Mỹ Nhân Nghi Tu – Chương 38+39

5
523
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 38:

Edit & Beta: Ivy Baby

 

Tới gần bất thình lình làm Thích Niên giật mình, mãi đến khi anh dùng tay đỡ hũ đường về chỗ cũ, cô mới cuống quít quay đầu lại. 

Trùng hợp là Kỷ Ngôn Tín cũng đang nhìn cô, đáy mắt sâu thẳm ấy có ánh sáng xoẹt qua, như một luồng sáng giữa biển sâu, sáng ngời gần như kinh ngạc.

Trong ánh mắt đó, Thích Niên cảm thấy khó xử như mình là kẻ xâm nhập lãnh địa của người khác.

“Trốn không được phải không?” Đột nhiên anh mở miệng, giảm thấp âm thanh ướt át mượt mà hết sức. Lúc nói chuyện, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua tai cô, trêu chọc người khác nói không nên lời.

Thích Niên nói không được, cũng không cách nào trả lời. Vô thức muốn tránh né sự tiếp xúc thân mật như vậy, muốn rời khỏi sự khống chế của anh, cô thở nhẹ, nghiêng nghiêng cơ thể về phia trước và tự cho rằng sẽ không bị phát hiện. Thay đổi trọng tâm, mũi chân không tiếp tục chống đỡ sức nặng của cơ thể nữa. Cô chỉ có thể tựa tay vào cạnh bếp, cố gắng giữ vững bản thân.  

Ánh mắt Kỷ Ngôn Tín dừng trên đầu ngón tay trắng bệch do dùng sức của cô vài giây, nhếch khóe môi tạo ra một nụ cười kì lạ: “Còn không muốn nói à?”

Lúc này Thích Niên mới ngơ ngác hỏi lại: “Nói, nói gì ạ?”

Kỷ Ngôn Tín hơi cúi đầu xuống, chăm chú nhìn cô: “Vậy tôi đổi cách hỏi khác, Kỷ Thu đã nói gì với em?”

Thích Niên bị vây giữa bồn bếp và cơ thể của anh, đầu óc trở nên rối bời không thể nghĩ ngợi gì. Cô nhắm mắt lại, nhỏ giọng yêu cầu: “Thầy Kỷ, thầy có thể lùi về sau một chút được không…” Bằng không thì, cô chỉ cần ngẩng đầu lên là bắt gặp đôi mắt đen láy xinh đẹp kia, làm cô rất dễ bị ngơ ngẩn đó…

Kỷ Ngôn Tín im lặng nhìn chằm chằm cô một hồi, ánh mắt thay đổi mấy lần, cuối cùng cũng không làm khó cô nữa. Anh lui ra sau, cho cô không gian riêng.

Lúc này Thích Niên mới rút cánh tay hơi đau về, giấu sau lưng vuốt vuốt: “Chỉ là đột nhiên em lấy được một tờ giấy cho phép, lại xác định không được vị trí của mình…”

Cô không trả lời trực tiếp, càng sẽ không khai ra Kỷ Thu, vì vậy chỉ có thể nói trừu tượng qua loa.

Nhưng thực tế cũng đúng vậy mà.

Gần đây thái độ của anh đối với cô thật sự kì lạ, làm Thích Niên hoảng hốt, suy nghĩ mục đích đằng sau những hành động này. Sau đó ngay cả bản thân cũng bó tay, không có tiến triển.

Giống như thú dữ hung mãnh sống nơi hoang dã, lúc gặp được thứ mới lạ chưa từng thấy trước đây, nó sẽ luôn luôn giữ ba phần cảnh giác. Đến khi xác nhận thứ kia bị động, nó mới bắt đầu phát động tấn công.

Hiển nhiên là Kỷ Ngôn Tín cũng chỉ thuận miệng hỏi chơi mà thôi, cô gắng gượng đưa ra một đáp án thì anh cũng không hỏi thêm nữa. Anh cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, trong ánh đèn, sườn mặt lạnh lùng hiện ra vài phần yên tĩnh.

Thích Niên lại nhìn không dời mắt.

Nhìn môi anh dính cà phê, nhìn hầu kết anh nhấp nhô lúc nuốt xuống… 

Dần dần lơ đễnh.

Đến nay cô vẫn không nghĩ ra, rõ ràng tính tình Kỷ Ngôn Tín thuộc dạng lạnh lùng lãnh đạm, bình thường đều tỏ ra lạnh nhạt xa cách với người khác. Nhưng những hành động sinh hoạt bình thường, anh lại có thể thực hiện một cách ưu nhã mê hoặc như thế… Thậm chí còn có thêm vài phần độc dược, làm người ta mù mờ.

Nếu như Thích Niên không gặp phải Kỷ Ngôn Tín, có lẽ cả đời này cô sẽ không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng lại thêm háo sắc, cuối cùng lún sâu không thể quay về như lúc đầu được nữa.

Hơi ấm ở chân làm Thích Niên hồi phục tinh thần, cúi đầu nhìn xuống. Thất Bảo đã tỉnh ngủ từ bao giờ, nó đang lười biếng tựa mình vào đùi cô cọ cọ.

Lúc này Thích Niên mới nhớ đến một vấn đề bị bỏ quên bữa giờ: “Mọi người đi Mỹ rồi, vậy Thất Bảo phải làm sao?”

Kỷ Ngôn Tín đang muốn đi về thư phòng, nghe vậy thì ngước mắt lên nhìn cô. Hàm ý trong ánh mắt đã rất rõ  —— “Em không muốn chăm sóc nó thay tôi à?”

Thích Niên: “…”

Cho nên những hành động thân mật khác thường gần đây, thật sự không phải là vì để cho cô chăm sóc Thất Bảo giùm đấy chứ?

 

          ——

 

Mẹ Thích sợ chó, cho nên từ nhỏ đến lớn, ở nhà Thích Niên chỉ từng nuôi cá vàng và rùa đen.  

Đem chó của nam thần về nhà, để mẹ Thích không ném nó ra khỏi nhà…thật đúng là một vấn đề nan giải. Nhà trọ gần trường học thì đã lâu không ở, đừng nói đến việc không có khói lửa, ngay cả quét dọn thôi cũng làm Thích Niên mệt chết. Còn một tuần nữa là đến năm mới, chuyển ra ngoài ở cũng không thích hợp, cho nên cô chỉ có thể tiền trảm hậu tấu. 

Lần này phải ở hơn nửa tháng, nên Thích Niên đã dọn hết gia sản của Thất Bảo sang trước.

Vừa sắp xếp xong cho Thất Bảo thì mẹ Thích đi chợ mua thức ăn về. Khi mở cửa ra, trông thấy một con chó lớn đang vẫy đuôi lè lưỡi, hớn hở muốn nhào lên người thì xém chút bà bị dọa giật bắn. Có lẽ Thất Bảo nhận ra mẹ Thích không chào đón mình, cho nên nó tự biết chọn nơi cách xa mẹ Thích mà nằm. Cả quá trình nó hoàn toàn giữ im lặng, ngoan ngoãn nhìn Thích Niên. Thỉnh thoảng nghe thấy cô kêu tên mình thì nó mới ngẩng đầu, nhẹ nhàng vẫy vẫy đuôi.

Thất Bảo ngoan ngoãn nghe lời, Thích Niên lại dụ dỗ nhõng nhẽo một hồi, cuối cùng cũng thuyết phục được mẹ Thích về chuyện Thất Bảo sẽ ở đây trong nửa tháng.

Buổi tối Lý Việt đến nhà Thích Niên ăn cơm, khi nhìn thấy trong nhà có thêm một con Golden thì kinh ngạc không thôi: “Cậu trộm Thất Bảo nhà thầy Kỷ về đó hả?”

Thích Niên tức giận liếc nhìn rồi đẩy cậu ra ngoài: “Đi ra ngoài, đi ra ngoài, sau này không cho tới nhà mình nữa.”

Thất Bảo cùng chung mối thù, sủa gâu gâu rồi ngậm ống quần ba Thích, kéo ông tới giúp đỡ.

Thích Niên tỏ ra vui vẻ: “Vẫn là Thất Bảo thương tao.”

Ăn cơm xong, Thích Niên tiễn Lý Việt xuống lầu, tiện dắt chó đi dạo luôn. Điều kiện đầu tiên để mẹ Thích cho nuôi Thất Bảo chính là cô phải tự chăm sóc nó.

Im lặng mãi đến khi tới chỗ Lý Việt để xe, Thích Niên mới hỏi: “Qua hết năm, cậu và Hạ Hạ cùng trở về hả?”

Lý Việt lắc đầu: “Mình về trước.”

Thích Niên “à” một cái cũng không nói thêm gì nữa, chỉ xua xua tay để Lý Việt nhanh biến đi. Lý Việt cười cười, lúc kéo cửa xe ra mới nhớ có chuyện quên nói, bèn gọi cô lại: “Ở bữa tiệc tối qua mình gặp được Kim Hiến Dự, cậu ta hỏi thăm mình về cậu đấy.”

Thích Niên dắt Thất Bảo, tỏ ra khó hiểu: “Hỏi cậu cái gì?”

“Hỏi cậu về chưa, đã đi làm hay vẫn còn đi học, ừm…” Dừng một lát, cậu cười mờ ám: “Còn hỏi cậu đang độc thân phải không, cuối cùng thì hỏi số di động của cậu.”

Vẻ mặt Thích Niên lập tức cừng đờ.

Kim Hiến Dự, là bạn cùng phòng ngủ của Lý Việt, cũng là bạn chung của cả hai hồi cấp ba. Năm đầu cấp ba, chả biết tại sao lại tự dưng nói muốn theo đuổi Thích Niên. Dù lần nào Thích Niên cũng trưng ra vẻ mặt không thể yêu nhưng Kim Hiến Dự vẫn theo đuổi từ năm lớp 11 đến tận…đại học năm 2 nhỉ?

Rồi bỗng đến một ngày, Kim Hiến Dự nói với cô: “Thích Niên, mình không theo đuổi cậu nữa, cậu không cần trốn mình nữa đâu.”

Sau đó, cũng không liên lạc với cô lần nào.

Qua nhiều năm như vậy, Thích Niên đã sớm quên sự tồn tại của người này.

“Cậu ta đã đi làm rồi, ngay ở thành phố Z, hai ngày nữa có lẽ sẽ liên lạc với cậu.” Lý Việt nháy mắt mấy cái, hỏi: “Thật ra mình vẫn thấy cậu bạn cùng phòng này rất tốt, sao cậu lại không có cảm giác với cậu ta?”

Thích Niên bĩu môi: “Hạ Hạ đối xử với cậu tệ như vậy, không phải cậu vẫn khăng khăng làm theo đấy à?”

Lý Việt nghiêm mặt, giả bộ muốn đánh cô. Không đợi cậu tới gần, Thích Niên đã dắt Thất Bảo chạy xa. Mãi đến khi hình bóng màu trắng ngày càng lẫn vào màn đêm, Lý Việt mới nhỏ giọng thì thầm: “Người tình trong mắt là Tây Thi, đánh là thương mắng là yêu cũng không hiểu à?”

Trong lúc Thích Niên nhìn Thất Bảo ngồi xổm đi vệ sinh, điện thoại của Kim Hiến Dự gọi đến. Cô chưa bao giờ nghe số lạ, bèn lấy điện thoại ra tắt rồi nhét về túi. Không bao lâu, tiếng chuông lại không ngừng vang lên.

Lúc này cô mới bắt máy.

Giọng nói của Kim Hiến Dự trầm thấp hơn nhiều so với trong kí ức, cậu ta vô cùng vui vẻ gọi cô: “Thích Niên, mình là Kim Hiến Dự, còn nhớ không?”

Vừa bị Lý Việt nhắc một lần…

Thích Niên “à…” một tiếng: “Nhớ chứ.”

“Mình nghe Lý Việt nói bây giờ cậu đang ở nhà? Công ty của mình cách nhà cậu khá gần, trưa mai cùng nhau ăn cơm được không?” Dứt lời, cậu ta lại vội vàng bổ sung: “Mình có bạn gái rồi, cậu đừng hiểu lầm.”

Thích Niên im lặng rồi lại im lặng.

Đây có được tính là đem bạn gái đến thị uy không?

Cô thở dài, khi quay đầu trông thấy Thất Bảo đang nghiêm túc cào cát thì tâm tình lại dễ chịu lạ thường: “Được, trưa mai nha.”

 

          ——

 

Không cần chạy deadline cũng không cần soạn bài, Thích Niên ngủ một mạch đến tận trưa, sau nửa ngày nhìn bầu trời rực rỡ thì mới nhớ ra —— chó còn chưa ăn kìa!

Luống cuống tay chân hết dẫn chó đi dạo lại cho nó ăn, đến thời gian nghỉ chút cũng không có, cô thay đồ rồi đi đến chỗ hẹn luôn.

Kim Hiến Dự hẹn cô ở quán canh chua cá. Lúc nghe thấy địa điểm này, Thích Niên im lặng một lúc rồi mới điềm nhiên nhận lời. Hồi cấp ba, suốt hai học kì Thích Niên đều mê mệt canh chua cá, mỗi cuối tuần đều phải ăn một lần. Mà mỗi lần cô gọi xong đồ ăn thì Kim Hiến Dự mới xuất hiện, mặt dày ngồi lại ăn rồi đi tính tiền.

Lúc đến quán canh chua cá, Kim Hiến Dự đã ở đó. Cậu ta đã ngồi đợi ở vị trí gần cửa sổ, vừa chơi điện thoại vừa đợi cô. Nhìn từ xa, khi thấy Thích Niên đẩy cửa đi vào, cậu ta vẫy vẫy tay. Thích Niên kéo kéo khăn quàng cổ rồi đi tới. Vài năm không gặp, Kim Hiến Dự không còn non nớt như trước, bây giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành. Tuy mặt mày không quá đẹp trai, nhưng hợp chung một chỗ thì làm người ta không cầm lòng được mà phải nhìn đến lần thứ hai.

Thích Niên ngồi xuống, cởi khăn quàng để xuống bên cạnh, câu nói đầu tiên của cô chính là: “Không đưa bạn gái đến hả?”

Kim Hiến Dự sửng sốt một chút rồi cười rộ lên: “Ai lại đưa bạn gái hiện tại đến gặp mối tình đầu chứ?”

Thích Niên cứng đờ, nhíu mày nhìn cậu ta: “Sao mình lại nhớ mối tình đầu của cậu là hồi học mẫu giáo mà?”

Dường như Kim Hiến Dự không ngờ Thích Niên sẽ trả lời như vậy, cậu ta cười to hơn: “Vài năm không gặp, võ mồm điêu luyện nhỉ.”

Thích Niên nhếch nhếch môi, không nói gì.

Nửa tiếng sau, Thích Niên tràn đầy hối hận vì đã đến đây. Kim Hiến Dự kể lể về mối tình đầu hồi mẫu giáo đến bạn gái hiện tại, còn lấy tình sử phong phú hồi đại học của cậu ta làm đề tài, nói đến nỗi Thích Niên á khẩu không trả lời được, hoàn toàn không tiếp được lời.

 

          …

 

Cái quỷ gì vậy trời!

Cô giả bộ như đang nghe, lại mở weibo lên nói ——

“Chàng trai đã từng theo đuổi tôi vài năm đang khoe khoang ‘lịch sử sưu tầm tem’ trước mặt tôi, làm sao để yên lặng thoát thân đây? Đang đợi, gấp!”

Vốn cô chỉ nói đùa thôi, cũng không trông cậy vào đám fan có thể giúp mình. Trong lúc suy nghĩ nên tìm cớ gì để cắt đứt cuộc trò chuyện, điện thoại cô đang cầm lại vang lên. Thích Niên cúi đầu nhìn, khoảnh khắc thấy cái tên đó hiện lên, cả người cô run run như bị điện giật.

Ế, trùng hợp vậy sao?!

 

Chương 39:

Khi nhìn thấy tên người gọi là Kỷ Ngôn Tín, phản ứng đầu tiên của Thích Niên chính là nhìn bốn phía xung quanh. Xung quanh đều là những gương mặt xa lạ, hoặc đang nhỏ giọng trò chuyện với nhau, hoặc đang cao giọng cười to. Huống chi, giờ này anh đã ở Mỹ rồi, không có khả năng xuất hiện ở đây.

Thích Niên tự giễu bản thân đa nghi, những vẫn không nhịn được mà suy đoán.  Dù sao cú điện thoại này…cũng quá là khéo.

Kim Hiến Dự nói đã đời, miệng đã sớm khô khốc. Uống miếng nước thấm giọng, thây Thích Niên nhìn chằm chằm điện thoại ngây người, cậu ta nghi hoặc hỏi: “Không nhận à?”

Lúc này Thích Niên tỉnh táo lại, quơ quơ điện thoại: “Mình ra ngoài nhận điện thoại một chút.” Dứt lời, cô không cho cậu ta cơ hội nói chuyện mà cầm điện thoại đi thẳng ra ngoài.

Sắp qua năm mới, cái rét của mùa đông đã đến độ cắt da cắt thịt, cơ thể như vật dẫn cho gió lạnh lùa từ tứ phía, lạnh ghê gớm. 

Thích Niên không mặc áo khoác cũng không mang, vừa bước ra khỏi quán ăn một bước đã bị gió lạnh thổi đến run rẩy, mặt mũi trắng bệch. Run rẩy đi ra ngoài, Thích Niên cầm di động đến chỗ bác giữ xe đang ngồi để tránh gió: “Thầy, thầy Kỷ ạ.”

Kỷ Ngôn Tín đang chuẩn bị tắt điện thoại, vừa đưa điện thoại xuống thì nghe thấy giọng nói run run vì lạnh của cô. Anh nhíu mày, đặt điện thoại lại lên tai: “Ở đâu?”

Thấy bác giữ xe quan sát mình, Thích Niên cười ngại ngùng rồi đưa lưng chắn gió: “Em…em đang ở ngoài ăn cơm cùng bạn.”

“Có thời gian rảnh không?” Kỷ Ngôn Tín hỏi.

Tiếng gió quá lớn, Thích Niên nghe không rõ âm tiếng nói của Kỷ Ngôn Tín. Vì vậy cô bắt đầu hối hận… Vì sao nhà vệ sinh có vài bước mà không vào đó nghe, bên ngoài quán ăn chẳng khác gì tự mang vạ.  

Cô thở ra một hơi, gật đầu: “Dạ có.”

Ngón tay nắm bút của Kỷ Ngôn Tín nhẹ nhàng xoay một cái, giọng điệu thảnh thơi: “Tôi có một văn bản tài liệu khẩn cấp bị rơi ở trong nhà, có thể phiền em fax qua cho tôi không?”

Anh giải thích: “Thiệu Túy cũng không ở trong nước, chỉ có em…”

Thích Niên nghe hiểu, lập tức tỏ thái độ: “Không sao cả, bây giờ em tới nhà thầy ngay.”

Cô lạnh không chịu được nữa, giậm giậm chân rồi quay về quán ăn. Vừa đi được vài bước, cô nhớ tới một chuyện quan trọng, vì thế dừng bước: “Nhưng mà em không có chìa khóa nhà thầy.”

Kỷ Ngôn Tín trầm ngâm một lát: “Có.”

“Trong ngăn kép hộp đồ ăn vặt của Thất Bảo.”

 

          ——

 

Thích Niên vội vã về nhà, lúc tìm thấy chìa khóa trong ngăn kép của hộp đựng đồ ăn vặt, nét mặt cô có chút vi diệu.

Thất Bảo nằm dưới gầm bàn ngẩng đầu lên, nhìn cô với vẻ mặt chờ mong. Từ khi nghe thấy Thích Niên lục hộp đồ ăn vặt sột soạt, nó lập tức vứt bỏ món đồ chơi yêu thích gần đây mà chạy lại nằm phục ở chỗ này. Thấy Thích Niên chỉ lấy một cái chìa khóa ra, nó lại ôm chân cô làm nũng. 

“Tí nữa về sẽ cho mày ăn…” Thích Niên ngồi xổm xuống, kéo chân nó ra.

Chẳng hiểu sao cô vừa kéo ra thì Thất Bảo lại nhảy lên ôm chặt, cọ cọ đầu vào bắp chân Thích Niên, làm lông lá dính hết lên người cô. Không đi được, cô chỉ có thể gửi tin nhắn xin sự trợ giúp của Kỷ Ngôn Tín.

“Thầy Kỷ, Thất Bảo ôm chân không cho em đi… Hôm nay có thể phá lệ lấy đồ ăn vặt để dỗ dành nó không?”

Kỷ Ngôn Tín nhanh chóng trả lời: “Tôi nhớ tầng dưới cùng của cái hộp có để sữa tắm của Thất Bảo, em tìm xem.”

Thích Niên không hiểu rồi đi tìm thử, vừa lấy sữa tắm ra, Golden mặt dày đòi đồ ăn vặt tự nhiên trở nên nghiêm túc, cụp đuôi lẻn đi mất…

Cứ thế, chuồn đi…

Vài giây sau, Kỷ Ngôn Tín hỏi: “Giải quyết chưa?”

Ừm…giải quyết rồi…

Khoảng nửa tiếng sau, Thích Niên đến nhà trọ của Kỷ Ngôn Tín. Lấy dép trong tủ giày ra đổi, cô bất giác thả nhẹ bước chân đến thẳng thư phòng. Theo sự chỉ dẫn của anh, cô tìm được túi hồ sơ để ở tận cuối cùng hộc bàn bên trái, rồi fax sang. 

Thư phòng không một tiếng người, vừa rộng rãi lại yên tĩnh, làm cho mọi âm thanh gần như bị phóng đại. Vẫn là giữa trưa nhưng ngoài trời lại dày đặc mây đen, gió lạnh tứ phía. Nếu không phải Thích Niên biết được thời gian, chỉ sợ cũng không phân biệt được bây giờ là trưa hay tối.

Tiếng gió vù vù, bóng cây chập chờn.

Không hiểu sau trong lòng Thích Niên hiện lên cảm giác lành lạnh, sợ mình lại nghĩ ngợi lung tung rồi phá cửa chạy giữa chừng, cho nên cô cúi đầu gửi tin nhắn cho Kỷ Ngôn Tín. 

“Tiến độ 20%…”

“Tiến độ 40%…”

“Tiến độ 60%…”

Đang soạn tin nhắn thứ tư thì nhận được tin nhắn của Kỷ Ngôn Tín: “Thời tiết hôm nay của thành phố Z như thế nào?”

Thích Niên xóa đi, viết lại tin khác: “Không tốt tí nào, buổi sáng còn có nắng, đến trưa thì trở nên âm u. Gió lớn, đã thế còn lạnh.”

Kỷ Ngôn Tín hiểu rồi: “Sợ à?”

Thích Niên: “. . .” Thừa nhận thì có hơi mất mặt không nhỉ? Dù sao giữa ban ngày ban mặt mà dọa bản thân đổ mồ hôi đầy người, đúng là hiếm có.

Không ngờ, không đợi Thích Niên trả lời, Kỷ Ngôn Tín đã gọi điện thoại tới. Cô lập tức có cảm giác bối rối vì bị người ta nhìn thấu. 

Kỷ Ngôn Tín không nói gì về chuyện tin nhắn: “Kỷ Thu muốn đi thành cổ ngõ bắc, đồ đạc đã chuẩn bị xong, nó hỏi em có muốn cùng đi không?”

Lực chú ý của Thích Niên quả nhiên lập tức bị dời đi: “Thành cổ ngõ bắc?”

Kỷ Ngôn Tín đóng nắp bút lại, trong mắt xuất hiện chút vui vẻ: “Ừ, mùng chín.”

“Muốn đi muốn đi!”

Thích Niên và Kỷ Thu đã từng nhắc đến thành cổ ngõ bắc. Dựa theo kế hoạch đã định từ lâu, hố kế tiếp của cô chính là “Kiếp trước kiếp này”. Chỉ là sau khi gặp Kỷ Ngôn Tín…tạm thời đổi thành “Mỹ nhân nghi tu”.

Câu chuyện nối tiếp kiếp trước kiếp này đã được Thích Niên lên ý tưởng trong đầu rất nhiều năm, lúc trước bởi vì đồng cảm trong nhất thời, cho nên đã cố chấp với câu chuyện này nhiều năm. Đáng tiếc, mấy năm trước, lúc còn làm bạn với Lộ Thanh Vũ, Thích Niên không đề phòng mà nói cho cô ta. Sau khi cắt đứt quan hệ, Lộ Thanh Vũ không biết xấu hổ mà ăn cắp ý tưởng của cô.

Bất luận là để tránh hiềm nghi hay nguyên nhân khác, Thích Niên cũng không thể vẽ lại câu chuyện này nữa. Dù vẫn là kiếp trước kiếp này đấy, nhưng cuối cùng cũng không phải là cái ban đầu.

Đây là tiếc nuối lớn nhất trong lòng cô. Mà không nhiều người biết chuyện này, Kỷ Thu chính là một trong số đó.

Âm thanh máy fax làm Thích Niên hoàn hồn, cô đột nhiên nhớ đến một chuyện quan trọng: “Vậy thầy Kỷ, thầy có đi không?”

Kỷ Ngôn Tín không đáp mà hỏi lại: “Tôi có đi hay không rất quan trọng à?”

Thích Niên vô thức cắn ngón tay, ậm ừ trả lời: “Đối với em mà nói, rất quan trọng đấy.”

 

          ——

 

Đêm 30, hơn nửa tuần lễ, cuối cùng Kỷ Thu cũng phát video trò chuyện với cô..

Thích Niên vừa về đến nhà, trên người còn mang theo không khí rét lạnh ngày đông. Kỷ Thu nhìn cô ôm túi ủ ấm tay rồi gác chân lên Thất Bảo thì nhếch nhếch môi, định nhắc nhở cô chú ý hình tượng vì anh họ đang ngồi sau máy tính…

Còn chưa kịp nói, chợt nghe Thích Niên thỏ thẻ như trộm: “Anh của em có ở đó không?”

Lông mày Kỷ Thu nhíu lại. Trong nháy mắt, người đang ngồi sau máy tính đọc sách ngẩng đầu lên, gương mặt lạnh lùng lẳng lặng nhìn cô bé. Kỷ Thu ho nhẹ một tiếng, chữ “có” còn chưa nói, lại nghe Thích Niên hỏi: “Kết quả xem mắt thế nào rồi?”

Giờ phút này, Kỷ Thu thật sự muốn giả bộ như không nghe thấy gì cả… Cô bé che miệng ho khan vài cái, nháy mắt ra hiệu: “Chị Thích, anh em đang ở đây. Chị có lời gì muốn nói với anh ấy không?”

Thích Niên: “. . .”

Sau khi im lặng một lát, Thích Niên nhanh chóng tắt video trò chuyện. Cô cúi đầu ôm gương mặt đỏ bừng thì thấy Thất Bảo đang ngẩng lên nhìn cô.

Bùm ——

Cùng thời gian đó, ở Mỹ.

Ngoài cửa sổ là từng mảng từng mảng tuyết trắng tung bay, trong phòng cũng yên tĩnh đến nỗi ngay cả cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Kỷ Ngôn Tín lật sách, ánh mắt di chuyển theo từng con chữ, có vẻ như không thèm để ý. Dường như, anh không bị ảnh hường gì bởi hai câu hỏi của Thích Niên lúc nãy, chỉ có người khởi xướng ngồi trước máy tính mồ hôi đầm đìa.

Thích Niên đâu biết…

Kỷ Ngôn Tín nói không đi là không đi, thái độ kiên quyết đến nỗi ngay cả ông nội lấy lí do thân thể không khỏe cũng không thể thay đổi. Với lại, anh tịch thu điện thoại của Kỷ Thu, cô bé có muốn trực tiếp cũng không có công cụ truyền tin, được không nào!

5 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY