anh.

Không biết sao giọng nói của anh lại có chút khàn khàn: “Mì trường thọ…”

Mới nói mấy chữ thì dừng lại. Tay phải nắm thành đấm, đặt hờ lên môi rồi ho khan vài tiếng: “Em có thể tra baidu. Để đề phòng thì hãy làm thử mấy lần trước khi tặng người khác.”

Thích Niên vẫn còn sững sờ.

Tối hôm qua anh còn có hơi không vui mà hỏi cô, có biết một thành ngữ gọi là được voi đòi tiên hay không…

 

 

Nhưng bây giờ, sao lại giống như đang dung túng cho cô được voi đòi tiên vậy?

Thích Niên bị hai chữ “dung túng” của mình làm cho hết hồn, vô thức phủ nhận trong lòng —— không thể nào!

Có một học trò của Kỷ Ngôn Tín đi ngang qua, chào hỏi anh: “Thầy Kỷ.”

Kỷ Ngôn Tín gật đầu, sự lạnh lẽo giữa lông mày giống như cái lạnh buốt của mưa. Anh quay người, cầm dù rảo bước trong màn mưa. Không phát giác chút nào, hành động tùy ý này của anh, đã khuấy động tâm tư của Thích Niên.

 

Chương 17:

Thích Niên cảm thấy mình thật sự không có tí thiên phú gì về bếp núc cả.

Đồ đạc bừa bộn như vừa gặp cướp, chén dĩa chồng chất một đống, ít nhiều gì cũng dính tí bột mì trắng, hỗn độn linh tinh. Thích Niên lấy mu bàn tay chà chà cái mũi bị ngứa, đau lòng rửa sạch tay, nhắn tin tìm sự giúp đỡ.

Bên ngoài là mưa nhỏ không dứt, hương trà bay lượn lờ trong không khí, lộ ra một vẻ thanh tao ôn hòa.  

Giáo sư Thẩm nâng ấm trà lên rót vào tách trà, nước trà trong veo ấm nóng, ông chậm rãi nheo mắt: “Khi về nhà nhớ chuyển lời đến ba con, hôm nào chú không có lớp thì sẽ hẹn ông ấy đi uống trà.”

Lá trà dài nhỏ, xoắn chặt thành hình con ốc, khi châm nước sôi thì hóa màu xanh biếc.  

Kỷ Ngôn Tín lắc lắc nhẹ tách trà, nhìn nước trà xanh biếc qua cái tách thủy tinh rồi cúi đầu nhấp một ngụm. Nước trà nóng đi vào cổ họng, mùi thơm nguyên chất tươi mới của trà tràn đầy, dư vị ngọt ngào.

Giáo sư Thẩm thích uống trà, nhất là trà Bích Loa Xuân. Mỗi lần ba Kỷ đến thăm ông đều mang theo một hộp Bích Loa Xuân. Nhưng đây là lần đầu tiên do anh đưa tới.

“Hai ngày nữa ông ấy mới trở về.” Kỷ Ngôn Tín cúi đầu che dấu đôi mắt sâu như mực, giữa lông mày bất giác có thêm vài phần lạnh nhạt: “Cùng ông cụ kiểm tra sức khỏe hết rồi mới về.”

“Khó trách.” Giáo sư Thẩm thì thầm: “Nếu không thì ông ấy đã tự đem đến rồi.”

Đang nói chuyện, điện thoại trong tay Kỷ Ngôn Tín đột nhiên rung lên. Anh rũ mắt xuống nhìn. Màn hình vụt sáng, tin nhắn của Thích Niên lọt vào mắt anh. Khắc sâu vào đấy, chính là gian bếp thê thảm.

Dừng lại vài giây, tin nhắn thứ hai của cô được gửi tới: “Thầy Kỷ, cách chúng ta làm chắc chắn là không giống nhau chút nào rồi…”

Kỷ Ngôn Tín cầm di động, sững sờ trong nháy mắt.

Giáo sư Thẩm tò mò tiến đến xem, lúc thấy hai chữ “Thích Niên” thì nhíu mày: “Con bé kia đang nấu cơm cho con à?” Kỷ Ngôn Tín ngẩng lên, hàm ý trong ánh mắt không cần nói cũng biết: “Suy nghĩ nhiều rồi đó.”

“Thật không ngờ.” Giáo sư Thẩm “chậc chậc” hai tiếng, giống như lần đầu tiên quen biết anh, nhìn anh một lượt từ đầu đến chân: “Phạm vi bài giảng của con đã đến chuyện bếp núc rồi cơ đấy.”

“Chỉ dạy cô ấy mà thôi.” Kỷ Ngôn Tín đứng lên, lấy áo khoác được treo trên giá xuống: “Đến phòng thí nghiệm đây, con đi trước.”

Giáo sư Thẩm phất phất tay: “Đi, đi đi đi đi. Mỗi lần nói chuyện đến cô bé này, con đều vô thức lảng tránh cả.”

Kỷ Ngôn Tín dừng bước, quay đầu nhìn ông, nghi hoặc hỏi: “Con có à?”

Ngay đến cả giáo sư Thẩm cũng kinh ngạc: “Chú nói mò đấy, sao con phản ứng mạnh thế?”

Kỷ Ngôn Tín: “…”

Thích Niên đợi cả buổi vẫn không thấy Kỷ Ngôn Tín hồi âm thì không dám quấy rầy anh nữa, nhăn mày nhìn chằm chằm đống bừa bộn rồi ngẩn người.  

Đang định tìm kiếm “phương pháp nhào bột”, chuông điện thoại vang lên. Thích Niên ghé mắt sang nhìn thì giật mình đến độ xém chút ném cả điện thoại.

Sau vài giây bình tĩnh, cô mới hắng giọng một cái rồi nhận máy: “Thầy Kỷ.”

Kỷ Ngôn Tín cầm dù, đang trên đường đến phòng thí nghiệm. Bầu trời sắp hoàng hôn, sắc trời tối mù như ngã vào trong nghiên mực, không có một tia nắng nào. Đèn đường được bật lên, một ngọn đèn nhỏ, ẩn trong hàng cây ven đường với ánh đèn mờ mờ nhạt nhạt.

Âm thanh của anh cũng chưa bao giờ rõ nét như thế: “Tôi cho rằng, việc nhào bột này đều là vô sự tự thông.”

Thích Niên im lặng nháy nháy mắt, không dám phản bác  —— được rồi, cô thừa nhận, cô có một chút cố ý. Anh không nói lời nào, Thích Niên cũng giữ yên lặng. Chung quy, cô cảm thấy những…tâm tư nho nhỏ này của mình, đều trần trụi lồ lộ trước mắt anh.

Mưa rơi vào lá cây vang lên tiếng xào xạc.

Thích Niên quay đầu nhìn về phía cửa sổ: “Thầy Kỷ, thầy đang ở ngoài đường à?”

“Ừ.” Kỷ Ngôn Tín nhẹ nhàng trả lời, nhớ lại quá trình nhào bột hôm trước rồi nói lại cho cô một cách đơn giản và những điều cần chú ý.

Nghe thấy cô đáp lời, anh dừng lại một chút rồi lại đưa ra một phương án: “Nếu như còn không được thì mua mì sợi làm sẵn về nấu đi. Kiến thức cơ bản, chắc không cần tôi nói nữa chứ?”

Thích Niên tự động phiên dịch những lời này thành: Không làm được cũng đừng hỏi tôi nữa, rất ngu ngốc đó có biết không? Cô cắn cắn môi, hơi rầu rĩ “dạ” một tiếng: “Em sẽ không làm phiền thầy nữa, thầy làm việc của mình đi nha.”

Kỷ Ngôn Tín đang bước lên bậc thang, dùng một tay thu dù lại, nghe xong câu đó thì đầu bên kia đã không nói gì mà cúp điện thoại luôn.  

Thích Niên đứng trong phòng bếp ngơ ngác cả buổi, mãi đến khi bàn chân lạnh buốt thì cô mới sực tỉnh, vỗ vỗ mặt mình cho tỉnh táo trở lại.

Trước tiên cô thu dọn phòng bếp, đem chén dĩa rửa sạch rồi bỏ vào tủ. Sau khi dọn dẹp gian bếp thì Thích Niên chẳng còn hứng thú để làm mì nữa, cô tới chỗ máy tính, vẽ một bản phác thảo hình ảnh lăn mặt lên bàn phím rồi đăng lên weibo.

Kèm theo một câu: làm chuyện ngu ngốc, lăn mặt nhớ lâu.

 

——

 

Lưu Hạ trở về kí túc xá, tắm rửa xong thì nhàn nhã nằm online. Lướt vài cái thì thấy được bức hình lăn mặt đáng yêu kia.

Phản ứng đầu tiên là: nhỏ này làm chuyện ngu ngốc gì đó rồi hả?

Phản ứng thứ hai là: thiếu bản quân sư, quả nhiên là không được mà.

Phản ứng thứ ba là: người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc phải làm…

Thích Niên nhìn chằm chằm vào bức hình rồi ngẩn người, đột nhiên xuất hiện lời mời chat face. Cô do dự một chút rồi đồng ý.

Hình ảnh dừng lại vài giây, rồi xuất hiện khuôn mặt Lưu Hạ đang đắp mặt nạ tảo lục: “Mình nói này, chừng nào cậu mới đi sửa màn hình hả, mỗi lần nói chuyện video với cậu là đều có một cục đen.”

Thích Niên cũng bị giật mình: “Lúc cậu đắp mặt nạ thì đừng chat video với mình được không vậy, làm mình hết cả hồn.”

Lưu Hạ cười “hắc hắc”: “Ài, trên weibo là có chuyện gì ấy? Đã làm chuyện gì ngu ngốc rồi hả?”

Thích Niên ấp úng không muốn nói, bị tra khảo vài câu thì mới thành thật khai báo. Dứt lời, cô nhìn Lưu Hạ một cách tha thiết: “Cậu nói xem, có phải mình tỏ ra quá ngu ngốc rồi phải không? Mình cảm thấy, cảm thấy giáo sư Kỷ cũng mất kiên nhẫn luôn rồi.”

Lưu Hạ “a…” một tiếng, nghĩ nghĩ rồi trả lời: “Thích Niên, nói thật. Lúc cậu nói cậu muốn theo đuổi thầy ấy vì đã yêu thầy ấy từ cái nhìn đầu tiên, mình đã nhắc nhở cậu, thầy Kỷ dầu muối không ăn, tính tình lạnh lùng, chưa bao giờ biết cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc… Khi đó cậu trả lời mình thế nào?”

Thích Niên im lặng.

“Cho nên, nếu như cậu vẫn giữ tấm lòng như trước thì cũng đừng luôn nghi ngờ bản thân.” Dừng một chút, Lưu Hạ phân tích thêm: “Bây giờ cậu cũng chưa thổ lộ rõ với thầy Kỷ, nhưng thầy ấy thông mình như thế thì sao lại không biết cho được. Từ thái độ của thầy ấy, cho mình cảm giác là thầy ấy cũng không có ý từ chối kịch liệt…”

Nói đến đây, Lưu Hạ hơi giật mình rồi nhăn mày lại. Trước đó cô nàng còn chưa nghĩ đến phương hướng này, nay khuyên Thích Niên thì mới nhớ lại, hình như đúng là vậy thật nhỉ?

Hai mắt Thích Niên đột nhiên sáng ngời: “Thật hả?” Trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã tường, cô vẫn luôn cảm thấy Kỷ Ngôn Tín không có thiện cảm gì với mình cả…

Lưu Hạ không quá chắc chắn, nhưng vẫn gật đầu: “Rõ ràng thầy ấy còn gọi lại cho cậu vì chuyện nhào bột, cũng có thể thật đó.”

Ừm, Thích Niên lập tức được trị khỏi.  

Cô vui sướng lăn mặt lên bàn phím vào vòng, cái bàn phím bị ép nên kêu soàn soạt. Lưu Hạ nghe thấy thì nghi ngờ, hỏi: “Cậu đang làm gì thế?”

Thích Niên đáp: “Lăn bàn phím đó…”

“…” Cầu cho bị ám ảnh bàn phím luôn đi.

 

——

 

Buổi chiều Thích Niên không có lớp, cho nên sau khi kết thúc lớp học buổi sáng thì thu dọn đồ đạc về nhà. Cô ngồi xe bus đến trạm tàu điện ngầm, rồi lại từ tàu điện ngầm đến phòng nướng bánh để làm bánh ngọt.

Vì để cho mẹ Thích một sự bất ngờ, Thích Niên tự chọn đồ rồi tự đến nơi.  

Đợi đến lúc cô cầm một bịch bột mì, đứng cả buổi trên tàu điện ngầm, rồi đứng trước cửa tiệm, cô mới chợt nghĩ ra, đây là một quyết định sai lầm vô cùng.

Lúc về, cô phải đón xe số bảy đi ngang qua trạm Kỳ Thừa. Mà trạm Kỳ Thừa cách nhà của Kỷ Ngôn Tín không xa.

Thích Niên tựa lên thành xe, nghe tiếng gió gào thét, nhìn mình càng ngày càng đến gần chỗ anh. Lúc Thích Niên học cấp ba, trường học vẫn chưa có kí túc xá. Mỗi lần hết giờ tự học buổi tối là cô và các bạn cùng nhau đón tàu điện ngầm về nhà.

Tuyến số bảy kia, luôn luôn có bóng dáng của người mặc đồng phục trắng xanh.

Khi đó, trong lớp đã có vài cặp đôi. Tình cảm cấp ba luôn có rất nhiều truyền thuyết lãng mạn. Thời kì đó, chỗ Thích Niên phổ biến nhất chính là truyền thuyết —— lên chuyến xe cuối của tuyến số bảy, từ từ nhắm mắt lại, thành kính đọc thầm tên người mình muốn gặp ba lần trong lòng, người đó chắc chắn sẽ xuất hiện trước mặt mình.

Nhưng mà khi ấy Thích Niên không hiểu, có người theo đuổi cô còn tránh không kịp ấy chứ. Với lại cô cũng không có người mình thích, cho nên xì mũi coi thường lời đồn đãi này.

Tuyến số bảy là đầu mối chính, chỉ cần đối phương ngồi tàu điện, đi từ toa đầu đến toa cuối, vậy tỉ lệ gặp mặt không đủ lớn à…

Cho nên, tuy cô nhắm mắt đọc thầm tên Kỷ Ngôn Tín, nhưng trong lòng vẫn có một âm thanh vang lên chửi cô não tàn, thần kinh.

Ok, não tàn cũng được, thần kinh cũng được.

Tâm tư thiếu nữ của cô đến trễ hơn người ta một chút, cái này coi như là để thử nghiệm, cũng có phạm pháp gì đâu.

Trạm tiếp theo là trạm Kỳ Thừa. Trạm Kỳ Thừa cách trung tâm thành phố không xa, là trạm đông nhất của tuyến số bảy, tuy bây giờ không phải là giờ cao điểm nhưng tàu điện vẫn đầy ắp người.  

Thích Niên bảo vệ bánh ngọt cẩn thận, vừa đè mép váy vừa hối hận muốn chết.  

Đã mặc váy mà còn đứng ở đầu gió!!!

Nhưng mà trước mắt, nửa bước cũng khó mà di chuyển. Loa xe nhắc nhở sắp tới trạm, tốc độ tàu điện ngầm dần chậm lại. Ngoài toa xe, biển quảng cáo dần dần rõ nét, ánh đèn led chiếu sáng gương mặt xinh tươi của một cô gái hai mươi sáu tuổi.

Khuôn mặt thanh tú, mặt mày khoan khoái. Không được coi là xinh đẹp, nhưng nhìn rất trong sáng thanh thoát.  

Buổi kí tên của Lộ Thanh Vũ, đếm ngược ba mươi ngày.  

Cô gái này đối với Thích Niên…không, hẳn là đối với Thất Tể mà nói, là một cột mốc phát triển. Cô ta đã từng cho Thích Niên vô số ước mơ và tưởng tượng với manga, nhưng cũng chính cô ta đã bóp chết tất cả nhiệt huyết của cô. Trong lúc cô còn đang ngẩn người, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn biển quảng cáo thật lâu, cuối cùng bị tiếng đóng cửa xe làm cho hồi hồn.

Ngẩng đầu, choáng váng.

Cmn!

Cái truyền thuyết vô dụng gì kia, sao lại chuẩn như vậy?

 

7 COMMENTS

  1. Đính chính với bạn chủ là chỉ có link dẫn trong mục lục bị hư thôi còn nếu bấm link bên phải màn hình vẫn hiện chương bình thường ptc4 ptc4 Hồi nãy cứ nơm nớp lo sợ ko đọc đc truyện

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY