Nhịp Tim Trên Đầu Lưỡi – Chương 01

3
472
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

– Chương 1 * Nụ hôn trên đầu lưỡi –

Chuyển ngữ: Đặng Trà My

Beta: Mẹ Bí Ngô

Có những chuyện mà Lâm Khả Tụng tự đập vỡ đầu  cũng không tin nổi nó sẽ xảy ra

Ví dụ như nước sông Trường Giang Hoàng Hà chảy ngược, sao chổi Halley đâm vào trái đất…

Nhưng mấy chuyện đó vẫn còn còn xa mới so được với chuyện đang xảy ra trước mắt.

Khoảnh khắc môi anh chạm vào môi cô, Lâm Khả Tụng cảm thấy mình như hồng tâm bị viên đạn bắn trúng, lảo đảo lui về phía sau, cố gắng nắm bắt bất cứ điều gì, bên tai vang lên “ầm ầm”, dường như cả thế giới đang đảo lộn.

Đầu lưỡi anh tách đôi môi cô ra, chấm dứt sự “trong sạch” bao lâu nay, khuấy đảo tâm hồn cô, điên cuồng thiêu đốt trong hỗn loạn.

Cường độ như vậy quả thực Lâm Khả Tụng khó mà chịu được, mãi đến khi hai chân cô nhũn ra như sắp ngã tới nơi, cánh tay của anh lại nhẹ nhàng đỡ cô lên, dùng sức ép người cô vào người anh; gáy cô bị giữ chặt, xương sọ đau đớn tưởng sắp bị tay anh bóp vụn.

Anh hôn cô điên cuồng đến mức cô thấy khó thở, lướt dọc theo hàm răng cô, đột nhiên mạnh mẽ tấn công.

Máu toàn thân của cô như thể đang chạy rần rần dưới đầu lưỡi của anh.

Lúc anh khẽ cắn môi trên của cô rồi thả cô ra, Lâm Khả Tụng chỉ có thể mở to hai mắt mà nhìn anh.

Vẻ mặt Giang Thiên Phàm chẳng hề thay đổi, anh chỉ nói bình thường và không hề thở dốc: “Dọn chỗ này sạch sẽ.”

Lâm Khả Tụng muốn tìm được chút gì đó trong đôi mắt đen láy của anh, chỉ tiếc đôi mắt của anh trước giờ chưa từng là cửa sổ tâm hồn. Chúng chỉ là vật trang trí tuyệt đẹp mà thôi. Gương mặt đẹp như bức tượng điêu khắc của anh chẳng để lộ chút cảm xúc gì.

Đầu lưỡi ẩn hiện khi anh nói chuyện khiến người ta cảm thấy như bị trêu chọc đến phát điên.

Mãi đến khi Giang Thiên Phàm sải chân, còn tránh những “chướng ngại vật” , ra khỏi phòng bếp rồi, Lâm Khả Tụng mới cúi đầu xuống.

Trứng gà vỡ vụn đầy đất.

Gia vị rơi vung vãi.

Túi bột mì cũng bị cô làm rách.

Trong không khí đủ các loại mùi hòa lẫn vào nhau khiến Lâm Khả Tụng càng thêm đau đầu chóng mặt.

Vài phút sau, đầu óc của cô mới restart thành công, cô nghiến răng nghiến lợi nói với không khí: “Cái gì mà ‘dọn chỗ này sạch sẽ’ chứ?”

Vừa rồi anh ta làm gì thế hả?

Đây là phát minh mới về cách khiến người ta phát điên của anh ta à?

Tên biến thái này! Đồ biến thái!

Lâm Khả Tụng ngồi xổm xuống đất, ra sức vò đầu bứt tóc.

Tất cả mọi chuyện bắt đầu từ nửa năm về trước.

Đó là một buổi tối đậm mùi tôm hùm chua cay.

Lâm Khả Tụng ngồi đối diện Tống Ý Nhiên.

Ánh đèn mờ nhạt khiến cho đuôi mắt của Tống Ý Nhiên càng thêm mờ nhạt.

“Anh có một tin tức siêu shock muốn nói với em.”

Tống Ý Nhiên cười vẻ không tim không phổi, khí chất toát ra từ con người anh, mấy cô gái chung quanh không hẹn mà cùng liếc qua.

Lâm Khả Tụng cũng cười giống anh ta, đeo găng tay nhiệt tình lột tôm hùm.

“Sao nào? Nhà anh cuối cùng cũng phá sản rồi à? Sau này anh không có tiền mời em ăn tôm hùm nữa à? Có nơi ngủ không? Nếu không có thì em cho anh mượn WC gia đình em.”

“WC nhà em nhỏ như thế, đến bồn tắm lớn cũng chẳng có, cặp chân dài này của anh duỗi sao thẳng nổi đây. Hơn nữa mỹ nữ nguyện có đêm đẹp với anh nhiều đến nỗi cả laptop của em cũng không chứa nổi thì sao có thể không có chỗ ngủ được?”

Khóe miệng Lâm Khả Tụng hơi giật, cô chờ nghe xem tin tức của anh ta có thể shock cỡ nào. Những năm nay, tin shock nhất của anh ta cũng chỉ là anh ta đá hoa hậu giảng đường mà lại không bị người ta tát cho mấy cái.

“Anh sắp đi New York rồi, đi du học.”

Tay Lâm Khả Tụng cứng đờ, tôm hùm đã chấm nước tương văng ra, người nào đó đối diện chưa kịp chuẩn bị thì đã dính chưởng vào mặt.

Tống Ý Nhiên nhắm mắt lại, dường như anh đã sớm đoán được kết quả, ngón tay gõ trên mặt bàn.

Động tác kia đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Lâm Khả Tụng nhanh như chớp rút khăn tay trong túi xách ấn lên mặt anh ta, tránh để nước canh nhỏ xuống áo sơ mi của anh ta.

Bởi vì khoảng cách quá gần nên gương mặt tên này lại rõ ràng hơn, đôi mắt hoa đào thấp thoáng ý cười, khiến lòng người tim đập rạo rực.

Khuôn mặt này mình đã nhìn biết bao nhiêu năm rồi, sao vẫn chẳng có xíu xiu định lực gì thế nhỉ?

Từ trường cấp hai đến trường cấp 3 rồi lên đại học, Tống Ý Nhiên vẫn luôn giữ vững đỉnh cao, đi vớ vẩn một vòng cũng thu được mấy bức thư làm quen.

Có điều tên này còn có gia cảnh rất khá, ngày nào cũng kiếm cách đốt tiền, nếu không thì showbiz chắc hẳn đã sớm xuất hiện nam thần thấu trời nào đó rồi.

Lúc này nam thần đang cười đến là yêu nghiệt, giơ tay lên: “Ông chủ! Thêm hai phần tôm hùm chua cay! Một phần trai xào cay! Một phần cá quế thối! Một phần ốc đồng kho! À, còn cả chim cút bọc giấy nữa!”

Lâm Khả Tụng mở to hai mắt nhìn anh ta: “Này! Tống Ý Nhiên! Đây là bữa cơm cuối đó à? Anh muốn cho em ăn bể bụng luôn sao?”

“Đúng rồi đấy.” Anh ta làm ra vẻ đương nhiên, hơi nghiêng người về phía trước, tới sát Lâm Khả Tụng: “Hay là… em cứ đi theo anh nhỉ?”

Tựa như phiến lá mỏng cọ vào tai, máu của cô có vẻ đã dồn hết về phía tai đó nhưng cô vẫn kiềm chế được tâm tình của mình hoàn toàn.

“Đi New York à? Em đi New York bán tôm hùm chua cay à? Chớ có đùa! Em ngậm đắng nuốt cay bị anh sai khiến đã lâu như vậy, cuối cùng lại rơi vào kết cục ăn no vỡ bụng à?” Lâm Khả Tụng trợn mắt, nước cay trong bụng trào lên cuống họng, “Tống Ý Nhiên, anh quyết định buông tha cơ hội làm sâu mọt trong nước, quyết định đi du học ăn hại ở Mỹ rồi à?”

Tống Ý Nhiên cười không đáp, chớp chớp mắt không để lộ chút cảm xúc.

Buy cheap Viagra online

Lúc Lâm Khả Tụng còn chưa tiêu hóa được tin tức này, một chiếc xe thể thao màu đỏ đã đỗ lại bên cửa hàng.

Không ít người đang ăn khuya quay sang nhìn.

Một cô gái tóc dài trẻ trung xinh đẹp vẫy tay với Tống Ý Nhiên: “Anh yêu! Em tới đón anh rồi này! Đã nói là đêm nay ở cùng nhau rồi mà!”

Giọng nói ngọt ngào, không khí như ngập tràn mùi kẹo đường.

Lâm Khả Tụng rùng mình một cái, da gà da vịt rớt đầy bàn.

“Tới rồi kìa!” Tống Ý Nhiên rút mấy tờ ông nội Mao ra đưa cho ông chủ, “Bạn tôi còn muốn ăn gì nữa thì cứ để cô ấy ăn!”

“Không thành vấn đề!”

Tống Ý Nhiên đứng dậy, đứng giữa đông đảo người dân bình thường tạo cảm giác như hạc giữa bầy gà.

“Này, người anh em, anh đi đây! Sau này lại trò chuyện!”

Tống Ý Nhiên mở cửa xe, trao một nụ hôn nóng bỏng với bạn gái hiện thời Sở Đình.

Sở Đình vẫn không quên nhướng mắt thị uy với Lâm Khả Tụng.

Hơn mười giây sau, cuối cùng chiếc xe thể thao cũng tăng tốc đi mất, còn lại một mình Lâm Khả Tụng ngồi trước bàn.

Cô thấy hơi hối hận vì ăn nhiều quá rồi.

Bây giờ mắc ói gần chết.

Cô mím môi, không để nước mắt rơi xuống.

Có quỷ mới muốn làm anh em với anh ấy!

Có người anh em nào suốt ngày đoán anh muốn dùng khăn giấy như em à? Có người anh em nào kiên nhẫn nhớ rõ tên, số điện thoại, tính cách, sở thích của đám người đẹp kia thay anh như em à? Lúc anh viêm ruột thừa đau đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem, có người anh em nào đạp xe ba bánh chở anh đến bệnh viện như em à?

Không phải là con gái mặc váy ngắn, em thích sơ mi!

Các cô ấy đi giày cao gót, em vẫn luôn chỉ đi giày thể thao!

Các cô ấy xức nước hoa, em dùng nước thơm Lục Thần (1)!

(1)     Nước thơm Lục Thần: dạ, là nước xịt WC =.=

Đầu Lâm Khả Tụng bắt đầu điên cuồng hình dung ra hình ảnh Ee-Whore-Tea Taylor Swift (2) trong một MV nọ, khi cô ấy điên cuồng hôn nam chính trong MV, giống hệt cảnh tượng lúc nãy

(2)     Ee-Whore-Tea: lục trà biểu. Đây là cách gọi Taylor Swift xuất phát từ cư dân mạng ở Mỹ vì cô thay rất nhiều bạn trai Hình như do Taylor có một tour diễn tên là T-party.

“Ha, cô nhóc à, còn muốn ăn gì nữa không? Bạn cháu để lại nhiều tiền lắm.”

Ông chủ cũng thật là người thành thật.

“Đương nhiên là có ạ. Cho cháu một phần bánh mật hoa quế rang đường, muối tiêu tôm vàng rộn, chân gà rút xương, gói hết cả lại!”

“Được!”

Má nó, tên này sắp lăn sang New York rồi, có thể ăn thêm một bữa thì ngu sao mà không ăn!

Xe thể thao màu đỏ dừng trước khách sạn, Tống Ý Nhiên đẩy cửa xe, sửa sang lại cổ áo, “Muộn rồi, anh muốn đi ngủ, em cũng về ngủ sớm chút đi.”

“Cái gì?” Cô gái trong xe kinh ngạc, “Không phải nói tối nay ở cùng nhau sao…”

“Sở Đình, chúng ta hẹn nhau mấy giờ?” Tống Ý Nhiên chống tay lên cửa xe, cười hỏi.

“Mười giờ đêm.”

“Vậy mấy giờ em tới tìm anh?”

“9h20 phút… Em muốn nhìn thấy anh sớm chút mà!”

Tuy rằng Tống Ý Nhiên vẫn đang cười nhưng Sở Đình vẫn cảm thấy được người đàn ông này đang không vui.

Tống Ý Nhiên là anh tài có tiếng trong trường, tướng mạo đẹp, xua con gái như xua vịt. Sở Đình thích Tống Ý Nhiên trọn bốn năm đại học, vất vả lắm đối phương mới đồng ý lời thổ lộ của cô ta, Sở Đình cảm thấy một tháng này là khoảng thời gian vui sướng nhất trong đời mình.

Tống Ý Nhiên cũng không kiêu căng như đám con trai nhà giàu trong tưởng tượng, trái lại còn rất dễ tha thứ cho tính tình tiểu thư của cô ta. Điều này cũng khiến cho Sở Đình cảm thấy thật ra đối phương cũng rất thích mình.

“Nhưng anh với bạn anh vẫn còn chưa ăn cơm xong, lời nên nói cũng chưa nói hết, em làm như thế rất không lễ phép.”

Sở Đình làm vẻ tủi thân, nắm áo Tống Ý Nhiên làm nũng: “Người ta chỉ muốn ở cạnh anh thêm một chốc thôi mà.”

Tống Ý Nhiên búng trán Sở Đình: “Anh đã dành ra rất nhiều thời gian ở bên em rồi. Bởi vậy mỗi một phút ở cùng bạn anh đều rất quý giá, em hiểu chưa?”

Nước mắt Sở Đình dâng đầy trong mắt, nhưng vẫn nhịn được. Đây là lần đầu tiên Tống Ý Nhiên nói những lời như thế với cô ta.

Chẳng lẽ ăn cơm với một cô gái bình thường còn quan trọng hơn ở cạnh cô ta sao?

“Xin lỗi anh. Nếu bạn anh không vui thì lần sau chúng ta mời cô ấy ăn cơm nhé? Em xin lỗi cô ấy!”

“Vậy lần sau gặp lại.”

Tống Ý Nhiên nhìn Sở Đình với ánh mắt như nhìn trẻ con rồi đi.

Sở Đình ngẩn người, bực bội đấm tay lái.

Bạn bè cái gì? Còn quan trọng hơn cả bạn gái à?

Không phải cô chưa từng nghe thấy tên Lâm Khả Tụng bao giờ. Cô ta xưa giờ vẫn là cô hầu của Tống Ý Nhiên! Xuất thân bình thường, đúng là đồ nhà quê! Còn dẫn Tống Ý Nhiên đi ăn quán ven đường! Nếu Tống Ý Nhiên tiêu chảy thì làm sao bây giờ?!

Tống Ý Nhiên cũng thiệt là, muốn kết bạn thì cũng phải chọn người có bối cảnh như Sở Đình cô đây chứ, lại kết bạn với ả nhà quê, có thể có chủ đề chung gì đây!

Cô nhìn Lâm Khả Tụng kia không vừa mắt, bởi vậy mới cố ý đón Tống Ý Nhiên trước giờ… Nhưng hình như đã bị Tống Ý Nhiên nhận ra rồi thì phải?

Chắc không đâu, không đến nỗi vậy đâu… Mình tự nhiên như thế, sao Tống Ý Nhiên nhìn ra được chứ?

Tống Ý Nhiên đi vào phòng, đang thảnh thơi nằm trên giường thì nhận được một cuộc điện thoại.

“Sao rồi Tống tiên sinh?”

Nghe giọng đúng là bạn tốt Kevin An của Tống Ý Nhiên ở New York.

“Rất ổn, nằm trong khách sạn, không cần giả bộ quần là áo lượt trước mặt anh cả của mình. Nhưng anh ấy đã đồng ý cho đứa em ruột này tiền sinh hoạt hàng tháng rồi!”

“Nếu anh cả nhà cậu biết cậu làm mưa làm gió bằng chỗ tiền sinh hoạt anh ta cho thì chắc hẳn sẽ phản ứng đặc sắc lắm. Thế chú tư nham hiểm xảo trá nhà cậu thì sao?”

“Ông ta ra vẻ mình sẽ vĩnh viễn là cháu ruột của ông ta. Cho dù mình bị anh cả đuổi ra nước ngoài, ông ta vẫn sẽ luôn giữ vị trí cho mình.”

Tống Ý Nhiên nhếch môi, nụ cười không còn lười nhác mà trở nên sắc sảo.

“Đợi đến khi cả nhà họ Tống nhà cậu bị chú tư nhà cậu lấy hết rồi thì đến cả anh cả đần của cậu cũng bị ông ta cho rớt đài cho mà xem. À, kỳ hạn giao hàng giao dịch lần trước, thời cơ chúng ta nắm bắt không tồi, buôn bán lời gấp hai lần. Lúc nào lại đánh quả nữa đây, Tống tiên sinh?”

Tống Ý Nhiên khẽ cười một tiếng: “Đợi thời cơ đã.”

“À phải rồi, lần này vẫn đi một mình đến New York à?”

Tống Ý Nhiên lại im lặng, mãi lâu sau mới mở miệng: “Chuyện mình nhờ cậu xử lí thế nào rồi?”

“Đương nhiên là đã làm xong rồi. Có điều nếu cậu muốn mang ai đó đi thì sao phải phiền hà như thế?”

“Bởi vì mình không không có quyền gì để bảo cô ấy đi cùng.” Tống Ý Nhiên nhìn trần nhà sáng loáng, nhếch môi.

3 COMMENTS

  1. MÌnh không kỳ thị người khuyết tật, họ bị thiệt thòi thiếu hụt nên phải nỗ lực nhiều hơn. Đây tuy là soái ca trong truyện nhưng nói chung với những người như anh ý thì rất đáng ngưỡng mộ mà. Đầu bếp khiếm thị, quá siêu rồi. Thanks

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY