Mỹ Nhân Nghi Tu – Chương 18+19 – Phong Tình Cung

8
347
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 18:

Edit & Beta: Ivy Baby

 

Trong xe có gió ẩm.

Khi tàu điện ngầm từ từ đi về phía trước, luồng gió ẩm kia cũng dần dần nổi lên. Tiếng vang từ đường ray rõ hơn, biển quảng cáo ngoài cửa sổ vụt qua, hình thành một bức tranh tĩnh tại.

Rất yên tĩnh.

Kỷ Ngôn Tín không phát hiện ra Thích Niên, anh dựa vào thành cửa, dáng người cao ráo và ngoại hình xuất sắc khiến anh trở thành tâm điểm ở nơi đông đúc này.

Thích Niên nghe thấy mấy nữ sinh bên cạnh vừa nhìn anh vừa nhỏ giọng xì xầm. Không phải tiếng phổ thông, cũng không phải tiếng của thành phố Z, nghe giống tiếng Hàn hơn. 

Thích Niên tò mò quay đầu lại nhìn.

Cùng lúc đó, người vẫn luôn cúi đầu nhắn tin dường như phát hiện ra cái gì, bèn ngẩng đầu lên, tầm mắt chạm với Thích Niên.

Thích Niên vô thức dán người vào thành xe.

Kỷ Ngôn Tín có hơi bất ngờ. Anh vượt qua đám người, đi về phía cô.

Toa xe gào thét lay động, nhưng mỗi bước đi của anh lại vững vàng ổn định. Chỉ vài bước, anh đã xuyên qua đám người đi tới trước mặt cô. Âm thanh nói chuyện sau lưng bỗng im bặt.

Có vài ánh mắt nhìn cô chăm chú.

Thích Niên căng thẳng dựa vào thành xe, ngửa đầu nhìn anh: “Thầy Kỷ.” Kỷ Ngôn Tín liếc nhìn cái hộp trong tay cô: “Bánh ngọt?” Thích Niên gật gật đầu.

Bên ngoài trời đang mưa, cô sợ ướt bánh nên để cho nhân viên bỏ bánh vào hộp các tông và bọc ni lông, nến và bột mì làm bánh này nọ đều bỏ trong bọc hết.  

“Buổi chiều không có tiết à?” Kỷ Ngôn Tín thấy cô cầm nặng thì hơi nhíu mày. Thích Niên lắc đầu, lắc xong thì mới nhớ chiều nay có một tiết thí nghiệm của anh: “Tiết thí nghiệm buổi chiều em không đến được rồi, em cũng không biết là có nên xin nghỉ với thầy hay không…” Trong đầu cô chỉ toàn chuyện sinh nhật của mẹ, mãi đến lúc nãy lên tàu mới nhớ tới.

Có cần xin phép anh hay không, cô suy nghĩ vấn đề này mấy trạm liền.

Do dự rồi do dự… Sau đó thì gặp mặt…

Cô cẩn thận quan sát Kỷ Ngôn Tín thì thấy lông mày anh hơi nhăn lại, lặp lại câu cô vừa nói: “Không biết có nên xin nghỉ với tôi hay không?”

Thích Niên há miệng.

Cô nói gì sai à? Vì sao nghe giọng Kỷ Ngôn Tín có hơi…không vui nhỉ?

“Cần…cần xin phép nghỉ ạ?” Cô thử thăm dò, sau đó từ từ giải thích: “Lần trước thầy nói, em không phải là sinh viên của thầy, chỉ là tới nghe giảng mà thôi. Cho nên em không biết có nên quấy rầy thầy về việc xin phép này không…”

Kỷ Ngôn Tín nghiêm túc suy nghĩ lại, hình như là chuyện của mấy hôm trước nhỉ? Lúc trả lời Kỷ Thu và lúc cô hỏi thành tích của bài kiểm tra đột xuất.  

Anh chau mày, tim Thích Niên đập nhanh hơn: “Em…nói gì sai ạ?”

Xe hơi lung lay, Kỷ Ngôn Tín giơ tay lên nắm lấy tay vịn rồi cúi đầu nhìn cô: “Chỉ một lần này thôi, lần sau không thể như vậy nữa.” Dứt lời, thấy vẻ mặt cô vẫn không hiểu, anh kiên nhẫn nói thêm: “Muốn nghỉ thì phải xin phép, nghe chưa?”

Thích Niên liên tục gật đầu không ngừng, không hiểu sao cảm thấy như mở cờ trong bụng, ngay cả giọng nói cũng vui vẻ lên không ít: “Dạ nghe dạ nghe.”

Đang nói chuyện thì đã đến trạm tiếp theo.

Cơn gió thổi tung mép váy cô lên, Thích Niên cảm thấy đùi mát lạnh cho nên cứ đưa tay giữ váy. Tuy đã mang vớ chân và mặc quần đùi, nhưng váy bay bay làm đùi trở nên lạnh, chẳng có chút cảm giác an toàn nào.

Những người muốn xuống trạm lại chen tới cửa xe.

Thích Niên vừa phải cẩn thận bảo vệ bánh ngọt để không bị đụng, vừa phải giữ mép váy, thật là hết cách, nhếch nhác không chịu được. Nhiều lần thắng xe giảm tốc độ khiến Thích Niên bổ nhào về phía trước theo quán tính, khó có thể đứng vững.

Cạnh của hộp giấy đụng vào mu bàn tay Kỷ Ngôn Tín, có hơi nhọn.

Anh quay đầu, mặt hơi hồng hồng, vừa bị đám người đằng sau xô đẩy, lại vừa cố gắng không đụng vào Thích Niên. Ma xui quỷ khiến thế nào mà Kỷ Ngôn Tín buông tay vịn ra, chống tay lên thành xe phía sau Thích Niên để giữ thăng bằng.

Sau đó anh cúi người, hoàn toàn ngăn cách cô và đám người kia. 

Thích Niên giương mắt nhìn Kỷ Ngôn Tín, hoảng sợ lắp bắp: “Kỷ, thầy Kỷ…”

Âm thanh xung quanh như dần dần trôi xa, chỉ còn lại tiếng tim đập như trống, bịch bịch rung động. Một tay Kỷ Ngôn Tín chặn mép váy, một tay từ từ nhích lên trên chống lấy thành xe, đôi mắt kia đen láy như kết băng, lạnh lùng nhìn cô.  

Thích Niên bị anh nhìn chằm chằm đến nỗi không dám nói chữ nào, rụt cổ tránh tầm mắt của anh mà tim vẫn đập loạn thình thịch.

Kết quả là càng bối rối hơn.  

Cửa xe mở rộng, gió lạnh thổi vào.

Thích Niên rụt rụt cổ, nhìn bàn tay đặt ở mép váy của mình —— những ngón tay thon dài kia nhẹ nhàng giữ mép váy, luôn duy trì khoảng cách bằng ngón út để không đụng vào cô. Trong lồng ngực như có một con thú đang lăn lộn, khuấy đảo xuân tâm. Lỗ tai Thích Niên nóng lên, nóng đến nỗi muốn bốc hơi.

Xe còn chưa dừng hẳn, người trên xe đã vội chen xuống.

Kỷ Ngôn Tín bị người đằng sau xô đẩy, không kịp chuẩn bị mà nhào tới trước, chỉ kịp dùng khuỷu tay chống ra phía sau Thích Niên để tránh đè lên cô. Nhưng mà, phía trên của tư thế này có hơi khó xử, nhìn như đang ôm lấy Thích Niên vậy.

Vốn Thích Niên đang cúi đầu im lặng thì trán chạm phải bờ vai Kỷ Ngôn Tín, y như núp trong lồng ngực anh. Cô hết hồn ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm phải tầm mắt sâu thẳm. Dựa gần như vậy, Thích Niên còn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên áo len của anh.

Cô có hơi ngớ ra, sau khi thất thần thì mới nhớ tới việc duy trì vẻ mặt của mình, cố gắng…trưng ra bốn chữ —— tọa hoài bất loạn*!

*ngồi trong lòng mà vẫn không loạn

Đáng tiếc, gương mặt đỏ bừng kia không có chút thuyết phục nào cả.

Việc mập mờ này làm Kỷ Ngôn Tín cảm thấy không được tự nhiên, anh cố gắng không nhíu mi và kéo giãn khoảng cách với Thích Niên. Không ngờ, vừa lui ra phía sau một bước, Thích Niên đã cầm tay anh.

“Thầy Kỷ.” Thích Niên hơi căng thẳng nên liếm liếm môi.

Kỷ Ngôn Tín nhíu mày.

Vẻ mặt này không hề xa lạ.

Dường như anh có thể lập tức đoán được cô muốn nói điều gì, chỉ là còn chưa kịp ngăn cản, anh đã nghe thấy cô hỏi ——

“Kỷ Ngôn Tín, em theo đuổi thầy được không?”

 

——

 

Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi…

Thích Niên suy sụp ực mạnh mấy ngụm nước trái cây, nước trái cây lạnh buốt rót xuống cổ, lạnh đến nỗi khiến cô run một cái, đau buồn từ trái tim.

Lưu Hạ bị biểu hiện như nhập ma của cô dọa cho ngẩn người, cô nàng sợ đến nỗi không dám hỏi xem cô đã làm trò ngu xuẩn gì. Lý Việt tới trễ, thấy trên bàn chỉ còn vài xiên thịt nướng thì ngoan ngoãn đi lấy thêm.

Sau khi ngồi xuống thì mới phát hiện, áp suất ở đây hình như hơi thấp. Cậu len lén đụng đụng tay Lưu Hạ, hỏi nhỏ: “Chuyện gì thế?” Lưu Hạ nhíu mày như muốn xoắn lại: “Nếu mà em biết, nên giậu đổ bìm leo thì sẽ giậu đổ bìm leo, nên đổ dầu vào lửa thì đã đổ dầu vào lửa nãy giờ rồi, sao còn ngồi không vậy được?”

Lý Việt: “…”

Ông chủ bưng thêm thịt nướng lên, thấy trước mặt Thích Niên là ba chai không và một đống que tre thì đánh giá ba vị khách hàng, xác định không giống ăn quỵt thì mới hỏi: “Có cần thêm đồ uống gì không?”

“Cần!” Thích Niên một vỗ bàn, hung dữ quát: “Cho một thùng Vượng Tử*!”

*Vượng Tử là tên của một hãng sữa bò

Ông chủ: “…”

Lưu Hạ trừng mắt nhìn Thích Niên, vội ngăn lại: “Uống say rồi, cô ấy uống say rồi. Cho thêm một lon Vượng Tử là được, cảm ơn ông chủ.”

Ông chủ im lặng. Uống nước trái cây cũng say nữa hả? Đừng ỷ ông đây ít học rồi ăn hiếp nha!  

Con phố đồ ăn của đại học Z, sau cơn mưa lại náo nhiệt như sân khấu. Thổi kéo cắt đập, mọi thứ đều có. Duy chỉ có quán đồ nướng là yên tĩnh lắng đọng.

“Chính là như vậy…” Thích Niên nhìn Lưu Hạ bằng đôi mắt đẫm nước, yên lặng vươn móng vuốt lấy cây bắp nướng.

Lưu Hạ chặn lại, đen mặt: “Cậu nói lại lần nữa xem?” Cơn thịnh nộ kia, cách một cái bàn mà vẫn tạt vào mặt. Thích Niên không dám, nhìn Lý Việt cầu cứu một cách đáng thương.

Lấy được tín hiệu xin giúp đỡ, Lý Việt lập tức ra trận, kéo Lưu Hạ vào ngực: “Đừng tức giận, anh đau lòng đó.”

Thích Niên: “…”

Kiểu gì đây trời?

Lưu Hạ vứt Lý Việt qua một bên, hỏi Thích Niên: “Cậu giữ thầy Kỷ lại rồi tỏ tình trên điện ngầm?”

Thích Niên nháy mắt: “Mình không có giữ thầy ấy…” Chỉ là sờ sờ bàn tay nhỏ bé mà thôi.

“Tỏ tình?” Lưu Hạ hỏi lần nữa.

Thích Niên không dám thở mạnh, gật đầu như gà mổ thóc.

Lưu Hạ tức giận trừng mắt lên, vẻ mặt như hung thần: “Chỉ vì cái chuyện này mà để mình ngồi đây nhìn cậu ăn hết nửa tiếng hả? Cậu có biết các bé cưng của mình trong đĩa nuôi cấy đang chịu đói hay không?”

Thích Niên không dám cầm Vượng Tử lên mà ngoan ngoãn nghe dạy dỗ.

Thích Niên và Lưu Hạ, Lý Việt là bạn thân từ thuở bé.

Bé cỡ nào?

Ba mẹ Thích Niên và Lưu Hạ là bạn học, lúc đang mang thai thì cùng hẹn ước, nếu một nam một nữ thì nhất định sẽ cho hai đứa cưới nhau, để thân càng thêm thân. Nếu là hai trai hoặc hai gái thì cho kết nghĩa kim lang… Chả có chút mới mẻ nào cả.

Theo lời mẹ Thích nói, tình bạn của Thích Niên và Lưu Hạ đã có từ hồi trong bụng mẹ.

Lý Việt là bạn học chung nhà trẻ với Thích Niên và Lưu Hạ, ba mẹ cậu ấy và ba mẹ Lưu Hạ là đồng nghiệp, thường xuyên lui tới. Về sau, ba người cùng lên tiểu học, cấp hai, rồi cấp ba. Trong ba người thì Thích Niên là nhỏ tuổi nhất, vóc dáng cũng nhỏ nhất. Lại thêm khi còn bé thân thể yếu ớt, cho nên luôn được bảo bọc cẩn thận.  

Cô cũng rất thích mối quan hệ này, dần dà, sự ỷ lại của Thích Niên với Lưu Hạ vượt ngoài sự tưởng tượng của cô.

Đến khi lên đại học.

Thích Niên học đại học J ở tỉnh J, còn Lý Việt và Lưu Hạ đến đại học Z. Dù cho chia cắt lâu như vậy, có rất nhiều thứ vẫn y như lúc trước. Ừm…ngoại trừ hai cái kẻ lặng lẽ cấu kết làm việc xấu này.

“Không phải chuyện gì lớn.” Lưu Hạ bất đắc dĩ mà thở dài một hơi: “Tỏ tình là chuyện sớm muộn thôi, đầu óc cậu nóng lên tỏ tình sớm cũng không phải chuyện xấu. Ít nhất, có thể bị từ chối sớm một chút, buông tay sớm một chút.”

Thích Niên bịt tai lại.

“Bỏ ra.” Lưu Hạ hất cằm, ra hiệu cho cô bỏ tay xuống: “Nghe đây, chuyện đã như vậy rồi, cậu nên buông tay đi thôi. Đưa bữa sáng, đưa thức ăn chó, đưa đồ ăn vặt cho chó, mấy cái bức manga cậu vẽ ấy, theo đuổi nam thần ấy, có thể lấy ra dùng rồi.” Dứt lời, nhớ tới cái gì đó, cô nàng híp híp mắt, hỏi: “Cậu hỏi xong câu đó thì sao, thầy ấy có phản ứng gì không?”

“À?” Thích Niên ngại ngùng gãi gãi đầu: “… Là do mình chạy đi.”

Lưu Hạ cười xùy, hoàn toàn điên tiết.

 

Chương 19:

 

Tàu điện ngầm vang lên âm thanh nhắc nhở đã đến trạm, Kỷ Ngôn Tín mở mắt ra nhìn tên trạm, còn hai trạm nữa. Anh bóp bóp mi tâm, tiếp tục nhắm mắt.

Càng đi xa, hành khách trên tàu càng ít dần.

Kỷ Thu nhìn biển quảng cáo, từ vài ngày trước thì quảng cáo trên tuyến xe số bảy hầu như đổi hết thành đếm ngược ba mươi ngày đến buổi kí tên của Lộ Thanh Vũ.

“Không phải là Thất Tể ư…” Kỷ Thu chống cằm.

Hai năm nay Lộ Thanh Vũ đột nhiên trở thành đại thần manga, lên tạp chí liên tục, mở các buổi kí tên lưu động khắp nơi, các buổi fan meeting,…

Lúc Kỷ Thu vừa biết tới truyện manga thì cũng mê mẩn Lộ Thanh Vũ một thời gian. Mỗi ngày đều ôm weibo xem cô ta và Thất Tể ân ân ái ái, bị Kỷ lão gia nhắc không ít lần. Nhưng người và vật không còn nữa, người mình từng say mê đã trở thành quá khứ từ lâu.

Tàu điện ngầm đến trạm, Kỷ Thu theo Kỷ Ngôn Tín xuống xe.

Mưa đã tạnh, mặt đất vẫn còn ướt nước. Kỷ Thu cầm cây dù, nhìn từ trên cầu vượt xuống, cảm thấy kì quái: “Anh họ, sao hôm nay anh không lái xe tới?”

Kỷ Ngôn Tín lạnh nhạt trả lời: “Im lặng chút đi.”

Kỷ Thu “dạ” một tiếng rồi ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám làm bừa nữa.

Hôm nay là ngày Kỷ lão gia kiểm tra sức khỏe định kì hàng năm, theo thông thường thì đều do Kỷ Ngôn Tín lái xe đưa Kỷ lão gia và Kỷ Quang Vinh đi bệnh viện. Kỷ Quang Vinh chỉ về nước có một ngày, một đống công việc còn dồn ở đấy, ngày hôm sau lại phải bay về Mỹ.

Buổi chiều anh tới đón Kỷ Thu, đợi ăn cơm tối xong lại để cô bé trở về trường.

Sau khi đưa Kỷ lão gia và Kỷ Quang Vinh về Kỷ gia, Kỷ Ngôn Tín đưa xe đi bảo dưỡng, hiếm lắm mới ngồi tàu điện một chuyến và gặp được Thích Niên.

Vừa về đến nhà, chờ xe dừng lại hẳn thì Kỷ Thu chạy nhanh đi mách tội.

Kỷ lão gia đang tự mình xuống bếp làm món tủ thì bị cháu gái chạy tới tủi thân tố cáo, thế là lập tức trừng mắt lên, bênh Kỷ Thu: “Đúng là không thể tưởng tượng nổi, lại dám đối xử với con như vậy!”

Vẻ mặt Kỷ Thu tỏ ra “tiểu nhân đắc chí”: “Dạ phải. Con bị dọa đến nỗi không dám nói gì luôn…”

“Đợi tối nay để chú con xử lí nó.”

Kỷ Thu lập tức vui mừng.

Kết quả, vừa quay đầu lại, Kỷ Ngôn Tín đã đứng dựa vào cửa phòng bếp nhìn cô bé, cười như không cười hỏi: “Học được cách mách tội rồi hả?”

 

 

Đương nhiên là, Kỷ Thu bị trừng phạt nghiêm khắc một trận. Mãi đến trước giờ cơm chiều vẫn phải khóc lóc làm bài thi ở thư phòng.

Kỷ Quang Vinh nghe nói vậy thì hỏi: “Hôm nay tâm tình không tốt à?”

Kỷ Ngôn Tín không thèm ngước lên, chỉ trả lời: “Rất tốt.”

Xem ra là vô cùng không tốt rồi…

Kỷ Thu vùi đầu cố gắng chăm chú ăn cơm. Kỷ Quang Vinh cũng không hỏi nữa mà an ủi Kỷ Thu một chút rồi đổi chủ đề: “Lần này mẹ con không đi được nên không về. Nhưng chuyện của con vẫn không quên đâu, bà ấy hỏi con lúc nào mới có bạn gái đây?”

Kỷ Ngôn Tín đang vươn đũa ra thì hơi dừng lại: “Trước mắt chưa tính tới chuyện này.”

Kỷ Thu là chuyên gia phá đám, chỉ chờ có như thế bèn ngẩng đầu lên, chen vào một câu: “Vậy chị Thích thì sao?”

 

          …

 

Cả đêm nay, Thích Niên không thể ngồi yên.  

Hùng hổ khí thế hỏi “Kỷ Ngôn Tín, em có thể theo đuổi thầy được không”, hỏi xong thì thoải mái, mà thoải mái xong lại làm cho Thích Niên muốn cắn lưỡi tự vẫn.  

Trước khi đi ngủ uống hết ba ly sữa bò, ngoại trừ không ngừng chạy vào wc thì cô chẳng có chút xíu buồn ngủ nào cả. Cô lo sẽ bị Kỷ Ngôn Tín từ chối, lo sẽ bị đuổi học, mất ngủ cả đêm, mãi đến khi mặt trời nhô lên mới mệt mỏi thiếp đi.

Lưu Hạ đụng phải Thích Niên ở cửa phòng học, lắp bắp kinh hãi: “Tối qua cậu đi ăn trộm hả?”

Vẻ mặt Thích Niên uể oải: “Mất ngủ…”

Lưu Hạ cười rộ lên, kéo cô ngồi xuống, đưa sữa bò của cô nàng mới được Lý Việt hâm nóng cho Thích Niên: “Uống một ngụm sữa nóng đi, đợi lát nữa nghênh đón cậu sẽ là một thầy Kỷ lạnh lẽo như mùa đông.”

Thích Niên muốn giả bộ cười lạnh không quan tâm, sau đó vỗ bàn nói: “Mình mà sợ à!”

Nhưng ý nghĩ này mới trào ra khỏi ngực đã bị cô đè lại, cần gì mất mặt thế…

Tiếng chuông vừa vang lên, Kỷ Ngôn Tín cầm theo sách đi vào phòng. Vốn lớp học đang ầm ĩ lập tức trở nên yên tĩnh. Nhịp tim Thích Niên cũng đập chậm nửa nhịp, vô thức rụt người xuống để giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân.  

Theo thói quen, Kỷ Ngôn Tín quét mắt một vòng để ghi nhớ. Lúc nhìn tới Thích Niên, anh không hề dừng lại mà lướt qua luôn.

Lưu Hạ cũng cảm thấy ngực bị kéo căng, cô nàng nhỏ giọng hỏi: “Có phải cậu còn chuyện gì giấu mình phải không? Mình cảm thấy, cảm thấy hôm qua cậu đã làm thầy Kỷ bực mình rồi…”

Thích Niên không hiểu: “Làm bực mình?”

“Lúc thầy Kỷ càng ung dung thì đã nói lên…” Lưu Hạ không nói nữa nhưng Thích Niên vẫn hiểu được, cô yên lặng nuốt nước miếng, vẻ mặt bi tráng.

Quả nhiên, Kỷ Ngôn Tín giống như cố ý làm khó dễ cô, vừa nêu câu hỏi rồi kêu tên cô.

“Bạn ngồi ở hàng thứ ba, không mang sách giáo khoa, đứng lên trả lời.”

Ánh mắt mọi người đều tập trung lên Thích Niên đang giả chết.

“Bạn ngồi ở giữa hàng thứ bảy từ dưới đếm lên, mời đứng lên trả lời.”

Các sinh viên hào hứng nhìn một vòng, ánh mắt lại rơi lên người Thích Niên đang cắn bút mếu máo.

“Hàng dọc thứ. . .”

Đến cuối cùng, Lưu Hạ vô cùng đồng cảm nhìn Thích Niên.

Kỷ Ngôn Tín không vui: “Tại sao lại là em?”

Thích Niên: “. . .” Cô cũng muốn biết!

Sau khi tan học, Thích Niên dĩ nhiên bị bắt lên văn phòng Kỷ Ngôn Tín.

Bước vào đây lần nữa, Thích Niên rất tự giác mà đứng trước bàn, cúi thấp đầu hai tay chắp trước bụng, dáng vẻ biết lỗi chuẩn không cần chỉnh. Nhưng mà hiển nhiên, Kỷ Ngôn Tín bắt người đến đây thì cũng không phải để xem cô đứng phạt.

Trà pha từ sáng đã nguội, nhưng Kỷ Ngôn Tín cũng không quan tâm, bưng lên nhấp mấy ngụm cho nhuận giọng.

Nước trà màu xanh lục bích vẫn còn mùi hương nhè nhẹ lan trong không khí, nếu không ngửi kĩ thì sẽ hoàn toàn không nhận ra. Uống xong ly trà, anh làm như vừa mới thấy Thích Niên đứng đó, rồi chỉ vào cái ghế đằng sau cô: “Ngồi đi.”

Thích Niên kiên định lắc đầu: “Thầy Kỷ, thầy nói đi, em đứng nghe được rồi.”

Kỷ Ngôn Tín nhíu mày, không nói gì mà chỉ gật đầu, bày tỏ sao cũng được.

Nhưng rất nhanh, Thích Niên đã hối hận. . .

Anh gạt Thích Niên qua một bên mà viết luận văn.

Lúc Kỷ Ngôn Tín tra cứu tài liệu sẽ đi tới giá sách tìm sách. Trong văn phòng của anh có một giá sách chuyên môn, toàn sách gốc, sách dịch, được phân loại và sắp xếp gọn gàng. Lúc này anh nửa dựa vào giá sách, ngón tay thon dài cầm gáy sách, tiếng ma sát giữa ngón tay và trang giấy càng tô điểm cho sự yên tĩnh. 

Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi xuống mặt đất.  

Anh lại như không cảm thấy sự chói mắt của ánh mặt trời, vẫn cúi đầu chăm chú đọc sách. Sườn mặt bị hai luồng ánh sáng chiếu vào, nhuộm ra cái sự dịu dàng mà thường ngày không có.

Thích Niên xém chút nữa thì bị mê muội.

Cô chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy. 

Người đang chăm chú đọc sách đột nhiên ngẩng đầu lên. Thích Niên nhìn lén bị bắt quả tang, lập tức quýnh lên. Cô nhìn sang chỗ khác như giấu giếm, nhìn đông nhìn tây, chỉ không nhìn vào mặt anh. Kỷ Ngôn Tín giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, cảm thấy được rồi thì mới cất sách đi: “Xem ra, em cũng không nghiêm túc tự kiểm điểm nhỉ.”

Nói bậy!

Thích Niên cắn môi, chỉ vừa thất thần là đã bị bắt gặp rồi!

Kỷ Ngôn Tín cũng không quan tâm đến câu trả lời của cô, anh cất sách lại vị trí cũ rồi thong thả đi đến trước mặt cô. Dáng người anh cao hơn Thích Niên rất nhiều, đứng gần lại khiến cô có áp lực hơn, mài ý chí của cô mất hơn phân nửa.

“Tôi không giỏi giải quyết những vấn đề như thế này, nhưng bình thường, tôi chỉ có một cách làm duy nhất.” Anh nói nhẹ nhàng chầm chậm: “Bóp chết không chừa lại chút hi vọng nào.”

Giọng điệu lạnh lẽo làm tim Thích Niên như run lên, ớn lạnh sau lưng. 

“Năm nay em bao nhiêu tuổi?” Kỷ Ngôn Tín hỏi.

Thích Niên đã đói bụng đến nỗi phản ứng chậm chạp, một lúc mới trả lời được: “23 rồi.”

Ít hơn anh năm tuổi đó…

“Trước đây có yêu đương gì không?” Anh tiếp tục hỏi.

Thích Niên vội vàng lắc đầu: “Không có, ngay cả thích cũng không thích ai, thầy là người đầu tiên đó.”

Câu nói đó…như đang tỏ tình vậy.

Kỷ Ngôn Tín hơi giật mình, bị câu trả lời của cô làm cho không kịp trở tay, anh lạnh lùng nhìn cô: “Chưa từng yêu đương mà muốn theo đuổi tôi?”

Thích Niên “ồ” một cái, hơi mờ mịt: “Phải có kinh nghiệm yêu đương mới được theo đuổi thầy à?”

Kỷ Ngôn Tín: “…”

Anh im lặng không nói làm Thích Niên hoảng sợ.

Cô cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, nhỏ giọng xin lỗi: “Em xin lỗi, thầy Kỷ thầy nói tiếp đi.”

Tính nhẫn nại của Kỷ Ngôn Tín cũng không tốt lắm, chỉ nói vài câu thôi mà anh đã không còn kiên nhẫn với đề tài này nữa, bèn nhanh chóng chấm dứt: “Tôi không có hứng thú với tình yêu thầy trò, nghe thấy chưa?”

Thích Niên rất thích anh nói ba chữ “nghe thấy chưa” này, dù ngắn gọn nhưng lại có thể nghe thấy sự dịu dàng ở cuối câu, giống như được đối đãi như Thất Bảo.  

Tuy biết rằng đây chỉ là do âm tiết, chứ không phải anh thật sự dịu dàng. Mà mấy chữ đứng trước kia cô không thích tẹo nào.  

Thích Niên cắn môi dưới, nhỏ giọng nói: “Em cũng không nghĩ có thể theo đuổi thầy ngay được…”

Cô vẫn phải mưa dầm thấm lâu mà… Khi đó cô tốt nghiệp rồi và anh vẫn tiếp tục làm giáo sư đại học, thật tuyệt!

Kỷ Ngôn Tín không nghe rõ: “Em nói cái gì?”

Thích Niên chột dạ mà lắc đầu: “Không có… Không có gì.”

Dứt lời, cô lại lật lọng, cẩn thận quan sát sắc mặt của anh: “Em có thể nói không?”

Nét mặt của cô không giống nói chuyện đàng hoàng, anh đã nói rõ như vậy mà cô lại tai trái qua tai phải, hoàn toàn không để ý chút nào.

Nhưng, sau khi nhìn nhau một cái, Kỷ Ngôn Tín thỏa hiệp: “Nói đi.”

Thích Niên cười tủm tỉm, cong cong khóe mắt: “Thầy không thích uống sữa ngọt, vậy thầy thích sữa bò nguyên chất ạ? Hay là sữa chua?” Cô gõ đầu rồi lại bổ sung: “Bằng không thì ngày mai em đem cho thầy đồ uống và đồ ăn sáng thầy thích nha?”

Kỷ Ngôn Tín im lặng.

Giữa lông mày như cất giấu băng tuyết của Bắc Cực, nhìn chằm chằm cô.  

Âm thanh của Thích Niên càng ngày càng nhỏ: “Vậy là thầy đồng ý cho em theo đuổi rồi phải không…”

 

8 COMMENTS

  1. “Tôi không giỏi giải quyết những vấn đề như thế này, nhưng bình thường, tôi chỉ có một cách làm duy nhất.” Anh nói nhẹ nhàng chầm chậm: “Bóp chết không chừa lại chút hi vọng nào.”
    Ai da, lạnh lùng quá đi. ptc81 ptc81

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY