Nhịp Tim Trên Đầu Lưỡi – Chương 26

0
61

– Chương 26* Cả đêm sóng gió –

Beta – Mạn Mạn

Phòng tắm nhỏ hẹp trống rỗng nhà chú căn bản không cách nào so được với căn phòng tắm này. Bồn tắm trắng noãn, hệ thống cung cấp nước nóng chảy ra ồ ạt, khiến Lâm Khả Tụng có một loại kích động muốn tắm thật thoải mái.

Cô cởi quần áo ra xong, mở vòi hoa sen ra, vui vẻ cảm thụ làn nước nóng chảy qua thân thể mình.

Tâm tình cô vui sướng nên không nhịn được ngâm nga hát.

Nhưng giây phút cô xoay người lại, cô thét lên một tiếng, thiếu chút nữa mông đập trên mặt đất.

Bởi vì Giang Thiên Phàm hững hờ, ôm cánh tay dựa vào trước cửa phòng tắm, không biết đã nhìn bao lâu.

Lâm Khả Tụng ôm chặt thân thể mình, lùi về phía sau, dầu gội và sữa tắm quăng tới tấp, phát ra tiếng ‘đùng đùng’.

“Anh….. Sao anh lại vào đây! Không phải anh không biết tôi đang tắm đấy chứ!”

Đầu óc Lâm Khả Tụng muốn nổ tung rồi! Cô vội vàng kéo khăn tắm qua bao kín mình.

Hai giây sau, Lâm Khả Tụng mới ý thức được, thật ra Giang Thiên Phàm không nhìn thấy.

Hơi nước trong phòng tắm tiếp xúc với mặt của Giang Thiên Phàm, cũng làm tan đi vẻ lạnh lùng.

Vốn là khuôn mặt lạnh lùng mà giờ phút này lại có vẻ nhu hòa.

Nhưng tại sao, cô có một loại ảo giác, tầm mắt Giang Thiên Phàm rơi trên người của cô, miêu tả khuôn mặt cô, cổ của cô, thậm chí cách khăn tắm, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Tim đập loạn lên.

Không khí hít vào trong phổi không có cách nào kiềm chế được.

“Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Giang Thiên Phàm chậm rãi mở miệng hỏi.

Khóe miệng hé mở, là nguồn gốc làm cho Lâm Khả Tụng bị kích thích.

Linh cảm bất chợt lóe lên, cô rất muốn dùng sức bắt anh lại.

“Chín giờ….. Bốn mươi?” Cô nhìn xuyên qua cửa phòng tắm, nhìn thấy đồng hồ trên vách tường.

“Meire nên nói qua cho cô biết, sau chín giờ không được phép tắm nữa.”

“……”

Qủa thật Meire có nói qua với cô, chỉ là cô không nhớ rõ…..

“Anh nghe thấy tiếng tôi tắm sao?” Lâm Khả Tụng không xác định hỏi.

Dù sao phòng của cô và Giang Thiên Phàm cũng cách nhau một khoảng.

“Đúng, tôi nghe vô cùng rõ. Cho nên cô quấy rầy tôi nghỉ ngơi, Lâm Khả Tụng.”

Không biết vì sao, khi anh gọi cô “Lâm Khả Tụng”, đáy lòng của cô dâng lên một loại cảm xúc thất vọng tràn trề.

“Tai của anh thật là thính……” Lâm Khả Tụng bĩu môi.

“Qủa thật tai của tôi rất nhạy. Tôi có thể nghe được tiếng hít thở lúc nói đối của cô, có thể nghe thấy cô hát trong phòng tắm, cũng có thể nghe tiếng nước chảy xuống trong biệt thự. Cho dù tôi không muốn nghe, nhưng tôi vẫn sẽ nghe thấy. Tôi nói như vậy, cô đã hiểu chưa?”

“Hiểu.” Lâm Khả Tụng mím môi một cái.

Nói ở trong phòng cũng không được nói lớn, xem bóng đá, nghe nhạc cũng phải đeo tai nghe, còn sau chín giờ không được tắm….. Nói tóm lại chính là không thể phát ra bất cứ âm thanh nào!

Thật đáng tiếc, cô không phải là người chết.

Người chết sẽ không gây ra tiếng động gì, có thể thỏa mãn một cách tốt nhất yêu cầu được “An tĩnh tuyệt đối” của anh.

Giang Thiên Phàm xoay người rời đi. Lúc này Lâm Khả Tụng mới bắt đầu dọn dẹp mấy cái chai rơi trên mặt đất.

Cuộc sống của cô không có cách nào vượt qua được!

Chỉ là giây phút ngồi chồm hổm trên mặt đất, cô cảm thấy vạn phần đồng cảm với Giang Thiên Phàm. Anh có thể đi vào phòng tắm của cô, cũng là bởi vì cô quên khóa cửa.

Thử nghĩ nếu như người tắm ở chỗ này không phải là Lâm Khả Tụng cô, mà là một đại mĩ nhân hấp dẫn!

Người đàn ông khác nhìn thấy màn này, máu mũi đều muốn phun ra ngoài.

Nhưng Giang Thiên Phàm, anh ta không có cách nào nhìn thấy!

Đáng buồn cỡ nào!

Lâm Khả Tụng buồn buồn nở nụ cười.

Sau đó cô sờ sờ đầu, sao cô vẫn có cảm giác phiền muộn vì bị đối phương xem sạch bách vậy nhỉ?

Giang Thiên Phàm rời khỏi phòng của Lâm Khả Tụng, dọc theo hành lang dài, tự trở lại phòng của mình.

Ở đó, bác sĩ Tạ đang hết sức kiên nhẫn ngồi trên ghế sô pha chờ anh.

“Thiên Phàm, anh sao vậy?”

“Lâm Khả Tụng tắm.” Giang Thiên Phàm ngồi xuống.

Bác sĩ Tạ cúi đầu xuống, nhẹ nhàng lật lên một phần tư liệu về Lâm Khả Tụng, “À, vì tắm nên phát ra âm thanh quấy rầy tôi và anh nói chuyện sao?”

Mặc dù bác sĩ Tạ có nghe thấy, cũng phải nói chưa nghe thấy.

“Đúng vậy.”

Bác sĩ Tạ nhẹ nhàng cong khóe môi, không nhanh không chậm nói: “Tôi nghe nói tối hôm qua, anh để cho Lâm Khả Tụng ngủ trên ghế số pha trong phòng anh?”

Giang Thiên Phàm khẽ nghiêng mặt sang, khuôn mặt sáng sủa của anh còn lưu lại dấu vết đau khổ. Anh cũng không mở miệng nói.

Bởi vì đối với anh việc này không phải là vấn đề cần phải trả lời.

“Tại sao cô ấy lại đến phòng của anh?” Bác sĩ Tạ tiếp tục hỏi.

“Cô ấy uống say, rồi đi nhầm phòng.”

“Anh có thể ngửi được mùi cồn của rượu từ trên người cô ấy.” Bác sĩ Tạ nhìn Giang Thiên Phàm như có điều phải suy nghĩ, “Anh có thể bỏ qua cái mùi kia sao, Thiên Phàm.”

“Anh muốn nói cái gì?”

“Còn hôm nay, anh vốn nên ngồi trong xe đợi cô ấy, nhưng sau mười phút chưa thấy cô ấy về, anh còn đi vào trong tìm cô ấy.”

“Là Meire nói cho anh biết?”

“Đây là điều anh ta nên nói cho tôi biết, cho nên anh không cần trách Meire. Chỉ là, anh có nghĩ tới tại sao anh phải đi tìm cô ấy, phải ở bên ngoài toilet chờ cô ấy không?”

“Tôi không có nghĩ tới.” Giọng nói Giang Thiên Phàm rất lạnh lẽo.

Bác sĩ Tạ cười một tiếng, đổi tư thế ngồi: “Có lẽ…..Tôi nói là ‘có lẽ’ thôi. Anh biết mình rất nghiêm khắc, biết thính giác, khứu giác, vị giác còn có xúc giác nhạy hơn người thường gấp chục lần, anh cũng biết bản thân theo đuổi hoàn mĩ quá sẽ làm cho người khác chùn bước. Cho nên anh lo lắng, cô ấy sẽ giống như những người khác, xoay người chạy tới chỗ khác, ngay cả câu ‘hẹn gặp lại’ cũng chưa nói đã liền rời đi.”

“Anh cảm tính quá rồi, bác sĩ Tạ.” Hình như mặt Giang Thiên Phàm cứng lại một chút, không có chút dao động nào.

“Vừa rồi anh mới đi nhắc nhở cô ấy, không tắm sau chín giờ, tuân theo quy tắc ‘Yên tĩnh tuyệt đối’ của căn biệt thự này. Nhưng âm thanh cô ấy tắm, rốt cuộc là làm cho biệt thự này không yên tĩnh, hay là lòng của anh không cách nào lắng xuống?” Giọng nói bác sĩ Tạ mang theo vài phần buồn cười.

“Lòng của tôi muốn yên tĩnh.”

Bác sĩ Tạ phát ra tiếng cười, “Thiên Phàm, anh có chắc chắn rằng lúc tiếng nước vang lên, trong đầu của anh không có cảnh nước chảy qua cổ của cô, vai của cô, đầu ngón tay của cô ấy sao?”

Giọng nói của anh ta nhẹ nhàng, lại có một loại lực không hình dung được, giống như đang chọc vào chỗ sâu trong đại não.

“Không phải.”

Giang Thiên Phàm vẫn trả lời đơn giản mà khẳng định như cũ.

“Anh chắc chắn tự mình đến đó, không phải bởi vì muốn xem thử sao?”

“Cô ta không có gì đáng giá để tôi muốn nhìn.”

“Anh chắc chắn lời anh muốn nói với cô ấy không phải là ‘rời khỏi đầu óc của tôi’ mà là ‘sau chín giờ không được tắm’ sao?”

“Bác sĩ Tạ, hôm nay anh hỏi đã vượt qua phạm vi mà một bác sĩ nên hỏi. Hơn nữa tôi xác định, hiện tại tôi vẫn khỏe mạnh như cũ. Không có khuynh hướng uất ức, không có nhân cách phản xã hội, cũng không có đặc điểm tự thu mình. Tôi không biết anh hỏi mấy vấn đề này để làm gì.”

“Hiện tại anh không chỉ có sự phòng bị với tôi, hơn nữa còn rất nặng tính công kích.” Bác sĩ Tạ sờ sờ cằm, dùng một giọng thâm trầm nói, “Điều này nói rất rõ, tôi đang hỏi đúng vấn đề. Tôi chỉ nói ra vấn đề mà anh đang tự hỏi mình thôi. Có chút triết lí, có thể từ một hạt cát, thấy rõ bản chất của con người. Đối với anh mà nói cũng vậy. Một hạt cát rất nhỏ bé, sơ ý một chút sẽ không tìm lại được nữa.”

“Cảm ơn lời nhắc nhở của anh.”

“À, chỗ này của tôi có một tấm hình của Khả Tụng, có cần tôi miêu tả cho anh nghe thử xem đó là dạng con gái gì không?”

“Không cần.” Giang Thiên Phàm đứng dậy, làm dấu tiễn khách.

Bác sĩ Tạ lại làm như không thấy, nói tiếp: “Da của cô ấy rất trắng, mắt to.”

“Bác sĩ Tạ, hôm nay hết giờ tư vấn rồi.”

“Chớp mũi rất nhỏ, lúc cười rộ lên còn có lộ lúm đồng tiền bên trái.”

“Bác sĩ Tạ.” Giang Thiên Phàm nhỏ giọng.

“Tóc ngắn, nhưng rất nhanh nhẹn.”

Mặt Giang Thiên Phàm hướng ra cửa.

Bác sĩ Tạ cong khóe môi, cuối cùng cũng đứng dậy rời đi.

Lúc đi tới cửa, anh ta dừng bước, “Thiên Phàm, so với người bình thường, anh hiểu rõ hơn rất nhiều chỉ là ‘không thấy’ mà thôi.”

Trong lòng yên tĩnh lại lần nữa. Giang Thiên Phàm ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, trầm mặc rất lâu.

Sau khi Lâm Khả Tụng dọn dẹp lại phòng tắm một cách thỏa đáng, bắt đầu lau tóc của mình.

Cô không dám sử dụng máy sấy, sợ có âm thanh lại dẫn Giang Thiên Phàm đến đây, chỉ có thể vừa nhắn tin với Tống Ý Nhiên, vừa lau tóc.

Lâm Khả Tụng: Anh trở lại New York rồi sao?

Tống Ý Nhiên: Cuối tuần này bay. Có phải nhớ anh không? Sao, nói đi!

Lâm Khả Tụng: Nói đi cái rắm!

Cô vốn muốn kể với Tống Ý Nhiên ngày sau theo quy định quá chín giờ không thể sử dụng phòng tắm phong hoa tuyệt thế này nữa, nhưng nghĩ lại, nhưng vừa nói ra không phải liền lộ cô bị Giang Thiên Phàm ‘nhìn thấy’ hết sao?

Tống Ý Nhiên nhất định sẽ cười như điên!

Lâm Khả Tụng nhìn lên màn hình ‘nói đi’ lỗ tai có chút nóng lên.

Người này ngu như heo, khẳng định sẽ không biết ‘nói đi’ là có ý gì!

Tống Ý Nhiên nhắn lại một tin: sau khi anh về, cùng nhau ăn cơm được chứ?

Lâm Khả Tụng suy nghĩ một chút: Phải hỏi sư phụ xem có đồng ý cho em một đường sống không đã.

Đầu kia điện thoại, ở San Franciso, Tống Ý Nhiên đứng ở cửa sổ khổng lồ sát đất, nhìn ánh đèn từ Silicon Valley, ánh mắt híp lại.

Đeo tai nghe, nghe bài hát, Lâm Khả Tụng bắt đầu nhớ nhà. Cô gọi điện thoại cho ba mẹ, sau đó báo mình vẫn ổn với chú, cô sờ bụng một cái…..Đói bụng.

Lâm Khả Tụng có chút hối hận tại sao trước khi đến đây cô không có chuẩn bị một rương đồ ăn vặt.

Bỗng dưng, cô nhớ lại trước mình có từng đi thăm quan phòng bếp rồi.

Cô chắc chắn rằng mình không thể nấu cái gì ăn ở trong phòng bếp, Giang Thiên Phàm nhất định sẽ phát hiện.

Nhưng ở nơi đó có nhiều nguyên liệu nấu ăn, bao gồm cả các loại trái cây.

Dù sao Meire cũng không có nói với cô, không thể đến phòng bếp lấy trái cây ăn.

Nhất thời, Lâm Khả Tụng rất vui vẻ.

Cô rời khỏi phòng mình, trong đầu nhớ lại đường đến phòng bếp mà ngày đó Meire đã dẫn cô đến.

Trong hành lang là khoảng không gian đen kịt, cũng chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ.

Lâm Khả Tụng lảm nhảm trong lòng, hoàn toàn không biết Giang Thiên Phàm mua căn biệt thự lớn như vây để làm gì!

Bóng cây lay động, chiếu lên mặt đất giống như ma quỷ.

Cuối cùng Lâm Khả Tụng cũng mò tới phòng bếp, lúc này mới nhớ ban đầu hình như Meire có nói phải nhập mật mã, cô thì không biết mật mã là gì!

Xem ra lại uổng công một chuyến rồi!

Lúc Lâm Khả Tụng muốn trở lại phòng ngủ, cô phát hiện hình như cửa phòng bếp chỉ khép hờ.

Là Meire quên khóa cửa sao?

Hay là Giang Thiên Phàm ở bên trong.

Ngón tay Lâm Khả Tụng vịn vào cạnh cửa, chậm rãi mở nó ra.

Trong bóng tối, cô mơ hồ thấy một bóng dáng trong góc phòng bếp.

Lâm Khả Tụng mò tới công tắc đèn ở bên tường, ấn xuống, trong nháy mắt, cả phòng bếp đều sáng rõ.

Mà bóng người đưa lưng về phía Lâm Khả Tụng kia, đứng ở kệ hàng hóa cuối cùng, không biết đang làm gì ở trong góc.

Trong nháy mắt khi ánh đèn sáng lên, anh ta kéo mũ xuống, đột ngột xoay người, tông vào Lâm Khả Tụng, xông ra ngoài.

Lâm Khả Tụng giữ vai của mình, đau đến xương như muốn nứt ra.

Giây kế tiếp, cô trở nên sáng tỏ.

Ăn trộm!

Phòng nhà Giang Thiên Phàm nhiều như vậy nhưng lại trống trải, nhất định là một tòa nhà trống không!

Lâm Khả Tụng chợt nghĩ đến Giang Thiên Phàm, không thấy anh, không biết kẻ trộm có cố ý gây bất lợi gì cho anh không?

Người đàn ông kia đã chạy trốn ra ngoài, sắp rẽ cua, nơi đó chính là phòng của Giang Thiên Phàm!

Vào giây phút đó, một âm thanh hết sức thống khổ vang lên, ngay sau đó chính là tiếng thứ gì đó ngã xuống.

Trong lòng Lâm Khả Tụng cả kinh, vội nhấc chân đi.

“Giang Thiên Phàm! Giang Thiên Phàm!”

Giọng nói của cô vang vọng trong hành lang trống trải, nhưng không có tiếng trả lời của Giang Thiên Phàm.

Lòng nóng như lửa đốt.

Lâm Khả Tụng thề, lúc chạy nước rút ở chương trình trung học cũng không có nhanh đến như vậy!

Cửa phòng Giang Thiên Phàm mở rộng ra, ánh sáng chiếu lên hành lang.

Một bóng dáng đưa lưng về phía Lâm Khả Tụng đã té ngã xuống đất, Lâm Khả Tụng nhanh chóng xông lên đỡ đối phương.

“Giang Thiên Phàm —— anh không có việc gì chứ….”

Lâm Khả Tụng vừa mới chạm vào tay đối phương, liền nhận ra người này không phải là Giang Thiên Phàm.

Mà đối phương cũng không nói hai lời đã giơ quyền lên chuẩn bị đánh vào trên mặt của Lâm Khả Tụng.

Lâm Khả Tụng giật mình, tránh cũng không thể tránh.

Trong nháy mắt đó, có người kéo cổ áo cô, có một lực rất lớn trực tiếp đánh qua hắn.

Một quyền kia cơ hồ sẽ vung trúng má của Lâm Khả Tụng, trái tim cũng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cổ tay níu cô lại cũng buông lỏng ra.

Lâm Khả Tụng lảo đảo lui về phía sau theo quán tính, và vào trong ngực đối phương.

Hơi thở quen thuộc lan tới.

Một cái tay đè hông của cô luôn, làm cho cô ổn định.

Lâm Khả Tụng hít vào một hơi, ngẩng mặt, vừa đúng lúc nhìn thấy cằm của Giang Thiên Phàm.

“Lý Ngạn, anh tới đây làm gì?”

Giọng nói lạnh như băng vang lên, giống như tất cả vui buồn hờn giận trên thế giới cũng không có ý nghĩa gì với anh.

Người đàn ông ngồi dưới đất lấy nón xuống, lúc này Lâm Khả Tụng mới nhận ra, anh ta chính là trợ lí đi theo lúc Lâm Khả Tụng gặp gỡ Giang Thiên Phàm lần đầu tiên.

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?

Lý Ngạn cười lạnh, từ dưới đất bò dậy. Chân trái của anh cà thọt, hẳn là vấp phải gậy dò đường của Giang Thiên Phàm nên mới té.

“Tôi tới nơi này làm gì? Giang tiên sinh! Tôi làm trợ lí của anh hơn một năm, không có công lao cũng có khổ lao! Anh lại đối đãi với tôi như thế nào?”

“Cũng bởi vì anh không có công lao lại có khổ lao, nên tôi mới để cho anh có cơ hội tự động nghỉ việc.”

“Tự động nghỉ việc? Đây là anh thừa nhận công việc của tôi? Đây chính là hồi báo của anh dành cho công việc của tôi?”

Lý Ngạn nghiêm mặt, trong ánh mắt là cố chấp vặn vẹo.

Trong lòng Lâm Khả Tụng có một loại dự cảm không tốt lắm.

Cuộc đời này, Lâm Khả Tụng cô không sợ lưu manh cũng không có sợ lưu mang có văn hóa. Nhưng đối với kẻ điên, từ trước đến giờ cô không thể dùng sứ

Cô ngăn trước mặt của Giang Thiên Phàm, trong lòng cô tự hỏi không biết lúc nào có thể kéo Giang Thiên Phàm chạy được đây?

“Chẳng lẽ anh không có nhận hối lộ của Triệu đổng bên khách sạn Bọt Sóng sao, cho nên anh liệt nó vào danh sách đối tác của Giang thị sao? Không chỉ có như thế, vì đột nhiên nhà hàng Bọt Sóng chiếm được ưu thế, anh còn cố ý che giấu tư liệu và những ưu điểm của những nhà hàng khác. Lý Ngạn, anh lợi dụng sự tin tưởng của tôi dành cho anh.”

Giọng nói Giang Thiên Phàm rất bình tĩnh, bình tĩnh như vậy ngay cả “thất vọng” cũng không thấy được.

Lý Ngạn khẽ hừ một tiếng, chỉ vào Giang Thiên Phàm nói lớn: “Chẳng lẽ khách sạn Bọt Sóng không phải là đối tác có thực lực nhất sao? Trừ họ ra, anh còn có thể có sự lựa chọn nào khác sao? Tôi chỉ là làm cho nhà hàng Bọt Sóng bộc lộ ưu điểm rõ ràng hơn thôi!”

“Tôi không cần người khác lựa chọn thay tôi.”

“Nhưng bây giờ ở nước Mĩ là thế giới của đầu bếp người Hoa, tôi đã không có tương lai! Bởi vì anh là Giang Thiên Phàm, người mà anh không cần, chỉ có thể là người có vấn đề hoặc là người không hoàn mĩ! Anh đã hủy diệt tất cả của tôi!”

Lý Ngạn bắt đầu kích động.

Lâm Khả Tụng không thể tưởng tượng nổi, một người đàn ông vốn hào hoa phong nhã, thế nhưng chỉ như vậy mà đã nổi giận.

Nếu như anh ta giơ nắm đấm lên, ai trong hai người bọn họ cũng không chịu nổi!

Giang Thiên Phàm ơi là Giang Thiên Phàm, sao anh không để gia nhân ở lại! Ít nhất còn có người gọi điện báo cảnh sát!

Phòng ốc nhiều như vậy, tiền anh cũng không ít, mướn một người tuần tra an ninh vào ban đêm, anh sẽ bị mất một khối thịt sao!

“Tôi không có hủy đi tương lai của anh, là anh hủy tất cả những thứ anh vốn có. Anh nói anh không có tương lai trong giới ăn uống của người Hoa, tôi lại không cho là như vậy. Nhiều nhà ăn nhỏ lẻ tẻ như vậy, rõ ràng anh có thể đi lên từ chỗ căn bản nhất, nhưng là anh không cam tâm. Anh không có cách nào quên được cảm giác ưu việt khi mình làm người quản lí của khách sạn cao cấp, anh khinh thường công việc bình thường nhất, đơn giản nhất, lòng của anh không lắng xuống, đây mới là nguyên nhân anh không cách nào tìm được công việc, không phải tại tôi.”

Lâm Khả Tụng không ngừng dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào ngực Giang Thiên Phàm, nhắc nhở anh không nên nói nữa, tránh công kích Lý Ngạn nữa.

“Cho nên trên thế giới này chỉ có mình mày là cao thượng nhất! Mày bắt tất cả những hành động vi phạm của mọi người vào khuôn mẫu, bao gồm cả đời người sao! Tao tự mình nỗ lực ở nơi này mười năm, mới có mọi thứ như hôm nay! Mà mày lại dễ dàng hủy bỏ tất cả của tao! Nếu như vậy, mày cũng phải nếm thử cảm giác bị người ta từ bỏ.”

Nói xong, Lý Ngạn đột ngột rút con dao từ trong túi ra, định đâm vào vai của Giang Thiên Phàm.

Lâm Khả Tụng không nói lời nào giơ chân lên, đạp một cước vào bụng của Lý Ngạn.

“Ưmh…..” Lý Ngạn ôm bụng lui về phía sau, hung ác trừng mắt nhìn Lâm Khả Tụng, giơ con dao lên chuẩn bị đâm cô.

Cô có học qua Taekwondo, nhưng cô không cảm thấy mình cần phải liều mạng với kẻ điên.

Cô tránh khỏi sự tập kích của Lý Ngạn, quay người bỏ chạy.

Chạy chưa được hai bước, cô phát hiện căn bản Lý Ngạn không có đuổi theo, mà nhằm vào lồng ngực của Giang Thiên Phàm đâm tới.

“Giang Thiên Phàm!”

Lâm Khả Tụng choáng váng, chạy trở về.

Giang Thiên Phàm giơ tay lên ngăn cản, vung gậy dò đường qua, đánh trúng vào mặt của Lý Ngạn.

Lý Ngạn bụm mặt ngã xuống.

Lâm Khả Tụng hơi sững sờ, nghĩ thầm Lý Ngạn thật không có bản lĩnh, ngay cả người mù cũng không đâm trúng!

Đợi chút, đây không phải là vấn đề cô nên để ý.

Cô xông lên phía trước, Lý Ngạn lại vọt lên, kéo gậy dò đường của Giang Thiên Phàm, hung hăng đập Lý Ngạn loạn xạ.

“Nha đầu thối! Mày với Giang Thiên Phàm chết đi!”

“Ngày ngày muốn người khác chết! Sao anh không chết luôn đi!” Lâm Khả Tụng càng đập càng ác liệt.

Trong lòng cô, đầu óc Lý Ngạn này nhất định có bệnh!

Khi Lý Ngạn dùng một tay bắt lấy gậy dò đường, Lâm Khả Tụng cũng không dây dưa thêm với anh ta nữa, xoay người kéo tay Giang Thiên Phàm bỏ chạy.

“Còn đứng ngây người ở đó làm gì! Chạy nhanh!”

Giang Thiên Phàm không nói gì, mặc cho Lâm Khả Tụng kéo, cho đến khi bọn họ chạy vào trong phòng bếp, không biết Giang Thiên Phàm nhấn nút gì, cửa phòng bếp liền bị khóa trái.

Ở ngoài cửa Lý Ngạn liều mạng bấm mật khẩu, nhưng cửa cũng không có nửa điểm phản ứng. Anh ta nhất thời mất đi kiên nhẫn, dùng sức đạp cửa.

“Giang Thiên Phàm cái người nhu nhược này! Ra ngoài cho tao! Ra ngoài!”

“Giang Thiên Phàm —— cái tên ích kỉ khốn khiếp! Mày ra ngoài tao! Nếu không tao đốt chết mày!”

Lâm Khả Tụng nghe anh ta nói như vậy, không khỏi kinh hãi.

“Anh ta nói muốn đốt chết anh!”

Giang Thiên Phàm dựa vào mặt bàn, cụp mắt xuống, bĩnh tĩnh như thường.

“Á….. Cái tên điên kia sẽ không làm thật chứ?”

“Phòng có cảm ứng khói. Nếu như anh ta thật sự phóng hỏa, hệ thống dập lửa sẽ tự động giội nước.”

Lâm Khả Tụng hết ý kiến.

“Ở bên phải cửa, có một nút báo động. Ấn vào đó, nhân viên an ninh sẽ chạy tới.”

“Ồ!” Lúc này Lâm Khả Tụng mới nhớ ra nơi này là khu dân cư cao cấp, bảo toàn là hoàn toàn chu đáo kỹ lưỡng.

Chỉ là Lý Ngạn vào đây bằng cách nào? Rõ ràng anh ta biết muốn vào biệt thự của Giang Thiên Phàm phải có mật khẩu, hơn nữa anh ta đến phòng bếp làm gì?

Lý Ngạn thấy bọn họ không chịu ra ngoài, bắt đầu đập đồ trong nhà loạn xạ.

Một tiếng lại một tiếng, răng rắc, Lâm Khả Tụng nghe đến đau đầu.

“Anh ta….. Không phải trước đó anh ta đi theo anh sao? Hơn nữa còn rất quan tâm anh…..”

Lâm Khả Tụng nhớ, lúc đầu cô dẫn Giang Thiên Phàm đi ăn vặt, Lý Ngạn còn muốn xem chứng minh thư của cô, chính là muốn bảo đảm an toàn cho Giang Thiên Phàm. Ở trong lòng của Lâm Khả Tụng, Lý Ngạn rất nghiêm túc trong công việc, làm tròn bổn phận, cái gì cũng đều vì Giang Thiên Phàm mà nghĩ.”

“Bởi vì anh ta làm sai một chuyện.”

Giang Thiên Phàm không có ý muốn tiếp tục giải thích, Lâm Khả Tụng cũng hiểu, đây không phải là vấn đề mình nên hỏi, không nên hỏi nhiều.

Rất nhanh, nhân viên an ninh liền chạy tới, chế ngự Lý Ngạn, giao cho cảnh sát xử lí.

Lâm Khả Tụng nhận được điện thoại của nhân viên bảo vệ gọi đến, lúc này mới ra khỏi phòng bếp, đi theo Giang Thiên Phàm ra ngoài.

Cửa biệt thự rộng mở, ánh đèn xe cảnh sát xẹt qua mặt của Lâm Khả Tụng.

Lý Ngạn vẫn còn giãy giụa, cảnh sát không thể không kìm anh ta trước mui xe.

Giây phút anh ta nhìn thấy Giang Thiên Phàm, đôi mắt trừng lên như muốn rớt ra ngoài: “Giang Thiên Phàm! Giang Thiên Phàm! Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu! Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!”

Gương mặt của Giang Thiên Phàm vẫn bình tĩnh như cũ, cảnh sát đi tới bên cạnh anh, đưa cho anh một tập tài liều mời kí tên xác nhận.

“Tiên sinh, xin ở ký tên ở chỗ này.”

Đối phương hình như phát hiện ra mắt anh không nhìn thấy, muốn cầm tay Giang Thiên Phàm.

Giang Thiên Phàm lại tránh được.

“Lâm Khả Tụng.”

Nghe anh gọi tên mình, Lâm Khả Tụng vội vàng bước lên, “Có chuyện gì sao, Giang tiên sinh?”

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here