Tháng Ngày Tươi Sáng – Chương 17

2
102

Chương 17 ♥ Trận bóng đá

Chuyển ngữ ♥ Hoa Lê

 

Mùa xuân hàng năm, đại học H có cuộc thi đấu bóng đá. Thượng Đông ở trong đội, nhiệt tình mời Hinh Vũ đến xem thi đấu mấy lần. Đến lần thứ ba, Hinh Vũ từ chối nữa cũng không được, nên đồng ý nếu khoa kiến trúc vào trận chung kết khu Tây, cô sẽ đi xem.

Qua hai tuần, Thượng Đông lại đến tìm cô, “Vào thứ tư khoa chúng ta và khoa máy tính sẽ đá trận chung kết ở khu Tây. Em đi xem được không?

Đương nhiên được. Cho tới bây giờ cô nói luôn giữ lời.

Thượng Đông mở cờ trong bụng. Cuối cùng cô cũng đồng ý đến xem anh ta đá bóng. Mỗi trận đấu, fan nữ của anh ta không ít. Nhưng, anh ta chỉ muốn cô đến xem anh ta thi đấu. Vẫn luôn mong đợi.

Kỳ nghỉ đông ở nhà, có người tặng nước tự nhiên nguyên chất Na-uy cho nhà Hinh Vũ. Nghe nói nguồn gốc nước này được lấy từ vùng đất sạch phía Nam ở Na Uy, không ô nhiễm, là nước tinh khiết nhất thế giới.

Bình đựng nước hình trụ, được thiết kế đơn giản đẹp mắt, xinh đẹp như một tác phẩm nghệ thuật. Một bình nước, tinh khiết sang trọng từ trong ra ngoài. Nhìn nó, Hinh Vũ liền nhớ đến Mạnh Phi, người đàn ông trong trẻo cao sang kia. Qua kỳ nghỉ đông, từ Quảng Châu về trường cô mang theo hai bình nước  tự nhiên nguyên chất.

Mấy tuần này, tất cả mọi người đều bận rộn. Thêm nữa Thượng Đông có trận đấu bóng đá, nên phòng ngủ hữu nghị ngừng tất cả hoạt động. Hinh Vũ không được nhìn thấy Mạnh Phi, nhớ vô cùng.

Thời gian thực sự là kì lạ, đặc biệt là đối với cô. Một ngày một đêm vẽ tranh qua thật nhanh. Nhớ anh thì từng giây từng phút trôi qua quá chậm.

Ngày đó đi đến sân thể dục, Hinh Vũ đem nước tự nhiên nguyên chất bỏ vào trong túi. Cô hy vọng Mạnh Phi cũng đến xem đá bóng ngày hôm nay. Hy vọng có cơ hội chia sẻ  cùng anh.

Lúc này đây, hàng ngày Mạnh Phi đều nhớ Hinh Vũ. Nỗi nhớ ùa tới, không cách nào ngăn lại. Tuần trước nghe Thượng Đông nói cô sẽ đi xem trận chung kết bóng đá, anh cũng muốn đi, tuy anh chưa bao giờ đi đến sân thể dục.

Trong một tuần này, do dự đấu tranh. Muốn kiềm chế, không nên đi. Cuối cùng nhớ đến không thể chịu được, hay là cứ đi đi.

Anh an ủi bản thân, mình chỉ đứng từ xa nhìn cô một chút, sẽ không nói chuyện với cô. Hơn nữa, đây là chuyện lớn của khoa, Thượng Đông là bạn thân nhất của mình. Mình nên cố gắng đi, là nên đi.

Trên đường đến sân thể dục, gặp phải Thu Hồng đang chuẩn bị đi tòa Tây lầu năm tự học. Nhìn thấy anh, cô dường như hết sức vui vẻ, nói vừa lúc có mấy vấn đề về phác họa muốn hỏi anh.

Hai người vừa đi vừa nói, rất nhanh đã tới sân thể dục. Vấn đề Thu Hồng hỏi còn chưa xong, vì thế nói em và anh cùng nhau xem đá bóng một chút.

Có mấy ghế băng dài trong góc sân thể dục. Bọn họ cùng đi qua ngồi xuống.

Thu Hồng hỏi tiếp vấn đề của cô. Mạnh Phi kiên trì trả lời. Thỉnh thoảng giả vờ xem đá bóng, rồi nhìn Hinh Vũ ở cách đó không xa.

Cô mặc áo màu xanh nhạt cùng quần dài. Yên lặng đứng đó xem đá bóng. Thân thể dường như không chút nhúc nhích.

Trông thấy cô, lòng Mạnh Phi liền ấm áp mềm mại.

Trên trận đấu, hai khoa thực lực ngang nhau, thi đấu rất tích cực.

Thượng Đông dáng người cao lớn, vô cùng chói mắt. Trên người mặc áo ba lỗ và quần đùi, mồ hôi ướt đẫm, dính trên cơ thể, động tác hoàn mỹ lộ ra — dáng người tam giác từ ngực đến thắt lưng, cơ bắp cân xứng rắn chắc, lồng ngực săn chắc. Tóc anh bị mồ hôi làm ướt đẫm, mồ hôi trong suốt theo khuôn mặt chảy xuống cổ. Ánh mặt trời chiếu xuống làn da màu lúa mạch giống như phát ra ánh sáng. Thật khỏe mạnh và đẹp mắt. Kỹ năng dẫn bóng của anh và năng lực đột phá mạnh mẽ, càng lộ ra sự nổi bật. Ngoài sân liên tục có nữ sinh vỗ tay cổ vũ cho anh.

Thu Hồng cũng chú ý tới, nói: “Thượng Đông rất được các cô gái hâm mộ.”

Mạnh Phi gật đầu đồng ý, “Đúng,” vẫn luôn như thế. Anh nhìn Hinh Vũ cách đó không xa, cô cũng thích chứ?

“Lần trước cảm ơn anh.” Lúc tình cờ gặp ở cửa ra vào thứ tư, Thu Hồng vẫn chưa có cơ hội tự mình cảm ơn Mạnh Phi.

“Không cần cảm ơn. Gần đây vẽ chân dung thế nào?”

“Rất tốt.” Bình thường cũng gặp những khách hàng khó đối phó. Có điều, không cần thiết nói ra.

“Em luôn tự mình kiếm tiền?”

“Ừ.”

“Không muốn dựa vào cha mẹ?”

Thu Hồng rất bình thản, “Cha mẹ mất, lúc em còn rất nhỏ.”

Mạnh Phi sững sờ, “Trong nhà còn ai không?”

“Chỉ có bà nội.”

Mạnh Phi trầm mặc một lát, đột nhiên nhẹ giọng hỏi, “Lúc nhỏ rất vất vả phải không?”

Chưa ai từng hỏi cô như vậy, hơn nữa giọng nói anh nhẹ nhàng, thoáng cái vành mắt Thu Hông đỏ lên.

Mạnh Phi cảm thấy trong lòng xúc động. Cô gái này, mặt ngoài kiên cường nhưng kỳ thật yếu ớt. Từ nhỏ bố mẹ đều mất, tự mình cố gắng kiếm tiên sinh hoạt học phí, còn không muốn bạn bè biết, có thể thấy được tự mình cố gắng rất nhiều.

Thấy Thu Hồng không nói lời nào, anh hỏi tiếp, “Có mệt hay không?”

 

Mười mấy năm qua, chưa từng có ai thật tình hỏi cô có khổ hay không, có mệt hay không. Bà nội cũng chưa từng. Mắt Thu Hồng đỏ lên mờ dần.

Mạnh Phi nhẹ nhàng nói: “Nếu như sau này có chuyện gì cần giúp, nói một tiếng.”

Thu Hồng không gật đầu cũng không lắc đầu. Đây là lần đầu tiên có người sẵn sàng giúp, không có điều kiện gì. Cô kinh ngạc.

Mạnh Phi nhớ đến lần trước, nói thêm một câu, “Anh sẽ không nói cho ai biết.”

Còn chu đáo như vậy. Thu Hồng rất cảm động, một lúc sau mới mở miệng, “Cảm ơn.”

“Em rất kiên cường.” Bản tính Mạnh Phi vốn đơn thuần lương thiện, bởi vì tàn tật, đặc biệt mền lòng đối với người yếu đuối, có một phần kính trọng đối với người kiên cường.

Trong lòng Thu Hồng như có dòng nước ấm áp chảy qua. Cô muốn nói anh cũng thế, nhưng cổ họng như bị nghẹn, nhất thời nói không ra lời.

Người đàn ông này, mặc dù tàn tật, nhưng là người vô cùng tốt. Trình độ kiến thức cao, khí chất tác phong không ai bằng. Quan trọng nhất là, anh thật sự quan tâm cô. Nhìn thấy quá nhiều kiểu đối xử lạnh nhạt, Thu Hồng biết rõ, có người bạn thân thật tâm đối với mình là quan trọng cỡ nào. Cô rất vui, cô nguyện ý làm bạn anh.

Hinh Vũ thấy Mạnh Phi và Thu Hồng cùng đến sân thể dục. Cô rât ngạc nhiên, nhưng không suy nghĩ nhiều.

Sau đó nhìn bọn họ  vai kề vai ngồi xuống.

Trên sân bóng hai khoa thực lực tương đương, thời gian và địa điểm khống chế bóng dường như chia đều cho nhau. Cho nên cô thỉnh thoảng có thể cùng lúc nhìn theo bóng và nhìn về phía họ.

Bọn họ ngồi rất gần, và luôn thì thầm với nhau. Trên mặt anh hiện rõ quan tâm và thương tiếc.

Đột nhiên Hinh Vũ nhớ đến, hai người họ là đồng hương Tứ Xuyên. Lần trước đi uống canh gà, hầu hết thời gian họ ở cùng nhau, cũng như trên đường đến quảng trường Hoàng Hạc Lâu… Đồng hương ở trường đại học thường tụ tập thân thiết, họ hẳn là quan hệ không tệ. Trong lòng Hinh Vũ hơi chua xót.

Đột nhiên trên sân có tiếng la hét. Tập trung nhìn lại, mọi người đang cổ vũ cho Thượng Đông.

Chỉ thấy trái bóng dưới chân anh, tránh trái tránh phải, qua ba đối thủ, cách lưới hai ba mét quyết đoán nâng chân lên đá. Tư thế đẹp, phong độ.

Trái bóng bay theo một độ cong đẹp mắt trên không trung, cuối cùng rơi vào lưới. Thoáng chốc, trên sân dưới sân đồng loạt vang lên tiếng la hét.

Thượng Đông lập tức quay đầu, nhìn về phía Hinh Vũ, không để ý đến ai. Thấy cô nhìn mình, mỉm cười vỗ tay, trong lòng thoáng chốc vui mừng vô cùng. Nhìn cô nhếch môi nở nụ cười. Răng trắng như tuyết dưới ánh mặt trời lóe sáng.

Tất cả mọi người thấy cảnh này. Rất nhiều nữ sinh, gồm cả Thu Hồng, trong lòng tràn ngập hâm mộ Hinh Vũ. Cô thật may mắn.

 

Trong lòng Mạnh Phi không khỏi chua xót.

Trận bóng tiếp tục diễn ra. Mạnh Phi và Thu Hồng còn ngồi chung, thân mật gần gũi, thì thầm nói chuyện. Hinh Vũ càng ngày càng buồn phiền. Cô được dạy dỗ rất tốt, đương nhiên sẽ không đi đến quấy rầy.

Tiếng còi trọng tài vang lên kết thúc hiệp đấu. Khoa kiến trúc vượt lên dẫn đầu 2:1. Trên sân dưới sân bắt đầu nghỉ ngơi.

Hinh Vũ đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi. Cô lặng lẽ từ đám người bên sân đi ra, xoay người đi về ký túc xá.

Sau lưng có người gọi cô, “Hinh Vũ.”

Cô quay đầu lại. Thượng Đông vội vàng chạy đến. Hai má vì vận động kịch liệt hiện lên màu đỏ khỏe mạnh, mồ hôi trên mặt trên cổ lóng lánh, cả người tản ra hơi nóng, tràn ngập hương vị đàn ông mạnh mẽ nam tính.

“Em phải đi sao?” Thượng Đông vẻ mặt thất vọng.

“Xin lỗi, dạ dày em có hơi khó chịu.” Hinh Vũ hơi áy náy.

“Ah, vậy em nhanh về nghỉ ngơi. Uống chút nước nóng.” Thượng Đông quan tâm.

“Được, cảm ơn.” Hinh Vũ càng thêm xấu hổ.

“Anh đá xong sẽ tới thăm em.” Thượng Đông nói tiếp.

“Em không sao, không cần làm phiền anh.” Hinh Vũ nói nhanh.

“Không phiền. Em mau đi đi. Nhớ uống nước nóng.”

Hinh Vũ cảm động, càng cảm thấy có lỗi với Thượng Đông. Cô đồng ý xem anh đá bóng, nhưng vì trong lòng mình buồn bực, chỉ hết nửa trận đã đi.

Cô lấy từ trong túi ra một bình nước thiên nhiên, cười đưa cho Thượng Đông, “Anh muốn uống nước hay không?”

Nhìn cô tươi cười hồn nhiên, đôi mắt ngây thơ, Thượng Đông chỉ cảm thấy ngực bị cái gì làm cho tràn đầy đến căng phồng. Mồ hôi chảy xuống nhiều hơn. Anh thật muốn chạm vào nụ cười đó.

“Anh chơi rất tốt.” Hinh Vũ thật tâm khen ngợi.

Thượng Đông nở nụ cười, không khép lại được. Mặt đầy yêu thương.

cialis cost per pill, antibiotics online overnight. Anh nhận lấy bình nước, mở nắp ra, ừng ực, một hơi uống gần nửa bình còn chưa chịu dừng.

Hinh Vũ nhìn khóe miệng anh chảy nước, sợ anh bị sặc, cười nói: “Anh uống chậm một chút, chúng ta còn thời gian.”

Thượng Đông nghe lời này, không khác khúc nhạc hay nhất trên đời. Anh chỉ cảm thấy ngực tê dại, toàn thân vui sướng. Đúng vậy, chúng ta còn thời gian.

Tiếng còi bắt đầu hiệp sau vang lên.

Thượng Đông cười nhìn Hinh Vũ, lưu luyến không rời, “Anh phải ra sân. Em trở lại nghỉ ngơi thật tốt.”

Hinh Vũ gật đầu, Thượng Đông xoay người chạy về sân bóng. Toàn thân anh tràn đầy hạnh phúc và vui sướng, ai cũng nhìn ra được.

Hinh Vũ trở về tòa Tây 11. Trong lòng xúc động, không nghĩ đến trên đời còn có thanh niên tốt như Thượng Đông. Nụ cười sạch sẽ ấm áp, nói chuyện hài hước, làm việc trầm ổn tin cậy. Có anh làm bạn, thật tốt. Cô thích Thượng Đông. Nhưng, anh chưa bao giờ khiến tim cô đập.

Vừa hết nửa trận đấu, Mạnh Phi thấy Hinh Vũ rời đi. Chỉ xem nửa trận đã đi? Trong lòng anh hơi mất mát.

Sau đó, anh thấy Thượng Đông đuổi theo. Bọn họ đứng rất gần. Đang nói gì đó. Sau đó Hinh Vũ đưa một bình nước uống cho Thượng Đông. Thượng Đông ngửa đầu uống xong. Trên mặt mang nụ cười rất tươi.

Hai người đứng ở cuối sân bóng, màu vàng của ánh mặt trời chiếu lên người. Bọn họ xứng đôi như vậy, hài hòa như vậy, thân mật như vậy.

Mạnh Phi biết rõ chính mình rất may mắn. Dù tai nạn xe làm anh tàn tật, nhưng cả đời vẫn có thể làm những việc mình thích — vẽ và thiết kế. Anh không có hy vọng gì về tình yêu, nhưng Hinh Vũ cứ như vậy đi vào tim anh.

Bây giờ thấy Thượng Đông và cô như Kim Đồng Ngọc Nữ đứng cùng nhau, hình ảnh thanh xuân tuyệt mỹ hạnh phúc ngọt ngào trước mắt, Mạnh Phi đột nhiên thấy lòng chua xót đau đớn không thôi.

Nhắm mắt lại, hình ảnh trước mắt càng thêm rõ ràng.

Lúc này Thượng Đông chạy vào sân bóng, quần đùi giày chơi bóng, hai đôi chân dài bước đi như bay. Mạnh Phi không hề tức giận đưa tay xoa chân giả lạnh lẽo cứng rắn, thật sự tự ti mặt cảm, trong lòng càng chua xót khổ sở. Mày tại sao lại ngu xuẩn như vậy? Đến xem Thượng Đông đá bóng!

Đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, anh đang đố kị với Thượng Đông. Trong lòng càng xấu hổ không chịu nổi. Đồng thời vô cùng kinh ngạc. Mày chỉ tàn tật. Không tự ti, ghen ghét, yếu đuối. Vì sao, ngày hôm nay cô gái này có thể lôi những mặt xấu này ra ngoài?

Mạnh Phi đối với bản thân vô cùng thất vọng.

Cảnh này của Hinh Vũ và Thượng Đông Thu Hồng cũng nhìn thấy. Cô nhẹ giọng nói: “Hình như Thượng Đông và Hinh Vũ thích nhau.”

“Ừ.” Mạnh Phi đau lòng trả lời.

“Bọn họ rất xứng.” Thu Hồng thật tâm nói.

“Ừ.” Đáy lòng Mạnh Phi chua xót khổ sở lan tràn. Bọn họ thật xứng đôi.

Thượng Đông là bạn thân nhất của anh. Không ai hiểu rõ Thượng Đông hơn so với anh. Thật sự không tìm được một người đàn ông nào yêu thương cô bảo vệ cô, cho cô hạnh phúc và vui vẻ như Thượng Đông.

Đây là điều mày muốn. Mày vẫn luôn mong muốn hai người họ đến được với nhau. Không phải sao? Bây giờ mày nên  hết sức vui mừng. Tại sao cảm thấy phiền muộn khó chịu? Mắt đau lòng nhức?

Hiệp sau của trận đấu đã bắt đầu, Mạnh Phi hoàn toàn không có lòng dạ nào. Trong vòng ba phút hỏi Thu Hồng hai lần, “Em mới nói gì?”

Cuối cùng không chịu được, dứt khoát chống gậy đứng dậy, “Xin lỗi, anh còn có việc, đi trước.”

Thu Hồng không có ý định ở lại, “Em cũng muốn đi đến phòng tự học. Mạnh Phi, cám ơn anh.”

phongtinhcung.com (75)

2 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here