Mỹ Nhân Nghi Tu – Chương 56

7
380
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 56:

Biên tập: Ivy Baby

 

Ba giây sau, Kỷ Ngôn Tín lại gửi một tin nhắn.

“Anh ở dưới lầu.”

Đã về rồi sao? Cứ thế, không hề báo trước mà lẳng lặng về nước rồi?

Đầu óc Thích Niên trống rỗng vài giây rồi vô thức chạy đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra nhìn xuống.

Vẫn còn sớm, các hộ gia đình ra ra vào vào khu trọ.

Một chiếc xe dừng dưới ánh đèn đường ở dưới lầu, ngọn đèn phủ xuống chiếc xe trắng bạc một màu vàng nhạt, tỏa sáng trong bóng đêm. Cửa sổ xe mở một nửa, đèn xe vẫn nhấp nháy.

Không phải xe của Kỷ Ngôn Tín.

Không có thời gian thay quần áo, Thích Niên nhìn bản thân đang mặc bồ đồ con thỏ màu hồng nhạt qua gương, nhớ lại cái đêm ở khách sạn ngõ bắc, ánh mắt anh nhìn cô lúc đứng ở cầu thang…  

Nếu lần này anh còn nhíu mày, vậy cô…vậy sau này cô sẽ không mặc đồ con thỏ nữa!

Thang máy vẫn đứng im ở tầng trệt không lên, may mà không nhiều lầu, cho nên Thích Niên dứt khoát chạy thẳng xuống. Đèn ở cầu thang hơi tối, Thích Niên chạy nhanh, nhiều lần xém chút bước hụt làm cô giật thót, tim luôn đập thình thịch mãnh liệt. Cô vịn lan can hít sâu mấy lần, cố gắng ổn định nhịp tim và hơi thở.

Cuối cùng, nhịp tim chẳng thể ổn định, khi nghĩ đến anh đang ở trong xe đợi cô, trái tim lại càng đập mạnh hơn.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ?

Thích Niên chán nản vò đầu.

Cô tưởng tượng, sau một thời gian xa cách, khi gặp lại thì cô phải trong dáng vẻ trang điểm xinh đẹp, ra sân bay đón anh. Trong sân bay đông đúc của thành phố Z, cô chỉ cần liếc một cái là đã nhìn thấy Kỷ Ngôn Tín đang đẩy hành lí đi về phía mình…

Thậm chí Thích Niên còn chuẩn bị trước vài tình huống, ví dụ như nếu anh tỏ ra lạnh nhạt, cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời đi kế bên anh. Lặng lẽ, không ồn ào… Sau khi đưa anh về đến nhà, cô rất biết điều mà để anh nhanh chóng đi nghỉ ngơi, còn mình thì trở về. Nếu như không tiện ra đón máy bay, cô có thể xách canh xương hầm củ từ đến nhà đợi anh. Đồ ăn trên máy bay ăn không ngon, cô lấy canh hầm xương sở trường của ba Thích ra, chắc chắn anh sẽ rất thích… Nếu không được nữa thì sáng hôm sau gặp lại. Buổi tối anh lúc anh về, cô nhất định phải gọi điện thoại hẹn ngày mai cùng ăn tối, kể lể nhớ nhung.

Nhưng bây giờ…tất cả các kế hoạch đã vạch ra của cô đều bị xáo trộn, chẳng giống chút nào.

Thích Niên đẩy cửa ra.

Một anh chàng đẹp trai độc thân, người từng làm rơi cái chăn vào lan can phòng cô đang cầm một túi dâu tây đi vào. Vô ý nhìn thấy Thích Niên, bước chân anh ta thoáng dừng lại rồi chào hỏi với cô.

Thích Niên cũng cười cười, đáp lại rất lễ độ: “Tan tầm rồi ạ?”

“Ừ.” Anh ta cười: “Vừa tan tầm, cô định đi ra ngoài à?” Sau khi dứt lời, anh ta lại nghĩ đến chuyện gì, bèn quơ quơ túi dâu tây trong tay: “Mua ở tiệm trái cây đấy, đợi lát nữa rửa sạch, tôi sẽ đặt trên kệ giày chỗ cửa nhà cô nhé.”

Thích Niên “hả” một tiếng, hơi ngạc nhiên: “Cảm ơn anh, nhưng không cần đâu, buổi sáng tôi vừa mua nửa kí…” Còn chưa nói xong, một tiếng còi xe vang lên.

Thích Niên nghe thấy thì quay lại nhìn. Chiếc xe vốn dừng ở gần đèn đường, nay đã đến trước cổng nhà trọ, cửa sổ bên ghế lái hoàn toàn mở xuống. Kỷ Ngôn Tín lạnh lùng nhìn sang, ngoắc tay với Thích Niên.

Im ắng gọi mời.

Thích Niên cong khóe môi, không giải thích gì mà chỉ nói: “Vậy tôi đi trước đây.”

Anh chàng đẹp trai lầu trên buồn bực nhìn cô chầm chậm chạy đến chỗ chiếc xe, xoay người nói gì đó với người đàn ông trong xe rồi ngồi vào ghế phụ. Cửa xe đóng lại, cửa sổ bên ghế lái cũng thế, chiếc xe nhanh chóng biến mất trước cổng nhà trọ.

Kỷ Ngôn Tín dựa vào chỉ dẫn lái xe đến bãi đỗ ngoài trời của cư xá và ngừng ở một chỗ trống: “Đậu một lát chắc không sao chứ?”

Đầu óc Thích Niên có hơi rối: “Chắc không sao đâu… Trước đây em còn dậu đến trưa.”

Giọng nói của cô rất nhỏ, gần như không thể nhận ra sự hồi hộp.

Kỷ Ngôn Tín quay đầu nhìn cô, vì đi vội nên chưa thay đồ, vẫn mặc bồ ngủ hình con thỏ giống như ở ngõ bắc.

Ở giao lộ của bãi đỗ xe chỉ có một cái đèn nhỏ, dưới ánh sáng mờ anh không nhìn thấy rõ, nhưng đoán chừng…trên chân cô là một đôi dép lê lông xù cùng màu…

Thích màu hồng phấn đến thế à?

Thích Niên phát hiện ra Kỷ Ngôn Tín đang quan sát mình thì căng thẳng đến nỗi muốn lui vào trong ghế, đầu óc trốn rỗng đã lâu cuối cùng cũng vận hành lại, cố gắng đổi chủ đề: “Anh…anh về khi nào vậy?”

Kỷ Ngôn Tín dời tầm mắt: “Vừa nãy.”

Ngừng một lát, anh bổ sung: “Lúc em gửi tin nhắn, anh đã ngồi ở dưới lầu vài phút rồi, còn đang suy nghĩ nên lên tìm em hay gọi em xuống.”

Thích Niên ngẩn ra, ngơ ngác hỏi: “Có…khác biệt ạ?”

Chẳng lẽ là vì buổi tối nên không ổn lắm? Nhưng cũng đâu phải chưa từng đến vào buổi tối bao giờ…  

Không biết nghĩ đến cái gì, anh cười khẽ: “Có.”

Nếu không phải nhìn thấy một tia sáng vụt qua trong mắt anh, suýt chút Thích Niên sẽ nghi ngờ rằng, đó có phải ảo giác của mình không.

Anh trầm ngâm: “Nếu anh lên lầu thì có hai mục tiêu…”

Thích Niên nghe không rõ, tất cả sự chú ý của cô đều đang để bản thân cố gắng đối mặt với Kỷ Ngôn Tín… Nhưng vừa được ba giây, cô lại bắt đầu lơ là. Nhìn nút kết treo trong xe, nhìn hình dán “đừng sờ tôi” trên tay lái, nhìn bàn tay thon dài của anh thoải mái đặt trên vô lăng…

Một giáo sư của viện hóa sinh, tay đẹp như thế, không sợ lúc làm mẫu để giảng bài thì sinh viên đều bị tay của anh hấp dẫn à?  

Thấy Thích Niên không tập trung, Kỷ Ngôn Tín hơi co bàn tay bị nhìn chằm chằm lại, chuyển đến trước mặt mình. Thích Niên giật mình di chuyển theo bàn tay rồi chạm phải tầm mắt anh, thoáng ngẩn người. Cái nhìn này như có một dòng điện chạy vụt qua, trong đầu cô vang lên âm thanh đùng đùng của pháo hoa.

Thích Niên ổn định hơi thở, ngượng ngùng khẽ hỏi: “Anh nói lại lần nữa được không?”

Kỷ Ngôn Tín hơi thở dài, đột nhiên không muốn nói ra những lời đó nữa.

Thích Niên cắn môi, tiếng than nhẹ kia làm cô tức đến nỗi muốn tát chết mình! Tát chết mình! Tát chết mình!

Cô liếc trộm anh, hình như…tức giận rồi?

Phải dỗ thế nào đây?

Tỏ ra dễ thương? Vậy “gâu gâu gâu”, “meo meo meo” hay là “be be be”…

Các fans có thể chịu đựng sự bán manh thiếu kĩ thuật này, chỉ sợ Kỷ Ngôn Tín sẽ ném thẳng cô ra khỏi xe mất?

A a a…

Có rồi có rồi!

Thích Niên cúi đầu tìm bản ghi chép trong điện thoại, nhích qua nhích qua…đưa tới trước mặt anh. Kỷ Ngôn Tín rũ mắt xuống nhìn, sau đó nhíu mày.

Lòng dạ Thích Niên xoắn lại, sao lại nhíu mày?

Kỷ Ngôn Tín nhìn một hai ba bốn năm sáu bảy cái ghi chép lộn xộn. Nào là “Thời tiết mát mẻ, áo lông dài, váy áo viền ren, boots thấp cổ pastel. Nếu ánh nắng không rực rỡ thì mặc áo khoác lông màu xanh nhạt”; “Nếu như không tiện đón ở sân bay, có thể xách canh xương hầm củ từ đến nhà trọ đợi, chìa khóa vẫn ở chỗ mình”; “Không thể quấn quýt lấy anh khi anh vừa về, phải kiềm chế, Thích Niên mày nhất định phải kiềm chế”…

Rất lộn xộn, chấm phẩy không rõ, thậm chí có thể đọc không hiểu, nhưng Kỷ Ngôn Tín lại hiểu. Anh nhận điện thoại từ tay Thích Niên, tay sượt qua đầu ngón tay cô. Thoáng khựng lại, anh đổi điện thoại sang tay kia rồi nắm tay cô, bắt đầu đọc bản ghi chép. 

Vừa xác định quan hệ thì anh phải đi công tác một thời gian, từ lúc cô lên xe đến giờ, không khí trong xe vẫn luôn lúng túng. Nhưng từ khi anh nắm tay cô, hình như có hơi khang khác…

Bị anh nắm tay một lúc, lòng bàn tay Thích Niên đã chảy một ít mồ hôi. Nhất là khi, anh đọc từ đầu tới đuôi. Mặt cô nóng bừng lên, cứ có cảm giác như đau rát vì bị cháy nắng. Cô hơi mất tự nhiên, nói: “Đừng đọc được không…”

Rất ngượng đó.

Khóe môi Kỷ Ngôn Tín phảng phất ý cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay cô: “Quen nhau nửa tháng, anh chỉ nhận được hai tin nhắn của bạn gái.”

Anh híp mắt, tiếp tục nói: “Một tin là hỏi anh đến chưa, một tin là hỏi anh về chưa. Em cảm thấy…cô ấy nghĩ gì?”

Thích Niên bị hỏi đến nỗi đỏ hết cả mặt: “Em sợ làm phiền anh. Quấn lấy chặt quá, anh ghét em thì làm sao đây?”

Ngón tay anh vẫn lướt trên mu bàn tay cô, cái cảm xúc không nặng không nhẹ kia giống như lông vũ quét qua nơi mềm mại nhất trong lồng ngực, lại làm cho cơ thể cô có chút khác thường. Kỷ Ngôn Tín nhìn cô một hồi rồi vẫy vẫy tay, ra hiệu cho cô qua đó ngồi.

Thích Niên đần ra, ngồi trên đùi á?

Kỷ Ngôn Tín yên lặng gật đầu, mắt chứa ý cười.

Này này này, này tiến triển có quá nhanh rồi không!

Rõ ràng cô vẫn còn do dự, biểu cảm rối rắm hiện rõ trên mặt.

Kỷ Ngôn Tín không có kiên nhẫn đợi cô từ từ suy nghĩ, anh giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ: “Thời gian của anh không còn nhiều, lát nữa tiện đường trả xe lại cho giáo sư Thẩm, đến tối còn phải tổng kết báo cáo.”

Thích Niên lập tức nhanh nhẹn bò sang.

Không gian hơi nhỏ, cũng tạm chứa vừa cô, rồi sau đó…tách hai chân ngồi trên đùi anh. Thích Niên bối rối vuốt tóc không ngừng, dù ánh sáng khá mờ, nhưng Kỷ Ngôn Tín vẫn có thể thấy rõ gương mặt đỏ ửng của cô.

Anh cố giấu nụ cười, đỡ lấy cô: “Điều chỉnh chỗ ngồi xích ra sau một chút, biết điều chỉnh ở đâu không?”

Lúc anh nói chuyện vì hơi cúi đầu nên giọng nói vang bên tai cô, rõ ràng rành mạch. Thích Niên sắp khóc đến nơi, vành tai nóng bỏng làm đầu óc cô cũng mụ mẫm. Cô thở dốc, cố gắng ngăn nhịp tim đập mạnh: “Biết, em biết…”

“Em làm đi.” Anh ngửa ra sau, chừa không gian cho cô.

Cần điều khiển ở dưới ghế ngồi, cô cúi đầu xuống, giống như tựa vào ngực anh, chóp mũi gần như sượt qua cổ áo anh. Mùi hương thân quen thoang thoảng, lại như tia lửa bay khắp nơi, làm cơ thể Thích Niên nóng như bốc lửa.

Cuối cùng tìm thấy rồi!

Cô sờ vào, định gạt xuống thì mới nhớ ra để hỏi: “Có phải gạt ra sau không?”

Kỷ Ngôn Tín không trả lời.

Thích Niên đang định hỏi lại lần nữa, một giây sau, ngón tay của anh chạm vào cổ cô.

Nếu như không phải bây giờ Thích Niên nóng như tôm luộc, có lẽ cô sẽ không cảm thấy tay anh mát lạnh. Cảm giác mát lạnh này giống như ném một cục đá vào đống lửa, chẳng những không hạ nhiệt mà còn làm lửa cháy mạnh hơn.

“Đừng nhúc nhích.” Âm thanh trầm thấp của Kỷ Ngôn Tín vang bên tai cô, ngón tay kia chỉ chạm một cái rồi dời đi, sau đó…lại chạm tiếp.  

Mặt Thích Niên đã nóng đến nỗi muốn bốc hơi: “Thầy, thầy Kỷ?”

Kỷ Ngôn Tín giúp cô lộn cổ áo lại, giải thích nhẹ nhàng: “Cổ áo bị vểnh lên…”

Thích Niên: “…” Chẳng lẽ, là do cô suy nghĩ nhiều à?

Hu hu hu.

Căng người cố gắng không đụng vào anh có hơi khó chịu, Thích Niên dè chừng, lặng lẳng dựa một chút vào anh. Gạt cần một cái, ghế ngồi cuối cùng cũng dần ngả ra sau.

Thích Niên còn chưa kịp thả lỏng…

Đôi môi của Kỷ Ngôn Tín đã nhẹ nhàng chạm vào vành tai cô.

Đôi môi mềm mại, nụ hôn vô cùng dịu dàng.

Thích Niên run lên, không chịu nổi…

Hôn tai đó!!!

Anh giơ tay lên, tay kia đỡ lấy sống lưng cô. Vành môi di chuyển từng chút, hơi ngứa, đi thẳng đến ngực. Cơ thể Thích Niên mềm nhũn, mất hết năng lực phản kháng. Không màng đến cần gạt vị trí nữa, cô luôn nắm tay anh, tim đập thình thịch không ngừng.

“Sao tai lại nóng như thế?” Anh ngậm vành tai của Thích Niên, lẩm bẩm khàn khàn.

Kíp nổ chôn sâu trong lòng Thích Niên cuối cùng cũng hoàn toàn phát nổ, trong đầu cô tất cả đều là pháo hoa sáng lóa.  

Sao tai lại nóng như thế…

Nóng như thế……

Nóng thế…

Nóng…

7 COMMENTS

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY