Mỹ Nhân Nghi Tu – Chương 24+25

6
312
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 24:

Edit & Beta: Ivy Baby

 

Núi Đông Ly nằm ở hướng bắc thành phố Z, cách trung tâm khoảng một tiếng đi xe. Nơi đó núi non nhấp nhô, lại sát biển, như một bức bình phong che chắn của tự nhiên. Hồi xưa dãy núi này không có tên, Đông Ly cũng chỉ là một dãy núi trong một ngọn núi mà thôi. Sau này mới được đặt thành núi Đông Ly, lấy từ: “Thải cúc đông ly hạ, du nhiên kiến nam sơn.” Tương truyền từ thời xưa, có một bọn cướp chiếm núi làm sào huyệt, rồi chiếm được núi Đông Ly. Chúng ỷ vào ưu thế hiểm trở, dựa biển của ngọn núi này mà hoành hành vài năm.

Lúc Thích Niên còn nhỏ, thường xuyên bị ba Thích mẹ Thích hù dọa: “Không ngoan ngoãn ăn cơm thì sẽ bị bọn cướp bắt đi đấy.”

Nhưng nghiêm túc mà nói, đây là lần đầu tiên cô tới cái nơi đã uy hiếp mình lâu như vậy.

Lúc sắp đến chân núi, Kỷ Ngôn Tín đánh tan sự im lặng trong xe, hỏi: “Đi xuống nữa thì tới cầu lớn*. Bây giờ vẫn có sớm, có muốn đi hóng gió không?”

*Nguyên văn là khóa hải đại kiều. Giống cầu Mỹ Thuận, cầu Sài Gòn…ấy.

Thiệu Túy đang chợp mắt liền mở mắt ra, ngờ vực: “Cầu kia không phải mới xây được hai phần ba thôi à?”

“Có giấy thông hành thì không sao.” Kỷ Ngôn Tín lạnh nhạt trả lời.

Thế nên, xe không dừng ở chân núi Đông Ly mà tiếp tục chạy về phía trước. Chạy qua mất khúc cua, nhìn xa xa đã có thể thấy đường chân trời không điểm cuối. Đến trạm, Kỷ Ngôn Tín đưa giấy thông hành đã chuẩn bị sẵn cho nhân viên công tác, đăng kí xong là đi luôn.

Đây là lần đầu tiên Kỷ Thu ngắm biển xanh ở núi Đông Ly, cô bé không quan tâm đến gió lớn mà mở cửa sổ ra. Gió biển mang theo vị tanh tanh mặn mặn, mát mẻ, thổi tung mái tóc của Thích Niên.  

Thích Niên “A…” một tiếng, hai tay vén tóc ra sau rồi nheo mắt hưởng thụ gió biển.

Thất Bảo vốn ngồi xổm ở giữa Thích Niên và Kỷ Thu, gió mạnh tràn vào khiến lông nó bị thổi tung. Nó thử nhe răng, có lẽ cảm thấy không thể nào tỏ ra ưu nhã xinh đẹp nữa. Cả người Thất Bảo bị gió thổi loạn hết cả, vì vậy nó gối đầu lên đùi Thích Niên, “gâu gâu” một cách ấm ức. Sau đó, nó còn giơ một chân lên che mắt.  

Cây cầu đã xây xong hai phần ba, chiều dài rất được.

Kỷ Ngôn Tín cũng không đưa họ đi hết cây cầu, mà ra biển không bao xa thì đã tìm chỗ đậu xe rồi xuống xe nghỉ ngơi. Kỷ Thu vui vẻ nhất, chân vừa chạm đất là đã chạy tới bãi đá ngầm, vừa chạy vừa kêu Thích Niên: “Chị Thích, chị tới đây nhanh lên.”

Đáng thương cho Thích Niên, ngồi xe một tiếng chân muốn nhũn ra, đi trên mấy cái hố đá lại chẳng có cảm giác an toàn. Ngay cả đi còn không vững, làm gì dám chạy nhanh…

Sau khi Kỷ Ngôn Tín đưa Thất Bảo đi “giải quyết” xong, Kỷ Thu đã dụ dỗ Thích Niên cởi giày ra, đi đến bãi đá ngầm ngâm chân cùng cô bé.

Chỗ này là vùng biển bán đảo, địa thế bằng phẳng, lại đang là thời gian thủy triều xuống cho nên đa phần diện tích của bãi cát đều ẩm ướt. Có lẽ cũng không ít người đến đây chơi, trên mặt đất còn dấu vết nướng đồ bằng than.  

Thiệu Túy cũng không ngăn cản, híp mắt nhìn hai cô gái vừa nắm tay nhau vừa đi. Mãi đến khi nghe thấy âm thanh hà hơi hưng phấn của Thất Bảo, anh ta mới quay lại nhìn, rồi chỉ chỉ về phía bãi cát cười như lão hồ ly: “Mình cũng xuống đó xem một chút.”

Hôm nay thời tiết tốt, ánh mặt trời ấm áp phản chiếu làm mặt biển lấp lánh như điểm kim cương. Sóng xanh nhấp nhô, những điểm sáng bị đưa đẩy, chìm nổi lập lòe. Bãi cát hơi lạnh, không có đá ngầm che chắn nên gió biển thổi mạnh.  

Thích Niên mới đứng một lúc mà đã lạnh không chịu nổi, làm gì còn dám ngâm chân vào nước biển. Cảm nhận được sự ướt ướt dính dính của cát, Thích Niên chỉ muốn lên bờ đi giày vào ngay.

Nhưng mà, đi xuống thì dễ, nhưng đi lên lại không đơn giản như vậy.

Kỷ Thu đã bị Thiệu Túy xách đi xa, cô chưa bò được vài bước thì bỗng nhiên cứng đờ cả người, đứng bất động. Ngón chân truyền đến cảm giác đau như bị kim đâm, cô bước một bước để xem thử thì đụng đến miệng vết thương, đau đến quặn ruột khiến cô lùi chân về, mặt trở nên trắng bệch. Thích Niên cúi đầu nhìn ngón chân của mình, không biết là bị cái gì cắt phải. Máu tràn ra liên tục, mới một lát mà cả nhuộm đỏ cả ngón chân, nhìn thôi đã giật mình.

Thích Niên lập tức choáng váng, cứng đơ người không dám nhúc nhích.

Thất Bảo đột nhiên đứng lên, sủa gâu gâu một cách bất an. Tiếng kêu của nó hấp dẫn Kỷ Ngôn Tín đang ngồi quay lưng, anh ngoảnh người lại nhìn Thích Niên, đúng lúc chạm phải tầm mắt cô.

Một giây sau, cô nức nở gọi anh: “Thầy Kỷ.”

Kỷ Ngôn Tín nhíu mi, từ dáng đứng cứng ngắc mà nhìn về phía chân phải bị thương của cô, dưới bàn chân là một vũng đỏ tươi. Cô rụt chân lại nhưng không dám làm mạnh, rối rắm đứng ở nơi đó: “Em, em lên không được…”

“Đợi đấy.” Kỷ Ngôn Tín ra hiệu cho cô không nên cử động, rồi xoay người xoa đầu Thất Bảo: “Ngồi ở đây chờ tao.”

Thất Bảo vẫy vẫy đuôi, ngoan ngoãn ngồi xuống. Sau đó nó nghiêng đầu nhìn Kỷ Ngôn Tín, giơ chân trước toàn đất cát vỗ nhẹ lên bàn chân anh. Kỷ Ngôn Tín leo qua lan can, bước từng bước vừa nhanh vừa vững chắc tới bên cạnh cô.

Thích Niên đã sợ muốn khóc, đôi mắt đẫm nước nhìn anh, giọng nói run rẩy: “Sao em cảm thấy…máu chảy không ngừng vậy?”

Kỷ Ngôn Tín đỡ lấy cô, giọng nói bất giác dịu dàng hơn: “Sợ cái gì, giơ chân lên để tôi xem.”

Bây giờ Thích Niên chẳng còn tâm tư nào mà để ý đến sự dịu dàng của anh, cô nghe lời giơ chân lên. Một tay Kỷ Ngôn Tín đỡ lấy cơ thể Thích Niên, cánh tay ấm áp còn lại cầm chặt mắt cá chân cô. Miệng vết thương bị máu che hết cho nên không thấy được nó to nhỏ như thế nào, phải mau chóng xử lí.

Anh vừa buông chân cô ra để đứng lên thì thấy mặt cô như sắp khóc đến nơi, bèn hỏi: “Đau lắm à?”

Thích Niên lắc đầu.

“Còn đi được nữa không?” Anh tiếp tục hỏi.

Thích Niên thử một chút rồi cắn môi, yếu ớt nói: “Em, em nhảy lò cò cũng được, có lẽ là được…”

Kỷ Ngôn Tín cười khẽ một tiếng, ra hiệu cho cô nhìn lên trên: “Em chắc chứ?”

Thích Niên ấp úng nói không nên lời.

Kỷ Ngôn Tín cũng không thật sự muốn nghe câu trả lời của cô, vì vậy vòng tay ra sau eo ôm lấy bả vai Thích Niên, một tay nắm lấy khuỷu tay cô, giữ cô dựa vào người anh. Thích Niên sững sờ, cả cơ thể cứng ngắc, ngay cả thở cũng nhẹ nhàng hơn như sợ quấy nhiễu.

Nhiệt độ cơ thể của anh dán ngay sau lưng cô, ấm nóng chỉ cách một lớp áo. Thích Niên cũng không dám nghĩ nhiều, đi từng bước từng bước theo anh lên bờ.

Sự tồn tại của Kỷ Ngôn Tín, nói bỏ qua là bỏ qua được à? Bất luận là nắm tay cô, đỡ lấy cô, hay hơi thở của anh, không cái nào không khiến tâm tình cô nhộn nhạo.

Cứ nhộn nhạo như thế, làm tai Thích Niên lặng lẽ đỏ lên.

Cứ nhộn nhạo như thế, làm mặt Thích Niên nóng muốn bỏng lên.

Cứ nhộn nhạo như thế, người cũng muốn…chín lên rồi.

Rõ ràng đường rất dài, nhưng đi không bao lâu đã đến.

Thất Bảo vẫy đuôi, chạy chầm chậm đến nghênh đón. Có lẽ ngửi thấy mùi máu tươi nên nó có hơi lo lắng, nằm nhoài xuống rồi sốt ruột sủa “gâu gâu”.

Kỷ Ngôn Tín nhớ tới gì đó, bèn lập tức thả cô ra rồi đi tới chỗ Thất Bảo. Dỗ dành Thất Bảo xong, anh vẫn nắm dây dẫn, chỉ nhìn cô rồi bình tĩnh hỏi: “Em có thể tự xử lí vết thương không?”

Tuy Thích Niên không biết Thất Bảo bị sao nhưng cũng hiểu lúc này không nên làm phiền, cho nên gật gật đầu. Cô mang giày vào bên chân không bị thương, sau đó nhảy lò cò đến cái xe không xa. Lúc cách chiếc Audi còn vài bước, đèn xe lóe sáng rồi phát ra âm thanh mở khóa.

Thích Niên quay đầu lại nhìn.

Kỷ Ngôn Tín đang ngồi xổm xoa cằm cho Thất Bảo, dường như phát hiện cái nhìn của cô, anh liếc sang rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.   

Thích Niên quay người lại ôm lấy trái tim nhảy bình bịch, trong đầu toàn là  —

Muốn được thầy ấy sờ cằm giống Thất Bảo quá điiiiiiii!

         

——

 

Khi Kỷ Thu bị Thiệu Túy xách về, Thích Niên đã xử lí xong vết thương. Thất Bảo nằm bên chân cô, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn rồi phát ra âm thanh nho nhỏ. Kỷ Thu nhặt được không ít vỏ sò xinh đẹp, bèn bày ra trước mặt Thích Niên cho cô chọn một cái.  

Thích Niên là một người mắc chứng khó lựa chọn, buồn bực đến nỗi lông mày xoắn hết lại với nhau.

Núi Đông Ly sửa đường rất đẹp, đi một lúc là đã tới đỉnh núi. Ở đây người đến cắm trại quanh năm, cho nên núi Đông Ly cũng có nhân viên trực ban. Sắp vào lập đông, lúc này người đến dã ngoại rất ít. Nhưng có lẽ vì hai ngày nay thời tiết tốt hơn nên sau khi họ tới, mấy đoàn người nữa cũng lục đục đến đây.

Về đêm, nhiệt độ ở núi Đông Ly hạ thấp.

Lúc này, bốn người đã bố trí lều trại và lò nướng xong.

Thiệu Túy đang nướng thịt, âm thanh “xèo xèo” khiến bụng Thích Niên réo vang. Thất Bảo không còn rụt rè nữa mà đi quanh Thiệu Túy, chóp mũi ươn ướt, thỉnh thoảng lại lè lưỡi liếm liếm Thiệu Túy một cái, hoặc ngoan ngoãn ngồi xổm trước mặt anh ta và le lưỡi tỏ vẻ dễ thương.

Thiệu Túy bị Thất Bảo dính quấn quít làm cho bực mình, tức giận kêu to: “Kỷ Ngôn Tín, trông chó nhà cậu đi này!”

Kỷ Ngôn Tín nghe vậy thì xoay người lại một cách lười biếng, hời hợt kêu Thất Bảo.  

Đồ ăn ngon trước mắt….

Thất Bảo không chút suy chuyển nào.

Thích Niên không nhịn được cười, len lén nhìn Kỷ Ngôn Tín.

Trời đêm ở núi Đông Ly dường như vô cùng trong trẻo và thanh tịnh, mặc dù không có đầy sao như những đêm hè, nhưng vẫn có lấm tấm vài chấm nhỏ xinh đẹp. Những ngôi sao kia, với tay là có thể hái.  

Kỷ Ngôn Tín ngửa đầu nhìn trời sao, ánh lửa bập bùng làm ánh mắt anh trở nên sáng ngời.

Toàn bộ xung quanh, giống như không hề liên quan đến anh.

Anh chỉ im lặng, đứng im ở đấy, lại bất ngờ khiến trái tim của Thích Niên rung động không ngừng.

Còn nói là để cô tự giác buông tay…

Làm sao mà làm được!

Thích Niên vừa to gan nhìn anh, còn chưa kịp thưởng thức tỉ mỉ thì Kỷ Ngôn Tín đột nhiên quay đầu lại, hỏi bằng âm thanh chỉ đủ hai người nghe: “Em bắt đầu thích tôi từ khi nào?”

Đầu óc Thích Niên trở nên mơ màng…

 

Chương 25:

 

Tiếng gió gào thét trở nên yên tĩnh, âm thanh “xèo xèo” của thịt nướng cũng đi xa, mọi âm thanh xung quanh đều bị đè chặt. Chỉ còn giọng nói trong trẻo lạnh lùng của anh: “Em bắt đầu thích tôi từ khi nào?”

Anh nghiêng mặt, không hiểu sao hình dáng sườn mặt lại trở nên rõ nét trong bóng đêm. 

Đó là sườn mặt Thích Niên đã vẽ rất nhiều lần, mỗi một góc, mỗi một cạnh đều giống như được đánh bóng tỉ mỉ, vừa tinh tế lại hoàn mỹ. Lồng ngực Thích Niên như bị đục một cái lỗ lớn vì câu hỏi này của anh, máu chảy nhanh hơn khiến cả khuôn mặt cô trở nên đỏ bừng.

Nhưng trong đầu cô lại trống rỗng, tai ù không dứt.

Cô mở miệng, có hơi thẹn thùng: “Em…”

Vừa mới nói được một chữ, không biết là vì thiếu kiên nhẫn hay không muốn nghe, Kỷ Ngôn Tín cắt đứt lời cô: “Cũng không quan trọng, em không cần nói cho tôi đâu.”

Lời nói lên đến miệng lại bị anh làm cho nghẹn lại, giống như nơi vừa bị anh đục khoét giờ bị Kỷ Ngôn Tín nhét thêm một cục bông, làm Thích Niên xém nội thương.  

Cô mấp máy môi, rũ mắt nói thầm: “Vậy thầy còn hỏi em…”

Kỷ Ngôn Tín không nghe rõ, nhưng bây giờ chắc chắn không thích hợp để tiếp tục đề tài này. Anh hắng giọng một cái, lúc nói chuyện thì âm thanh đã trở nên bình thản: “Đi thôi.”

Thiệu Túy nướng xong mấy xâu thịt rồi đặt ở trên bàn, mời Thích Niên và Kỷ Thu đến ăn: “Tương, sốt cả chua, thì là, tiêu bột đều để ở bên cạnh, thích gì thì tự bỏ.”

Duy chỉ có Kỷ Ngôn Tín là anh ta không khách khí: “Tay nghề không tốt, sợ múa rìu qua mắt thợ. Thầy Kỷ tự làm nha, cũng để cho mình có lộc ăn luôn.”

Kỷ Ngôn Tín liếc nhìn Thiệu Túy, không nói câu nào mà đi qua nhận lấy vị trí của anh ta.

Thiệu Túy rút quân thanh công, sáp tới giành thịt nướng với Kỷ Thu khiến cô bé tức giận gào to: “Anh còn lớn hơn em một hai ba bốn năm sáu bảy…mười hai tuổi đó! Anh còn giành với em nữa hả, Thiệu Túy, anh có biết xấu hổ không vậy?”

Thiệu Túy bị Kỷ Thu giật mạnh cổ áo, miếng thịt nướng vừa đưa vào miệng xém chút phải ói ra. Anh ta ho khan vài tiếng rồi bắt đầu đấu khẩu với Kỷ Thu. Rõ ràng đã ba mươi rồi, nhưng khi gặp Kỷ Thu lại y như một đứa nhóc, chẳng có chút dáng vẻ của đàn ông trưởng thành.

Đương nhiên Kỷ Ngôn Tín cũng đã quen nên không thèm để ý.

Vì để không làm bẩn quần áo, Kỷ Ngôn Tín xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay với đường cong mạnh mẽ. Cổ tay anh đeo một cái đồng hồ mắc tiền, dưới ánh lửa lại lóe ra ánh sáng màu lam.

Thất Bảo thèm ăn, bèn đụng đụng chóp mũi ươn ướt của mình vào cổ tay Kỷ Ngôn Tín rồi kêu gâu gâu làm nũng. Âm thanh của con chó trưởng thành vừa trầm lại vừa dày, làm Thích Niên buồn cười.

Kỷ Ngôn Tín nắm xiên que, nhanh chóng trở mặt. Tay anh rung rung rắc thì là lên rồi đưa cho Thích Niên: “Cầm lấy.”

Thích Niên đưa tay ra nhận, còn chưa cầm thì Kỷ Ngôn Tín đã rụt tay về, anh lấy mấy tờ khăn giấy kế bên quấn phần đuôi que rồi mới đưa cho cô. Chỉ là một động tác bình thường nhưng lại làm cho ngực Thích Niên như củi khô bén lửa, nóng hầm hập lên.

Cô còn chưa cầm chắc, Thất Bảo tham ăn đã đi đến tự bao giờ, nó gâu một tiếng rồi há mồm đớp luôn miếng thịt nướng.

Kỷ Ngôn Tín đang định buông tay thì giật mình.

Thích Niên cũng sững sờ.

Ánh mắt hai người nhìn thẳng về Thất Bảo đang đứng ở giữa, rồi im bặt…

Một lúc lâu, Kỷ Ngôn Tín mới mở miệng, trong giọng nói lộ vẻ bó tay: “Trước khi gặp em, Thất Bảo chưa từng có hành vi giành ăn này.”

Thích Niên đau lòng hỏi: “Vậy là nó thấy em dễ ăn hiếp quá phải không?”

Hồi ở bãi đậu xe, rồi lần này cũng thế… Đều là giành đồ của cô…

Kỷ Ngôn Tín cười ra tiếng, không phát hiện giọng nói của mình dịu dàng hơn: “Tôi nướng cho em thêm mấy xiên nữa.”

Lúc này Thích Niên mới thả tay ra, tức giận trừng mắt nhìn Thất Bảo——

Đây là xiên thịt nướng đầu tiên Kỷ Ngôn Tín đưa cho cô đấy…

Thất Bảo tham ăn sung sướng duỗi chân.

 

——

 

Lấp đầy bụng rồi, bốn người vây quanh đống lửa để sưởi ấm và ngắm sao.

Từ thứ hai đến thứ sáu Thích Niên đều đến trường, không phải học chuyên ngành thì cũng tới viện hóa sinh, buổi tối thì phải “lấp hố”, lâu lắm rồi mới có thời gian như đêm nay —— Nhàn nhã ngồi trên đỉnh núi Đông Ly, ngắm bầu trời đêm với những vì sao lấp lánh.

Kỷ Thu yên tĩnh một lúc thì hết nhịn nổi: “Nhiều sao như vậy, rốt cuộc cái nào mới là chòm sao Bắc Cực đây…”

Thích Niên…đương nhiên cũng không biết. Tuy từ nhỏ đã được chỉ rằng, dùng Thất tinh Bắc Đẩu tạo thành hình cái muỗng mà tìm, nhưng…chưa lần nào tìm được.

Thiệu Túy hừ một tiếng, trào phúng: “Mấy năm nay dáng người của Kỷ đại tiểu thư có cao lên chứ đầu óc không hề ‘cao’ nhỉ?” Kỷ Thu bị nghẹn lời, quay đầu hung hăng trừng anh ta: “Buổi chiều anh vừa châm chọc em không cao, bây giờ lại nói em không có đầu óc. Thiệu Túy, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi hả?”

Thiệu Túy nở nụ cười dịu dàng, nhưng lời nói ra lại không hề êm tai: “Nói mà không biết xấu hổ, mười tám tuổi rồi mà không biết sao Bắc Cực ở đâu, đầu óc không phát triển chứ là gì nữa?”

Đến hai mươi ba tuổi mà cũng không biết sao Bắc Cực ở đâu, Thích Niên ngốc nghếch im lặng cúi đầu.  

Kỷ Ngôn Tín châm thêm củi vào đống lửa, cành cây ẩm ướt bị hơ khô phát ra một tiếng nổ nhỏ, làm Thất Bảo đang ngủ đột nhiên ngẩng đầu dậy cảnh giác nhìn qua. Anh vuốt vuốt đầu nó: “Ngủ tiếp đi.” Giọng nói dịu dàng, như là sợ quấy nhiễu nó.

Thích Niên hâm mộ đến nỗi muốn cắn ngón tay, cô cũng muốn được anh vuốt đầu…  

Có lẽ là do ánh mắt khao khát của cô quá mạnh mẽ, Kỷ Ngôn Tín liếc nhìn sang một cái: “Sao thế?” Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt anh, cả khuôn mặt đều sáng ngời dịu dàng.

Đột nhiên Thích Niên như ăn phải gan hùm mật gấu, kéo ghế nhích lại, sau đó nỏi nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy: “Em hâm mộ Thất Bảo…”

Ra vẻ thần bí để kéo gần khoảng cách, lặng lẽ kề tai nói nhỏ, chúng ta thường quy nó thành hành vi —— chọc ghẹo. Nhưng hiển nhiên, Thích Niên không biết điều đó.  

Kỷ Ngôn Tín cầm cành cây lắc qua lắc lại, rồi hất cằm ra hiệu cho Thích Niên nhìn lại: “Có biết bây giờ em đang làm gì không?” Ý của anh chính là để Thích Niên hiểu ra —— tự rước lấy họa*, sau đó tự giác thu về.  

*Nguyên văn: nhã hỏa thiêu thân

Thích Niên nhìn chằm chằm cành cây chập chờn ánh lửa, hơi sửng sốt rồi đỏ mặt hỏi: “Chọc lửa*?”

*Nguyên văn: nhã hỏa

Kỷ Ngôn Tín tối sầm mặt lại, day day hai bên thái dương giống như vô cùng đau đầu: “Em vẫn nên im miệng đi.” Thích Niên không hiểu gì hết, đưa tay che miệng rồi dùng ánh mắt hỏi han: Em nói gì sai rồi hả?

Vì vậy, cảnh tượng đẹp đẽ trong tưởng tượng của Thích Niên là: dưới bóng đêm mềm mại, bên đống lửa dịu dàng, cô thẹn thùng ngồi tâm sự với Kỷ Ngôn Tín, sau đó Kỷ Ngôn Tín sẽ sinh ra hảo cảm mạnh mẽ với cô. Nhưng mộng đẹp còn chưa bắt đầu mà đã rối tinh rối mù rồi.

         

——

 

Cảnh sắc bắt đầu tối hơn, sương mù trong núi cũng dần dày hơn. Sau khi nấu nước ấm rửa mặt, tất cả mọi người đi vào lều nghỉ ngơi.

Lều rất rộng rãi, bốn người nằm cũng vừa. Kỷ Thu chui vào túi ngủ vui sướng lăn qua lăn lại hai vòng, đến khi Thích Niên vào lều mới ngoan ngoãn nằm ngay vị trí của mình, chỉ thò đầu ra xem Thích Niên cởi áo khoác rồi chui vào túi ngủ.

Sau khi Thích Niên nằm xuống, Kỷ Thu nghiêng người nhỏ giọng hỏi cô: “Chị Thích, em có thể hỏi chị một chuyện hay không?”

Trong lòng Thích Niên lộp bộp, nói: “Em muốn hỏi cái gì?”

Kỷ Thu có hơi thẹn thùng cười hai tiếng, càng nhỏ giọng hơn: “Có phải chị thích anh trai em không?” Giọng nói khéo léo nhỏ nhẹ, sợ cô xấu hổ, Kỷ Thu vội vàng bổ sung: “Chị không muốn trả lời cũng không sao.”

Bây giờ trả lời hay không…cũng như nhau.

Phía bên ngoài có đống lửa, hai lều vải ở sát nhau. Đột nhiên không gian yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng Kỷ Ngôn Tín và Thiệu Túy trò chuyện.

Trong lòng Thích Niên lại rất bình thản, bình thản đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực. Cô nghĩ nghĩ, hỏi lại: “Nếu như chị nói thích, em có buồn không?”

“Sao lại thế được!” Kỷ Thu nhỏ giọng phản bác: “Em biểu hiện rõ ràng như vậy, chị không hiểu à?”

Đương nhiên Thích Niên hiểu… Hơn nữa, cô đoán Kỷ Ngôn Tín còn hiểu hơn cô. Mấy lần gặp mặt Kỷ Thu, cô không hề ra sức nịnh nọt. Sự nhiệt tình của Kỷ Thu, cho dù cô là người lạnh nhạt vẫn có thể nhìn ra.

Thật ra tính cách Thích Niên cũng không chủ động, việc theo đuổi Kỷ Ngôn Tín quả thực đã là quá lắm rồi. Nếu không phải biết rằng dũng khí chỉ có một lần, có lẽ…cô đã sớm từ bỏ sau ba lần bị từ chối rồi. Cô hít một hơi thật sâu rồi che mặt lại. Nói với em họ nam thần về chuyện thích hay không thích này, thật đúng là xấu hổ.

Vì vậy, Thích Niên nhanh trí nói sang chuyện khác: “Em và Thiệu Túy thì sao?”

Cô bé bị hỏi đến sững sờ, lặp lại với vẻ kì quái: “Em và Thiệu Túy?”

Thích Niên lập tức thay đổi cách nói chuyện: “Là em và Thiệu Túy có hiềm khích gì à? Nhìn em…có vẻ rất bài xích anh ta.” .

Có lẽ hai chữ “bài xích” này chạm vào lòng Kỷ Thu, cô bé cười rồi bắt đầu nhớ lại: “Em biết Thiệu Túy từ mấy năm trước, cụ thể là lúc nào thì quên rồi…”

Thích Niên nghe cô bé nói liên miên cằn nhằn về chuyện vì sao biết Thiệu Túy, Thiệu Túy trêu chọc mình như thế nào, đến bây giờ vừa gặp nhau là gây chuyện không ưa nhau….

Sau đó cô mệt mỏi ngáp một cái: “Cũng đúng là…oan gia vui vẻ.” Thích Niên nói ậm ờ làm Kỷ Thu nghe không rõ, hỏi lại lần nữa: “Cái gì gia?”

“Không có…” Thích Niên phủ nhận, trong đầu xoẹt qua một tia sáng, thốt ra một câu: “Chị quên hỏi em, vì sao em nhiệt tình với chuyện của chị và Kỷ…khụ, như vậy?”

Kỷ Thu cũng buồn ngủ, che miệng ngáp một cái rồi mơ màng trả lời: “Rốt cuộc chị cũng nhớ để hỏi em rồi.”

Thích Niên vểnh tai.

Chỉ nghe Kỷ Thu nói: “Em biết chị là Thất Tể, Thất Tể vẽ ‘Mỹ nhân nghi tu’.”

Thích Niên: “…”

Cmn!

Thích Niên lăn một vòng rồi xoay người ngồi dậy, lập tức bị dọa cho tỉnh ngủ.

6 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY