Phượng Nghịch Cửu Thiên – Chương 07

16
416
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 7 ♥ Đêm

Chuyển ngữ ♥ Bạch Lang

CUNGQUANGHANG.328878

          Hai nam nô đưa khung sắt lửa than tới trước giường rồi cung kính thi lễ với Minh Dạ, lặng yên không một tiếng động lui ra, còn Minh Dạ thì đi thẳng đến trước giường Mạc Tinh trước, từ trên cao nhìn xuống Mạc Tinh.

          Mạc Tinh thấy vậy, vẻ mặt không biểu tình, ngửa đầu lên cùng Minh Dạ mặt đối mặt.

          Ngọn lửa vô hình tỏa ra khắp nơi trong không khí, trong nháy mắt toàn bộ tẩm cung lạnh buốt bao trùm một bầu không khí áp lực.

          “Ánh mắt đẹp lắm, cô nói xem phế đi có phải sẽ rất thống khoái không?” Một tay để lên bả vai Mạc Tinh, trên mặt Minh Dạ yêu mỵ hiện vẻ lạnh như băng, chậm rãi cúi người xuống, ngón tay cơ hồ muốn bóp nát xương Mạc Tinh.

          Mạc Tinh không để ý đến đau đớn, hai mắt nhíu lại, bàn tay đang chống ở mép giường đột nhiên vung lên, nhanh như chớp hướng tới cổ của Minh Dạ đang cúi xuống, giữa ngón tay có một lưỡi dao mỏng đang kề trên gáy Minh Dạ.

          “Đi.” Mạc Tinh trừng mắt lạnh lùng nhìn Minh Dạ nói.

          Trong mắt Minh Dạ lóe lên tia lửa, cặp mắt yêu nghiệt kia gần như muốn giết người ngay lập tức.

          Lửa văng khắp nơi, sát khí mờ mịt.

          Không xem lưỡi dao để trên gáy là điểm yếu, Minh Dạ nhíu mày chậm rãi nói: “Chưa từng có người nào có thể uy hiếp được Minh Dạ ta.” Vừa dứt lời, đột nhiên cả người dùng tốc độ thần tốc nghiêng người một cái về phía sau, nhoáng một cái đã nhanh như một con cá đang bơi thoát ly khỏi sự khống chế của Mạc Tinh.

          Mạc Tinh thấy vậy, lưỡi dao cầm trong tay liền bắn ra, lưỡi dao sắc bén bay lên không trung, thẳng hướng khuôn mặt Minh Dạ mặt mà đi, một bên phi thân đánh tới Minh Dạ, nếu như khống chế hắn không được, vậy thì hôm nay mệnh nàng sẽ kết thúc ở đây vậy.

          Tóc bạc tung bay, Minh Dạ nghiêng đầu, há mồm kẹp chặt lưỡi đao hướng đối diện kia.

          Hàm răng trắng noãn va chạm lưỡi dao sắc bén, cặp môi đỏ mọng, xinh đẹp dị thường.

          Một bên không tránh né phản công của Mạc Tinh, chỉ dùng tay làm vũ khí đánh tới Mạc Tinh, tiếng xé gió mãnh liệt, không khí chấn động.

          “Ầm.” Vài tiếng va chạm nặng nề vang lên, hai bóng người quấn lại với nhau.

          Đôi mắt yêu nghiệt chợt lóe sáng, đột nhiên Minh Dạ phun lưỡi dao trong miệng ra, bắn tới phía Mạc Tinh.

          Trong lúc cấp bách, Mạc Tinh lắc mình xoay eo tránh đi ra xa.

          Nhưng với thân thủ của Minh Dạ, lúc này Mạc Tinh có thể hoàn hảo tránh đi nhưng thân thể đang bị trọng thương như vậy, thua chỉ là vấn đề thời gian.

          Một chưởng đánh xuống, hung tợn đánh vào ngực Mạc Tinh.

          “Phụt.” Mạc Tinh lập tức cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, một ngụm máu tươi bắn ra, văng tung tóe trên mặt đất, ngũ tạng đảo lộn, đau đớn ập đến trong nháy mắt, dường như không thể cử động tay, thân thủ cũng dừng lại.

          Minh Dạ thấy vậy liền dùng hai ngón tay điểm yếu huyệt trên người Mạc Tinh, vung tay áo lên ôm lấy Mạc Tinh.

          Cổ tay vung lên, Minh Dạ kéo tấm lụa mỏng trên người Mạc Tinh xuống, con mắt lạnh lùng nhìn lướt qua trước ngực và sau lưng Mạc Tinh, vết thương bị mũi tên bắn qua hoàn toàn hiện ra trước mắt Minh Dạ.

          “Xem ra cô quả thật là người không khiến người khác ưa thích nổi.”

          Lời nói trào phúng kích thích Mạc Tinh nắm chặt nắm đấm, trong mắt hiện ra ngọn lửa giận dữ tợn, hắn dám nói nguyên do nàng bị thương ra như vậy.

          Ánh mắt phẫn nộ, nếu như ánh mắt có thể giết người, không biết Minh Dạ đã chết bao nhiêu lần.

          Minh Dạ thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng, ôm cổ Mạc Tinh đang bị điểm huyệt đạo không thể động đậy lách mình đi đến bên giường, thoáng một cái đè ép xuống.

          “Bổn vương nói cho cô biết, trên địa bàn của Bổn vương, rồng cũng phải nghe lời ta, hổ cũng phải nằm xuống vì ta, muốn so chiêu cùng Bổn vương, cô bây giờ còn chưa đủ tư cách.” Nghĩ tới sự việc trong hồ, Minh Dạ cảm thấy hạ thân lại bắt đầu đau, khuôn mặt kia vốn tà mị bây giờ lại càng phát ra vẻ yêu nghiệt, Minh Dạ hắn tung hoành trên biển nhiều năm như vậy lại có thể bị nhục nhã trong tay nữ nhân như thế này.

          Vén tóc dài của Mạc Tinh lên, Minh Dạ dùng tay chống đỡ sau lưng Mạc Tinh, một luồng nội lực hùng hậu lập tức xâm nhập vào thân thể Mạc Tinh, tay kia không biết lấy dược hoàn ra từ đâu, cường ngạnh nhét vào trong miệng Mạc Tinh, cưỡng ép Mạc Tinh nuốt xuống.

          Một dòng nước ấm chảy vào bụng, Mạc Tinh nhướng mày, Minh Dạ muốn gì? Muốn kéo dài tính mạng cho nàng?

          Không đợi nàng suy tư, Minh Dạ dời thân thể nàng dựa vào hắn, thò tay đến mép giường bên cạnh lấy khung sắt, dùng kìm sắt kẹp ra một vật, đốt khối sắt thành màu đỏ bừng, trở tay cực kỳ lưu loát in lên sau gáy Mạc Tinh.

          “Ah…” Mạc Tinh đang dựa vào Minh Dạ lập tức cảm thấy sau gáy đau đớn đến tận xương tủy, kêu lên một tiếng, thân thể phản ứng kịch liệt một cái, khí tức giữa ngực và bụng hỗn loạn, thân thể suy yếu dường như không thể hít thở không khí.

          Mà lúc này, nội lực Minh Dạ giống như một hồ nước bao vây lấy Mạc Tinh, duy trì hơi thở của Mạc Tinh, viên đan dược đã uống cũng làm ổn định trái tim của Mạc Tinh.

          “Nô lệ của Bổn vương phải có ấn ký của Bổn vương.” Lời nói tàn khốc vang lên bên tai, dung nhan yêu mỵ của Minh Dạ lúc này trong mắt Mạc Tinh lại giống như một Ác Ma.

          Mùi da thịt cháy khét bay ra khắp nơi trong tẩm cung, nửa ngày sau, Minh Dạ ném khối sắt xuống, lấy dược từ bên trên khung sắt thoa lên vết thương trên gáy cho Mạc Tinh.

          Cũng không biết Minh Dạ dùng cái gì, Mạc Tinh đang chìm vào hôn mê cảm thấy sau gáy nhẹ nhàng khoan khoái, lúc nãy vừa mới đau đớn đến tột cùng, một mảnh mát lạnh này dường như không đau đớn như vừa rồi.

          Không đợi nàng trợn mắt, bên tai đã vọng lên một giọng nói: “Đây mới chỉ là bắt đâu.”

Sau đó cơ thể lệch ra, Mạc Tinh bị đặt lên giường một cách hung dữ.

“Dám động đến chỗ quan trọng của ta, mượn thứ quý giá nhất của nàng đến bồi thường vậy.” Đưa tay giật lấy y phục trên người xuống, Minh Dạ liền trở thành khỏa thân, áp xuống người Mạc Tinh.

Dám động vào mệnh căn của hắn, dám muốn hắn đoạn tử tuyệt tôn, Minh Dạ hắn có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục.

Nàng mở to mắt, trong mắt dán tơ máu, ánh mắt dán lên người Minh Dạ ở trên người nàng, nói từng chữ từng chữ một: “Hôm nay tốt nhất là giết ta đi, nếu không sau này nhất định ngươi sẽ phải chết trong tay ta.”

Quyết tuyệt lạnh băng, không chút nghi ngờ.

Minh Dạ nghe vậy, giận quá thành cười, cười lớn nhìn chằm chằm Mạc Tinh, gay gắt nói: “Vậy bổn vương mỏi mắt trông chờ.”

          Dứt lời liền cúi xuống hôn hít lấy thân thể trắng noãn, chậm rãi xuống dần, xuống dần…

          Trong mắt đã hiện lên tia máu, Mạc Tinh cắn chặt răng, không thể phản kháng, không có năng lực phản kháng, nàng đường đường là Băng Vũ Nguyệt lại bị vũ nhục như ngày hôm nay……

          Chân bị tách ra, Minh Dạ tiến vào.

          Không thua gì đau đớn sau gáy lúc nãy, cơn đau lập tức truyền đến, bộ phận kia lúc trước bị nàng hung hăng đánh trúng lúc này dâng trào, phẫn nộ xông vào thân thể của nàng.

          Nàng hung tợn cắn vào bả vai không ngừng lắc lư, răng ngà cơ hồ muốn xuyên qua lớp da thịt màu đồng của Minh Dạ, xâm nhập vào bên trong huyết nhục.

          Máu chảy xuống từ bên khóe miệng.

          Máu lan ra ga giường.

          Bông hoa xinh đẹp nở rộ, phẫn nộ sẽ mãi ghi nhớ tại đây.

          Ánh mắt nhìn chằm chằm vào trướng mạn trên đỉnh đầu không ngừng lắc lư.

          Minh Dạ, từ nay về sau, có ngươi không có ta, có ta không có ngươi…

          Đêm, có phải rất xinh đẹp không ———

 

CUNGQUANGHANG.781283

16 COMMENTS

  1. Thể loại mới của Chu Ngọc luôn, mấy truyện kia chưa có lúc nào nữ chính ghét nam chính, có thể gọi là hận luôn ấy, có ngược không ta, sợ quá :(
    bạn Dạ này chắc từ từ bù đắp lại lỗi hôm nay cho bạn Nguyệt rồi, nếu không chắc khó sống lắm đây, gây cấn quá. có khi nào phát này có baby luôn không ta @@.

  2. ptc81 điều ta ko mog muốn đã xảy ra :v ai~~
    Dạ ca chính thức nhận đc 1 điểm trừ of ta :v
    mặc dù là ta rất thích sự tàn nhẫn bá đạo đấy :v cơ mà cứ thế đè con ng ta ra mà thịt luôn ý hả?? vừa ms gặp thôi mà T^T cứ này sau này thế nào đây :3 :3

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY