Mỹ Nhân Nghi Tu – Chương 28+29

5
565
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 28:

Edit & Beta: Ivy Baby

 

Kỷ Ngôn Tín ngồi trước cửa lều, cả đêm không ngủ yên làm sắc mặt của anh có phần mệt mỏi. 

“Kỷ Thu.” Anh gọi. Kỷ Thu đảo mắt nhìn anh.

“Suy nghĩ đó của em….” Anh dừng lại, nhìn cô bé không chớp mắt: “Bỏ nó đi.”

Kỷ Thu không dám thở mạnh, dè dặt hỏi: “Suy nghĩ gì cơ?”

Kỷ Ngôn Tín liếc nhìn Thích Niên đang ngủ say, giọng nói khàn khàn có chút bất lực: “Mặc kệ em cảm thấy thú vị hay hiếu kì. Nếu như anh thích, không cần bất cứ ai giúp đỡ.”

Kỷ Thu sửng sốt: “Anh không thích chị Thích à?”

“Anh có lí do gì để không thể không thích cô ấy?” Kỷ Ngôn Tín hỏi lại.

Dứt lời, cảm thấy quá mức vô tình, anh hòa nhã hơn: “Tóm lại, về sau không được để ý những chuyện này nữa.”

Kỷ Thu có hơi tủi thân khi bị anh dạy dỗ, tuy rằng Kỷ Ngôn Tín không chỉ trích cô bé chữ nào. Nhưng cô bé cảm thấy trong lòng như có một đốm lửa, khó chịu vô cùng. Không đợi Kỷ Thu phản bác, Kỷ Ngôn Tín đã quay người bước ra khỏi lều: “Nửa đêm anh sẽ trông chừng ở bên ngoài, yên tâm ngủ đi.”

Kỷ Thu á khẩu không nói gì được. Cô bé trừng mắt nhìn cửa lều, tức đến phồng mặt, không hề để ý, người vốn nên ngủ say bên cạnh lại từ từ mở mắt ra.

Kỷ Ngôn Tín ngồi xuống trước đống lửa, rạng sáng trên núi Đông Ly giăng đầy sương trắng, nhiệt độ thấp đủ để người ngồi trước lửa ấm vẫn cảm nhận được gió đêm. Anh tiện tay nhặt một nhánh cây, khều khều một lúc, lửa cháy mạnh hơn.

Thất Bảo nằm bên chân Kỷ Ngôn Tín, dường như phát hiện tâm tình anh không tốt, nó yên lặng ngồi xổm xuống trước mặt rồi liếm liếm mu bàn tay anh.

“Không sao.” Kỷ Ngôn Tín sờ đầu Thất Bảo, tự nhủ: “Một lần cuối cùng, một lần cuối cùng thôi…”

Thất Bảo nghiêng đầu, không hiểu gì cả.

         

——

 

Trên đường xuống núi, không khí lại càng trầm tĩnh hơn.

Cần gạt nước trên cửa chắn gió quét qua quét lại, ngồi trong xe vẫn có thể nghe thấy tiếng mưa rơi. Trời mưa, lại đang trên đường cái, Thiệu Túy không dám phân tâm, chỉ chuyên chú để ý tình hình giao thông.

Kỷ Thu không xem được mặt trời mọc mà mình mong chờ, vừa mới sáng ra, mây mù đã che phủ cả ngọn núi, gió lạnh thổi từng cơn, làm người ta chẳng thể yêu nổi. Mọi người ăn qua loa cho xong bữa sáng rồi thu dọn để trở về, vừa đi không bao lâu thì trời đổ mưa to. Cô bé bóc một quả quýt, lột sạch sẽ rồi mới bỏ vào miệng. Sáng sớm trời lạnh, lại gặp phải quýt chua, Kỷ Thu chua đến nheo cả mắt.

Thiệu Túy tranh thủ liếc qua: “Ăn ít một chút.”

Kỷ Thu hờn dỗi từ lúc bị Kỷ Ngôn Tín giáo huấn, vì vậy giận cá chém thớt lên Thiệu Túy. Cô bé hất đầu, nhìn ra cửa sổ: “Không cần anh lo.”

Thiệu Túy nhíu mày, không thèm chấp. Đến chỗ đất bằng, mưa cũng nhỏ hơn. Lúc này Thiệu Túy mới có thể thỉnh thoảng liếc nhìn hai người một chó ngồi im lặng ở hàng ghế sau.

Từ tối qua, Kỷ Ngôn Tín không hề chợp mắt cho nên sắc mặt vô cùng khó coi. Anh tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi mới tốt hơn đôi chút.

“Thích Niên.” Sau khi chạy qua cầu vượt, Thiệu Túy nhìn cô bằng kính chiếu hậu: “Đưa em về nhà trước nhé.”

Lúc này Thích Niên mới như tỉnh mộng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Có lẽ ngủ không ngon, đôi mắt cô hơi hồng hồng, không hề có tinh thần: “Thả em ở chỗ nào cũng được…”

Trong xe tĩnh lặng.

Kỷ Ngôn Tín luôn nghỉ ngơi chợt mở mắt ra, ngồi thẳng người lên. Áo choàng khoác hờ trên người rơi xuống đất, anh bình tĩnh nhặt lên: “Đi thẳng về trước, đến chỗ rẽ mình sẽ nhắc.” Thiệu Túy nhìn anh một cách kì quái, không nói gì. Tiếp đó, chỉ có âm thanh chỉ đường của Kỷ Ngôn Tín vang lên. Ngủ không ngon, cộng thêm tâm tình không vui, khí áp quanh người anh đã trở nên vô cùng lạnh lẽo. Mới nói vài câu, Kỷ Ngôn Tín che miệng ho khan, lúc mở miệng thì giọng nói khàn khàn: “Chạy đến cuối đường thì rẽ trái.”

Thiệu Túy kinh ngạc quay đầu lại: “Có phải bị cảm rồi không, sao lại ho thế?”

Kỷ Ngôn Tín không nói chuyện, bây giờ anh rất đau đầu, cả cơ thể như bị ngâm trong nước nhưng nhiệt độ lại nóng hổi, ngay cả hô hấp cũng nặng hơn không ít.

Ngoài kia, mưa rơi không dứt, bị gió giật ầm ầm đập vào cửa sổ.  

Thích Niên cầm chai nước khoáng đã lâu, lâu đến nỗi chai nước cũng muốn ấm lên. Mấy lần muốn đưa nước cho anh, nhưng sự xúc động đó vừa trào ra khỏi ngực thì đã bể tan tành rơi đầy đất, không thể chắp vá lại. Những lời anh nói tối hôm qua, Thích Niên đều nghe thấy. Giọng điệu nghiêm túc như vậy, muốn cô giả ngơ cũng không được nữa. Cô vốn cho rằng, “mưa dầm” lâu nay, ít nhất anh sẽ đối xử với mình khác một chút… Nhưng dạo qua một vòng mới phát hiện, chỉ là cô tự mình đa tình mà thôi, anh vẫn đứng nguyên đó, không hề bước lên.

Cô đau lòng, nhưng lại muốn giữ chút tự trọng.

Chỉ có thể giả vờ không nghe thấy giờ, không có chuyện gì xảy ra. Chỉ cần xuống xe, không gặp anh nữa là được. Cô nhỏ giọng an ủi bản thân, ngay cả khi xe đã ngừng lại cũng không biết, vẫn là đợi Thất Bảo liếm liếm tay, cô mới giật mình phục hồi tinh thần. Vừa ngẩng lên thì thấy xe đã dừng trước cổng cư xá.

Thích Niên ngơ ngác một chút, lúc vừa đẩy cửa xe ra thì mới nhớ phải chào tạm biệt trước: “Vậy em đi trước, tạm biệt mọi người.”

 

Kỷ Thu vội vàng gọi cô lại: “Chị Thích, chị cầm theo dù đi.” Cô bé cởi dây an toàn ra, dựa vào ghế đưa cây dù cho cô. Thích Niên vô thức nhìn Kỷ Ngôn Tín, vừa vặn chạm phải tầm mắt của anh. Sáng trong, ấm áp, như cách núi xa.

 

Cô cuống quít nhận dù, ngay cả câu cảm ơn cũng quên nói, lui ra phía sau vài bước rồi đóng cửa xe lại. Ai ngờ đạp phải vũng nước đọng, bọt nước bắn lên ướt ống quần, rối tinh rối mù. Thích Niên mở dù ra, đi qua đuôi xe định qua đường cái. Vừa cúi đầu, cô mới phát hiện vẫn đang cầm chai nước trong tay. Giữa tiếng mưa rơi, cô lại chỉ nghe thấy nhịp tim mình, càng ngày càng nhanh. Thích Niên quay người lại, kéo cửa xe bên cạnh Kỷ Ngôn Tín ra. Lúc cái dù nghiêng sang, hạt mưa trượt theo mặt dù, rơi vào mu bàn tay anh.

 

Kỷ Ngôn Tín nhíu mày, vô tình vươn tay quét hạt mưa kia xuống rồi ngước lên nhìn cô. Ánh mắt an tĩnh như vậy, Thích Niên cảm thấy yên tâm hơn.

 

Thích Niên có chút thô bạo nhét chai nước vào tay anh: “Thầy Kỷ, giảng viên chuyên ngành của em bắt viết bài tập luận văn…” Cô dừng lại một chút, rồi nhẫn tâm nói: “Có lẽ trong một thời gian ngắn em sẽ không tới phòng thí nghiệm được.”

 

Kỷ Ngôn Tín thở mạnh, lảng tránh ánh mắt của cô, thay vào đó là nhìn chằm chằm chai nước. Sau nửa ngày, anh mới gật đầu, khàn khàn nặn ra một chữ: “Được.”

 

 

——

 

Trận mưa kéo dài mãi cho đến chạng vạng tối mới ngưng.

Thích Niên nằm trong chăn không muốn động đậy, chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm bầu trời ngoài cửa sổ rồi ngẩn người. Thỉnh thoảng, có con chim bay qua thì đôi mắt đen láy của cô mới đi chuyển theo hình bóng nho nhỏ ấy.

Mẹ Thích làm cơm tối xong vẫn không thấy Thích Niên ra ăn, nghĩ đến buổi sáng khi cô trở về với bộ dạng ướt sũng hết nửa người, rốt cuộc mới chậm chạp phát hiện có vấn đề. Đợi đến khi bà kéo Thích Niên từ trong chăn ra, cô đã khóc đến sưng cả mắt. Mẹ Thích hoảng sợ: “Không phải đi dã ngoại ở núi Đông Ly sao? Lúc đi còn rất vui vẻ mà, sao trở về lại thành ra thế này rồi?”

Thích Niên lắc đầu, ôm eo mẹ Thích, tựa đầu vào ngực bà: “Truyện mới của con phải dừng rồi…”  

Mẹ Thích đột nhiên thở dài một hơn, thì ra là bị dọa…

Bà vỗ vỗ vai Thích Niên: “Được rồi, bao nhiêu tuổi rồi mà còn giống đứa trẻ ba tuổi chưa hiểu chuyện vậy. Trước tiên đi ăn cơm đã, ăn cơm xong lại khóc sau.”

Thích Niên buồn bã vô cùng.

Không theo đuổi được nam thần rồi. “Mỹ nhân nghi tu” cũng phải drop rồi, làm sao mà điềm nhiên như không có gì được?

Hu hu hu

 

          ******

 

Nghĩ có lẽ Thích Niên cũng về đến nhà, Lưu Hạ ăn quýt do Lý Việt bóc rồi gọi điện thoại cho Thích Niên.

Chuông reo vài tiếng thì có người nhận máy.

Cô nàng cắn miếng quýt, giọng nói ồm ồm: “Xế chiều ngày mai mình về thành phố Z, có đi đón mình không?”

Thích Niên lại rút một tờ giấy lau nước mũi: “Không đi.”

Giọng mũi khản đặc làm Lưu Hạ nhíu mày: “Sao thế? Lại bị thầy Kỷ từ chối à?”

Thích Niên chịu một kích, lập tức ngã lăn xuống đất không dậy nổi. Chứ không thì sao gọi là bạn thân từ nhỏ đến lớn, cách xa như vậy mà cứ y như chuyện xảy ra trước mắt, phán chuẩn như thần.

Một lúc lâu không thấy Thích Niên trả lời, Lưu Hạ hồi hộp, cắn phải đầu lưỡi đau đến nhe răng: “Cậu đừng im lặng như vậy… Thật sự bị mình đoán trúng rồi hả?”

Lưu Hạ hít một hơi lạnh, Lý Việt thò đầu ra từ phòng bếp, thấy vẻ mặt đau khổ của cô nàng thì bưng thanh long đã cắt ra: “Sao vậy?”

Lưu Hạ chỉ chỉ đầu lưỡi, đau đến nỗi ứa nước mắt. Biết cô nàng cắn phải lưỡi, Lý Việt cười nhẹ ghé sát lại nhìn, nhưng không ngờ lại nghe thấy giọng Thích Niên khóc không thở nổi: “Hạ Hạ, làm sao đây… Nam thần từ chối mình, truyện tranh cũng muốn drop. Hồi chiều mình gọi cho Chu Hân Hân, chị ấy nói đã kí kết xong cả rồi.”

Lý Việt kinh ngạc nhướng mi.  

Thích Niên vẫn đang khóc: “Không phải nói là đi Bộ pháp vụ đấy sao, tốc độ của chị ấy nhanh như vậy để làm gì chứ!”

Dựa vào lời tự thuật hỗn loạn của Thích Niên, Lưu Hạ miễn cưỡng hiểu hết câu chuyện: “Thầy Kỷ từ chối cậu, cậu không vẽ nổi nữa, nhưng hợp đồng đã kí xong rồi, mọi việc đã đâu vào đấy. Cậu tiền mất tật mang, phải không?”

Nghe tiếng khóc thê thảm ở đầu bên kia, Lưu Hạ thở dài: “Cậu ngốc à, truyện không thể tự bịa ra sao? Nam thần bỏ thì bỏ thôi, để mình giúp cậu sửa, cậu muốn chọn gì thì chọn.”

Thích Niên vẫn còn khóc.

Lưu Hạ nghe thấy thì đau lòng, nhưng ngoài miệng vẫn hung dữ: “Được rồi, câm miệng cho mình. Không phải chỉ là một Kỷ Ngôn Tín thôi sao, mình giúp cậu theo đuổi! Mình giúp cậu nghĩ biện pháp!”

Thế giới lập tức yên tĩnh…

Sau nửa ngày, Thích Niên mới thút thít hỏi lại: “Cậu nói thật à?”

Lưu Hạ liếc mắt, nhếch khóe môi: “Nhìn cậu có tiền đồ chưa kìa.”

 

——

 

Trên đường trở về, Thiệu Túy liên tục liếc nhìn Kỷ Ngôn Tín qua kính chiếu hậu. Kỷ Ngôn Tín bị nhìn cũng không cách nào tỏ ra điềm nhiên như không được, đành ngẩng lên hỏi: “Muốn nói cái gì?”

Thiệu Túy chỉ đợi mỗi câu này của anh thôi, sau đó hỏi thẳng không khách khí: “Cậu quen thuộc với nhà Thích Niên như vậy… Thế đã tới mấy lần rồi?”

Đúng là một vấn đề thiếu muối.

Kỷ Ngôn Tín tiếp tục vuốt ve chai nước khoáng trong tay, trả lời: “Không nhớ nữa.”

Thiệu Túy: “…”

Xem ra là rất nhiều lần…

Qua một lúc, Thiệu Túy ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở anh: “Cậu đã nhìn chằm chằm vào chai nước Thích Niên đưa cả buổi rồi đấy… Có uống hay không vậy?”

 

Chương 29:

 

Lại là quán đồ nướng dưới lầu nhà Thích Niên.

Trời còn chưa tối, những tầng mây xanh đen cuồn cuộn phía chân trời, cứ như có thể đổ mưa bất cứ lúc nào.

Thích Niên cắn miếng thịt nướng, uống một ngụm bia, cay đến hít hà. Lưu Hạ nhíu mày, lấy chai bia đặt ở cách xa Thích Niên nhất – trước mặt Lý Việt.

“Mình vừa xuống máy bay là tới đây ngay, cũng không phải là đến xem cậu say xỉn.” Lưu Hạ gắp một miếng cá nướng, híp mắt nhìn cô: “Cậu nói, trong khoảng thời gian này không đến phòng thí nghiệm phải không?”

Vẻ mặt Thích Niên đau khổ.

Cô hối hận muốn đen ruột luôn rồi!

“Làm tốt lắm.” Lưu Hạ lấy que trúc chỉ chỉ trái ớt trước mặt cô: “Thứ này ấy, mới vào miệng thì thấy tươi ngon, lúc cay đến nỗi không chịu được nữa, cậu mới phải uống nhiều nước để hạ hỏa…”

Thích Niên cái hiểu cái không mà nhìn cô nàng.

“Nói cách khác,” Lưu Hạ uống một hớp: “Không tới phòng thí nghiệm cũng tốt, gần đây ít xuất hiện trước mặt thầy Kỷ đi. Tối thiểu phải để thầy ấy phát hiện ra, cậu hiện hữu, thậm chí tham gia vào cuộc sống của thầy ấy.”

Thích Niên từ cái hiểu cái không biến thành chẳng hiểu gì cả: “Không xuất hiện trước mặt thầy ấy, sao có cảm giác tồn tại được?”

Lưu Hạ cười lạnh một tiếng, bày ra phong thái chị đại: “Cậu cho là mình chết rồi à?”

Lý Việt ở bên cạnh bất đắc dĩ lắc lắc đầu.  

Thích Niên cắn ngón tay muốn khóc: “Nói đơn giản một chút đi… Mình không hiểu.”

Lưu Hạ cắn miếng thịt sườn, không chút hoang mang, lại uống một ngụm Red Bull mới từ từ lên tiếng: “Cảnh giới trêu chọc cao nhất là gì? Chính là cậu lơ đãng trêu chọc một cái, lại khiến người ta thần hồn điên đảo… Mỗi ngày khẳng định cảm giác tồn tại như thế là đủ rồi, tiếp theo, nên gảy xuân tâm thôi…”

Thích Niên vẫn giữ vẻ mặt ‘Hạ Hạ cậu đang nói gì vậy, mình nghe chẳng hiểu gì hết’.

Lưu Hạ: “…”

Tuy không cùng tần số, nhưng sự ăn ý hơn hai mươi năm đã kết thúc việc giao lưu tâm hồn này một cách viên mãn.

Thích Niên nhìn Lý Việt và Lưu Hạ ra về, sĩ khí tăng vọt mà đóng gói hết đồ ăn thừa đem lên nhà. Ngồi vào trước máy vi tính, cô bày giấy vẽ ra, trịnh trọng dùng bút viết xuống bốn chữ to —— án binh bất động.

 

——

 

Kỷ Ngôn Tín đến lớp trả phép, vừa pha trà xong, giáo sư Thẩm lần theo hương thơm tìm tới: “Ta nói… Hết cảm rồi à?”

Kỷ Ngôn Tín lười nhác dựa vào giá sách. Anh cầm một ly nhựa trong suốt, vừa pha nước nóng nên khói mờ mờ bay, che đi sườn mặt anh.

Nghe thấy thanh âm, anh quay đầu lại, gật nhẹ: “Chú Trầm.”

“Sắc mặt trông vẫn không tốt lắm.” Giáo sư Thẩm lắc đầu, tìm cái ghế rồi ngồi xuống: “Sao không nghỉ hai ngày đi, vội vã về sớm thế?”

“Lo lắng.” Kỷ Ngôn Tín rũ mắt xuống, đảo qua giá sách, chốc lát đã ôm hai quyển sách đi ra.  

Giáo sư Thẩm tùy tiện liếc nhìn gáy sách một cái, lông mày giật nảy lên, vô cùng vui vẻ: “Hai quyển sách sơ cấp này, có phải là chuyên ngành văn học cổ đại cho con bé Thích kia không?”

Bàn tay nắm gáy sách thoáng dừng lại, Kỷ Ngôn Tín cứng đờ nhìn hai quyển sách một lát, sau đó đột nhiên mỉm cười và lắc đầu: “Mình sốt đến hồ đồ rồi…”

Mấy hôm trước cô còn nói sẽ không tới.

Vậy đương nhiên cũng không đọc được.

Kỷ Ngôn Tín bình tĩnh để sách lại chỗ cũ, cầm lấy chén trà rồi lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.  

 

******

 

Qua vài ngày như thế, các Tiểu Thiên Sứ của Thích Niên không kiềm chế được nữa. Số lượng bình luận trong bài viết đầu weibo không ngừng tăng lên, fanpage Thất Tể bị inbox và tag nhiều đến choáng váng. Sau đó, ngay cả những họa sĩ có quen biết với Thất Tể cũng không tránh khỏi ảnh hưởng. Lúc phong trào “Thất Tể đi đâu” đang hot trên weibo của Thích Niên, cô lại đang ngơ ngác…với bài chuyên ngành của mình.

Năm ngày rồi…

Ngày thứ năm rồi!

Đã năm ngày cô không nhìn thấy Kỷ Ngôn Tín rồi!

Không cần vừa lên lớp hóa sinh vừa làm bài chuyên ngành, Thích Niên trở nên nhàn rỗi. Thường ngày chạy bản thảo, mắc chứng kéo dài thời gian… Lúc vẽ xong thì đã đêm hôm khuya khoắt, chỉ muốn nằm vật ra giường bất tỉnh. Nhưng khi có nhiều thời gian, cô lại không có hứng thú để vẽ, cũng không nhiệt tình làm luận văn.  

Trong đầu ngoại trừ Kỷ Ngôn Tín, thì vẫn là Kỷ Ngôn Tín…

Tẩu hỏa nhập ma rồi!

Thích Niên đổi tay chống cằm, chớp chớp nhìn chữ trên bảng đen nhưng tầm mắt lại trở nên mơ màng. Trong lúc cô đang than thở, chịu nỗi khổ tương tư, điện thoại trong túi quần lại rung rung.

Cô cẩn thận nhìn giáo sư đang giảng bài nước bọt văng tứ tung, rồi len lén lấy điện thoại ra. Ngoài dự liệu, là tin nhắn của Kỷ Thu gửi tới ——

“Chị Thích, tối nay rảnh không? Vạn Thịnh mới mở một tiệm bánh ngọt, buổi tối mình đi xem phim rồi ăn bánh nha? Chỉ có hai chúng ta thôi.”

Thích Niên buông nhẹ cái tay đang chống cằm, “ầm” một tiếng, cằm đập xuống bàn.

Yên tĩnh.

Lớp học yên tĩnh đến đáng sợ.

Thích Niên phát hiện mọi người trong lớp đều đang nhìn mình chằm chằm đến nỗi nóng gáy. Cô nhắm mắt, đưa tay che mặt.

Không còn mặt mũi để gặp người khác nữa…  

Và chắc chắn là phải đi với Kỷ Thu rồi, bất luận cô bé là fan Thất Tể, hay là em họ của Kỷ Ngôn Tín.

Hai người hẹn sáu rưỡi tối, ngay tại cửa ra vào của quảng trường Vạn Thịnh. Thích Niên về nhà một chuyến, lấy từ trên giá sách hai quyển truyện tranh có kí tên rồi mới đi tới chỗ hẹn.

Khu Nghi Mông nhà Thích Niên và nhà trọ của Kỷ Ngôn Tín cách nhau không xa lắm, chỉ một con phố và mấy giao lộ, ngồi xe bus một xíu là đến. Lòng cô có hơi rục rịch, không muốn ngồi tuyến số 1, nhưng ngược lại muốn đến Vạn Thịnh thì phải đi xe bus trước cửa nhà anh. Lại sợ đứng ở trạm trước nhà anh chờ xe, lỡ gặp được thì sẽ xấu hổ, cho nên cô đi tiếp hai trạm nữa mới xuống xe. Dù bị giày vò như vậy một hồi, Thích Niên vẫn tới sớm.

Qua Lập đông, thời tiết càng ngày càng lạnh hơn.  

Thích Niên kéo chặt áo khoác, đẩy cửa đi vào Starbucks tại quảng trường Vạn Thịnh rồi chọn một ly cappucino nóng. Cô ngồi ở cửa ra vào, nơi chỉ có một chiếc ô che chắn, nhìn bầu trời như con thuyền chìm xuống đáy biển, từ từ chìm vào bóng tối. Bầu trời nội thành không trong vắt như ở núi Đông Ly, dù không có mây vẫn khó có thể nhìn thấy sao. Cô cầm ly giấy trong tay, nhấp một ngụm nhỏ.

Đợi đến khi thành phố Z lên đèn rực rỡ, ly cappucino cũng nguội dần, bóng dáng Kỷ Thu mới xuất hiện.

Thích Niên vẫy vẫy tay, không hề bất ngờ khi Kỷ Ngôn Tín không đưa cô bé tới.

“Chị Thích, chị chờ em có lâu không?” Kỷ Thu ôm ngực thở hổn hển: “Anh họ còn ở trường học chưa về, em dẫn Thất Bảo đi dạo một vòng nên tới trễ.”

Thích Niên giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ: “Không muộn, còn năm phút nữa mới đến 6:30.”

Kỷ Thu nhẹ nhàng thở ra, đôi mắt khẽ cong rồi khoác tay Thích Niên: “Đi thôi, em đói muốn chết rồi.”

Lấp đầy bụng ở cửa hàng bánh ngọt xong, hai người đến rạp chiếu phim mua vé. Trong lúc chờ chiếu phim, Thích Niên mới nhớ đến hai quyển truyện rồi đưa cho cô bé: “Thật ra đêm hôm đó, lúc em nói em biết chị là Thất Tể, chị hơi giật mình…”

Kỷ Thu nhìn hai cuốn truyện cô đưa, đôi mắt lập tức sáng ngời, thích đến nỗi ôm cứng trước ngực: “Có chữ kí thật sao? Có chữ kí thật sao?”

Hiện tại, Kỷ Thu có chút giống fan của cô rồi.

Thích Niên cười “phì” một tiếng, gật đầu, không có ý tốt nói tiếp: “Kí ở trang đầu, còn kèm hai postcard nữa đấy.”

Kỷ Thu vội vàng mở sách ra xem, khóe miệng nhếch cao: “Có á…hí hí.” Cười xong, cô bé quay đầu hỏi: “‘Vân chi bỉ ngạn’ còn chưa xuất bản ạ?”

“Vân chi bỉ ngạn” là bộ vẽ trước “Mỹ nhân nghi tu”, cô vừa giao bản thảo không lâu. Nghe cô bé nhắc đến tên sách đầy văn nghệ này, Thích Niên giật mình bối rối.

“Chưa đâu.” Cô trả lời.

Kỷ Thu “à” một tiếng, ánh mắt lóe sáng: “Em vốn đang tiếc nuối, vì sao mở hội kí tên không phải chị mà là Lộ Thanh…” Còn chưa dứt lời, Kỷ Thu ý thức được mình nói lời không nên nói, bèn vội vàng che miệng và nhìn cô đầy áy náy.

Thích Niên cũng không thèm để ý, ngược lại bất ngờ vì cô bé biết chuyện Lộ Thanh Vũ: “Em…bắt đầu đọc truyện của chị từ khi nào?”

“Lâu lắm rồi…” Kỷ Thu vuốt cằm, ra vẻ thâm trầm, nói: “Thật ra, em là fan não tàn của Đại Đại chị đấy…”

Thích Niên còn chưa kịp phục hồi tinh thần, Kỷ Thu lại bỏ thêm một câu: “Vì không để ‘Mỹ nhân nghi tu’ của Đại Đại bị drop, em sẽ cố gắng trợ giúp chị…”

Thích Niên: “…”

Cái này có được tính là kinh hỉ lớn nhất mà cô có, kể từ khi bắt đầu vẽ truyện tranh không nhỉ?  

Trước khi chiếu phim, Thích Niên follow weibo Kỷ Thu, đang định đăng trạng thái thì cô quay đầu qua hỏi: “Chị có thể tương tác với em không?”

Từ lúc được tặng sách, Kỷ Thu bắt đầu trạng thái fan cuồng nhiệt, Thích Niên nói gì cô bé cũng đồng ý hết, quả thật không hề có tí nguyên tắc nào cả…. Đáng yêu làm người khác tức lộn ruột.

Kỷ Thu lập tức gật đầu như gà mổ thóc: “Đương nhiên!”

Vì vậy.

Thất Tể mất tích gần một tuần lễ đăng trạng thái mới, đám Tiểu Thiên Sứ bon chen nháo nhào.

Thất Tể: trúng thưởng lớn rồi, nhặt được em họ của nam thần từ trên trời rơi xuống, không khéo…lại là fan của Thất Tể, ha ha ha ha ha.

Weibo vừa đăng xong, đám Tiểu Thiên Sứ lập tức nháo nhào xem danh sách follow của Thất Tể, người được follow gần nhất là “Ký Thu Thu Của Thất Tể Yêu Dấu”.

Với tư cách là fanpage lớn chính thức của Thất Tể, Thất Hùng lập tức đăng —

Fanpage chính thức của Thất Tể: nữ thần của chúng ta không giống người bình thường, tùy tùy tiện tiện cũng nhặt được em họ của nam thần, lại còn là fan của Thất Tể. Bạn ơi, đồng ý với chúng tôi, để tránh lo lắng về sau, bạn phải đưa anh họ của mình lên giường lớn của Tể nhà chúng ta đó nha!

Kỷ Thu đẩy kính 3D trên sống mũi, lại nghĩ đến giờ này có lẽ Kỷ Ngôn Tín đã về nhà và nhìn thấy lời nhắn mình dán trên dép lê thì khóe miệng nhếch lên cười.   

Người một nhà…luôn phải chăm sóc nhau nhiều hơn.  

 

——

 

Kỷ Ngôn Tín vặn vặn chìa khóa, nghe thấy tiếng Thất Bảo cào cửa thì mở cửa ra xem.

Cả phòng tối om.

Anh hơi nhíu mày, xoay người nắm lấy Thất Bảo rồi gọi tên Kỷ Thu vài lần. Đáp lại anh chỉ là sự yên tĩnh. Trở tay đóng cửa lại, Kỷ Ngôn Tín mở đèn lên. Lúc đổi giày, anh nhìn thấy tờ giấy nhắn màu vàng dán trên dép  ——

Anh, em và chị Thích đi xem phim rồi ăn cơm luôn, mười giờ rưỡi mới về.

Kí tên: Kỷ Thu.

Kỷ Ngôn Tín thở dài. Anh cũng không hạn chế hoạt động của Kỷ Thu, bình thường đi đâu chỉ cần báo cáo thời gian địa điểm là được, không cần phải kể ra hết, anh cũng sẽ không hề can thiệp.  

Nhưng lần này…

Ánh mắt của anh đảo qua “chị Thích” và “mười giờ rưỡi” một vòng. Chỉ chần chờ trong chớp mắt, Kỷ Ngôn Tín gửi tin nhắn cho Kỷ Thu: “Địa chỉ, anh tới đón em.”

5 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY