Tháng Ngày Tươi Sáng – Chương 19

0
81

Chương 19 ♥ Sửa xe

Chuyển ngữ ♥ Hoa Lê

 

Vào đại học H không lâu, Hinh Vũ nói với người nhà, cô muốn có một chiếc xe đạp. Vì trường học thực sự quá lớn, lớp học nằm ở phía Tây, từ ký túc xá đến lớp mất mười đến hai mươi phút. Nếu muốn đi phía Đông của trường, hoặc đến thư viện giữa trung tâm trường, nhà sách, cửa hàng, ngân hàng, bưu điện gì đấy, mất rất nhiều thời gian. Có xe đạp sẽ tiết kiệm nhiều thời gian hơn.

Đương nhiên cả nhà đều ủng hộ. Mẹ dặn dò nói đi xe nhất định phải cẩn thận.

Hinh Vũ nói không có việc gì, mẹ cũng biết, trường không cho phép xe ở bên ngoài tùy ý ra vào, hầu như trong sân trường không thấy xe ô tô, rất an toàn.

Vì vậy, Hinh Vũ gia nhập vào đội quân đạp xe hùng mạnh.

Cô rất nhanh biết, đạp xe trong trường, cũng không an toàn.

Đại học H dựa vào Dụ Gia Sơn xanh tươi u nhã tĩnh mịch. Cây trong trường xanh um tùm, bãi cỏ xanh biếc, cảnh sắc vô cùng đẹp đẽ. Duy nhất khiến cho mọi người rầu rĩ là đường trong trường rất dốc.

Trong sân trường đa số là con đường bằng phẳng, nhưng có rất nhiều đường dốc. Dốc nhiều dốc ít, đi bộ không nhận ra, đi xe đạp sẽ vô cùng rõ ràng.

Vào thời điểm quan trọng, xe không xảy ra vấn đề gì lớn, chỉ là phanh xe càng ngày càng không ăn. Cũng may đường bằng chiếm đa số, Hinh Vũ đi xe cũng không nhanh. Thỉnh thoảng xuống đường dốc, cô đều rất cẩn thận, hai tay chuẩn bị bóp phanh bất cứ lúc nào. Phanh xe không ăn, bóp hết mức vẫn còn phanh được một ít. Ngoài ra, để an toàn, cô chỉ đi xe đạp vào ban ngày, buổi tối đi bộ.

Ngày đó, Hinh Vũ đi xe từ cửa hàng dọc trên Dụ Gia Sơn lao xuống. Đây gần như là đoạn đường dốc dài nhất trong trường. Rất nhanh đi tới chân dốc, thấy Thượng Đông đi tới. “Này, Thượng Đông.” Cô chỉ kịp nói câu này, xe đã chạy qua. Cô biết cho dù bóp phanh, xe cũng chạy qua rất xa, dứt khoát không bóp.

Buổi tối, đi thư viện. Sau khi trở về phòng, nghe Nhược Thanh nói Thượng Đông đi đến lớp tìm cô. Không biết có chuyện gì.

Tiết cuối cùng vào sáng thứ hai, giáo viên không để ý đến quần chúng xúc động phẫn nộ, kéo dài thêm ba phút.

Ba phút khác biệt rất lớn. Hinh Vũ định đi căn tin trễ một chút. Không ngờ trong căn tin nhìn thấy Thượng Đông. Một mình anh ta, ngồi ở đó, trước mặt để một cái bát không. Thấy cô đi vào căn tin, liền đứng lên,

“Này, Thượng Đông.”

Thượng Đông nhìn cô, cười một cái, gật đầu.

Hinh Vũ thấy anh ta có chuyện muốn nói, vì thế trực tiếp hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Hôm qua nhìn thấy em đi xe đạp…”

buy ambien generic no prescription, india drugs generic cialis 40. “Ah, nếu như không phải đang xuống dốc, em nhất định xuống chào anh.” Hinh Vũ nhanh chóng giải thích.

Vẻ mặt Thượng Đông vô cùng ngạc nhiên.

“Xe của em phanh không ăn, nên xuống dốc không thể nào dừng lại, chỉ có thể lao xuống.”

Thượng Đông cau mày, ” Vậy nên mang đi sửa.”

“Phanh xe chỉ hơi không ăn, thứ khác đều tốt.” Hinh Vũ nhìn Thượng Đông càng ngày càng nhíu chặt lông mày, nói nhanh một câu, “Phanh xe vẫn có ăn một chút. Em rất cẩn thận. Buổi tối không đi xe. Đã một thời gian rồi ,không có gì xảy ra.”

“Nhưng quá nguy hiểm.” Thượng Đông thấy cô không để ý có chút tức giận.

Hinh Vũ chưa từng thấy Thượng Đông nghiêm túc như thế, biết anh lo lắng cho cô, vì thế nói: “Chờ qua giữa kỳ, nộp bài tập lớn, em sẽ đi sửa.” Sau đó nhoẻn miệng cười, “Cám ơn anh, Thượng Đông.”

Thượng Đông không thể nói thêm nữa, chỉ có thể nói: “Em cẩn thận một chút.” Sau đó tạm biệt rồi rời khỏi.

Trở lại phòng ký túc, lớn tiếng phàn nàn, “Không nghĩ đến, lá gan cô ấy lớn như vậy.”

Mất nửa ngày, tất cả mọi người trong phòng, mới hiểu rõ: Nhậm Hinh Vũ ấy, đi xe không có phanh, còn trực tiếp lao xuống dốc.

“Hôm qua cô ấy từ trước cửa hàng lao xuống, gọi tớ, tớ mới biết là cô ấy. Xe đi rất nhanh, chớp mắt liền đi qua. Vừa rồi cô ấy còn nói muốn chạy một thời gian nữa, chờ qua giữa kỳ nộp bài tập lớn rồi mới đi sửa.”

Mọi người đều biết, phải chờ qua mấy tuần nữa.

Triết Bình và Văn Kiệt lên tiếng hùa theo, nếu để như vậy thì rất nguy hiểm. Mạnh Phi một câu cũng không nói.

Thượng Đông đột nhiên ý thức được hôm nay Mạnh Phi đặc biệt yên lặng, vì thế hỏi cậu ta: “Cậu làm sao vậy? Không thoải mái sao?”

“Không có gì. Tớ khỏe.” Cô sao không biết chăm sóc bản thân, thật khiến người ta tức giận. Nhưng, anh (Mạnh Phi) có thể nói gì?

Nhìn trên mặt Mạnh Phi có chút cô đơn và bất đắc dĩ, Thượng Đông không biết có phải là bởi vì chân đau hay không. Cậu ta đau chân cũng chưa bao giờ nói ra.

Sau bữa cơm chiều ngày đó, Thượng Đông đi mượn dụng cụ. Đi xung quanh hỏi, có một sư đệ ở khoa kiến trúc Thổ Mộc mượn cái tua vít, kìm và cờ lê.

Hơn bảy giờ anh đi ra ngoài, gần 10h tay dính đầy nhớt đen trở về. Trên quần áo cũng có mấy chỗ đen.

Anh vừa vào nói với Mạnh Phi đang ngồi vẽ: “Trong nhà để xe có mấy nghìn chiếc xe, hơn một tiếng mới tìm ra.”

Mạnh Phi nhìn cậu ta, “Ah” một tiếng, không nói lời nào.

“Nhưng không có chìa khóa, không thể sửa được.” Thượng Đông nói tiếp.

“Uh”

“Có điều cuối cùng cũng sửa xong. Đêm nay có thể ngủ ngon.” Thượng Đông rất vui vẻ.

Mạnh Phi không lên tiếng. Anh biết rõ đêm qua Thượng Đông lăn qua lăn lại tới nửa đêm cũng chưa ngủ, thật sự rất lo lắng cho cô.

Đêm hôm đó, Thượng Đông và Mạnh Phi đều yên tâm đi vào giấc mộng. Bọn họ sao có thể ngờ tới, đêm mai so với đêm hôm qua càng khó ngủ.

Chạng vạng tối hôm sau, tại nhà kiến trúc, Thượng Đông xa xa nhìn thấy trên trán Hinh Vũ dán môt miếng băng gạt lớn. Lập tức chạy tới hỏi, “Đầu em bị sao vậy?”

“À, sáng sớm em chạy xe ngã một phát.”

Thượng Đông trợn to hai mắt, “Làm sao ngã?” Phanh không ăn rất lâu mà không ngã, vừa sửa lại phanh ngược lại bị ngã?

“Không biết tối hôm qua ai sửa phanh cho em, cũng không nói một tiếng. Ngày hôm nay em bóp phanh quá mạnh, đụng vào cái cây.”

Nhớ lại sáng nay, bây giờ Hinh Vũ vẫn còn sợ. Lúc ấy cô từ phía Đông trường trở về phía Tây, từ sườn dốc cẩn thận lao xuống. Gần đến ngã tư vườn Tuổi Trẻ, trước mặt đột nhiên có một cái xe đạp đi ngang qua. Cô liều mạng bóp phanh, nhưng tuyệt đối không ngờ xe của cô đột nhiên dừng lại. Người cô thiếu chút nữa bay lên không tung ra ngoài. Dưới sự hoảng sợ, mất thăng bằng, xe đâm vào cây ngô đồng, người cũng đập vào, đầu đập vào u một cục.

Thượng Đông mặt trở nên trắng bệch. Chết tiệt! “Em có bị thương không?”

“Cung may, không va vào ai. Em chỉ đâm vào cây ven đường.” Không đâm vào người ta thật đúng là may mắn.

Hinh Vũ không biết vì sao sắc mặt Thượng Đông khó coi như vậy, sợ anh lo lắng, nhanh nói thêm một câu, “Trên trán chỉ hơi trầy da.” Sau đó cô vừa cười vừa nói, “Hiện tại phanh sửa rồi. Rất an toàn. Anh không cần lo lắng.”

Thượng Đông vội vã tạm biệt. Anh ta muốn lập tức tìm một nơi tự tát vào mặt mình.

Buổi tối trở lại phòng ngủ, vốn không muốn nói. Nhưng sau khi tắt đèn, nhịn không được than thở, mắng mình, “Tớ là con heo.”

Trước đây thường nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Thượng Đông, gần đây không biết vì sao lại như thế? Triết Bình quan tâm, “Có chuyện gì không vui sao? Nói ra, để mọi người trêu chọc một chút.”

Nếu là bình thường, Thượng Đông nhất định sẽ phản kích. Hiện tại, anh chỉ thở dài, “Ngày hôm nay tớ hại Hinh Vũ bị thương.”

Trong phòng lập tức yên tĩnh lại. Sau đó vang lên giọng nói khác thường của Mạnh Phi, “Cô ấy bị thương?”

“Ừ.” Thượng Đông còn đang đắm chìm trong nỗi buồn và chán nản, không chú ý đến.

“Vì sao bị thương? Vết thương thế nào rồi?” Giọng nói Mạnh Phi có chút nôn nóng.

“Tớ sửa phanh không nói cho cô ấy biết. Cô ấy từ sườn dốc tránh chiếc xe nên bóp phanh thật mạnh, cả người đập vào cây, đầu bị thương.”

“Cái gì!” Giọng nói Mạnh Phi rất cao, trong đêm nên đặc biệt lớn. Triết Bình và Văn Kiệt đều thấy khó hiểu, Mạnh Phi luôn hờ hững lạnh nhạt, sao lúc này lại kích động như thế?

Thượng Đông căn bản không tin Hinh Vũ chỉ bị trầy một ít da. Chỉ hơi trầy da, thì bôi ít thuốc tím là được, sao phải dùng miếng gạt lớn băng lại như thế?

“Tớ tìm chỗ nào đâm chết mình cho rồi.” Thượng Đông vẫn còn đang hối hận.

Triết Bình và Văn Kiệt lúc này mới biết chuyện Thượng Đông lén lút sửa phanh giúp Hinh Vũ.

“Cậu bé cậu muốn làm chuyện tốt có thể không để lại tên, nhưng nên lưu lại một tiếng nói là sửa phanh xong rồi hay là gì đó. Cậu làm như vậy rất nguy hiểm.” Triết Bình nghĩ mà thấy buồn cười. Nhưng, hiện tại một chút cũng cười không ra.

“Tớ làm sao biết chuyện này lại xảy ra?” Thượng Đông hối hận muốn chết. Anh căn dặn Triết Bình, “Cậu đừng nói cho Nhược Thanh.”

“Hinh Vũ mà biết cũng không trách cậu. Cô ấy sẽ cảm ơn cậu.” Triết Bình an ủi cậu ta.

“Tớ biết. Tớ làm sao còn mặt mũi để cô cảm ơn?” Thượng Đông thật sựu khó chịu, “Vết thương ở trên trán, không biết có để lại sẹo không.”

“Không thể nào, sao lại nghiêm trọng như vậy?”

“Không biết, dán băng gạc, không nhìn thấy. Haizzz.” Thượng Đông thở dài, mấy người trong phòng đều có thể nghe được.

Mọi người liên mồm thảo luận, nói rất nhiều. Chủ yếu là Thượng Đông hối hận khó chịu, Triết Bình Văn Kiệt khuyên bảo an ủi, Mạnh Phi cái gì cũng không nói.

Sau trận thi đấu bóng đá lần trước, anh (Mạnh Phi) bắt đầu nghĩ lại. Ngoại trừ đi học, gần như tất cả thời gian đều ở trong phòng ngủ vẽ tranh. Rất lâu không gặp cô. Lúc đầu nghĩ như thế là may mắn, có thể kịp thời thu tâm lại. Nhưng không nghĩ tới, khi nghe cô bị thương, tim anh lại nhói đau như thế.

Đêm đó sau khi nói chuyện xong, hai người phòng 205 thì ngủ. Còn hai người khác mở mắt đến hơn nửa đêm. Một thì trằn trọc, một thì yên tĩnh không tiếng động.

Sáng ngày hôm sau, Thượng Đông hiếm thấy nghỉ tiết học thứ nhất, đi bưu điện Dụ Gia Sơn gọi điện thoại.

Vừa vào bưu điện, đúng lúc gặp Mạnh Phi vừa đi ra. Thật trùng hợp, cậu cũng gọi điện thoại về nhà à? Đúng vậy. Họ gấp gáp chào nhau rồi lướt qua.

Hơn bốn giờ chiều ngày hôm trước, Hinh Vũ cũng đến bưu điện. Gọi điện thoại về nhà. Nếu không phải sợ trên trán để lại sẹo, cô nhất định không gọi điện về, để cho bố mẹ lo lắng…

Mẹ hỏi kĩ càng tình huống, nói cô hơn 5 phút gọi lại. 5 phút sau gọi tới, mẹ nói: “Năm giờ đi ra cửa trường đợi. Bác Lý sẽ cử người đưa thuốc qua, tiện thể xem luôn vết thương.”

“Mẹ, phòng y tế của trường đã băng bó lại rồi, không cần xem…”

“Bác Lý sắp xếp. Người ta chỉ sợ đã đi ở trên đường rồi.”

Hinh Vũ không nói gì nữa. Từ nhỏ bác Lý nhìn cô lớn lên, rất thương cô.

Năm giờ ở cửa trường, đợi hai phút, có một chiếc xe màu đen chạy đến. Trên xe có một bác sĩ mặc áo blu trắng xuống xe, “Nhậm Hinh Vũ?”

Hinh Vũ gật đầu.

“Anh là bác sĩ Vương khoa ngoại. Lý viện trưởng cử anh tới. Lên xe đi.”

Hinh Vũ cùng anh ta lên xe. Bác Lý là viện trưởng của 161, cấp dưới cũ của bố. 161 được gọi đầy đủ là bệnh viện 161 giải phóng quân Vũ Hán. Tuy nói là bệnh viện, nhưng thuộc quân khu Vũ Hán. Hinh Vũ biết rõ, những bác sĩ này, đều là chiến sĩ. Lời của Lý viện trưởng, là mệnh lệnh.

Bác sĩ Vương kiểm tra vết thương cho cô, một lần nữa bôi thuốc băng bó, và nói cho cô biết “Vết thương không sâu, sẽ không để lại sẹo. Nhưng,” Anh ta lấy ra hộp thuốc mỡ, đưa cho Hinh Vũ, “Đây là thuốc xóa sẹo nhập khẩu. Hai ngày nữa bỏ băng gạc, bôi cái này lên. Phải chú ý những thứ này: ăn ít nước tương, bổ sung nhiều vitamin C, E, và không để vết thường dưới ánh nắng.”

Hinh Vũ gật đầu nói cảm ơn.

Bác sĩ Vương trước khi đi lấy một túi lớn đồ ăn dinh dưỡng, “Đây là Lý viện trưởng dặn anh mua.”

Hinh Vũ chỉ có thể nói cảm ơn lần nữa. Trong lòng tự nhắc nhở mình, lát nữa phải nhớ gọi điện thoại cho bác Lý.

Hai ngày sau, buổi tối Hinh Vũ đi lên phòng học chuyên ngành. Trên bàn vẽ phát hiện một bì thư màu trắng. Mở ra, bên trong là hộp xóa sẹo nhập khẩu. Trên cái hộp màu trắng là chữ tiếng Anh màu tím, cùng với hộp bác sĩ Vương cho cô giống nhau như đúc. Trong bì thư không có để lại lời nhắn. Hinh Vũ nghĩ, có lẽ là Thượng Đông. Hôm trước anh hỏi qua cô chuyện bị thương. Nên đi cảm ơn anh.

Đi đến phòng học chuyên ngành 3, gặp Thượng Đông. Đã lâu không gặp Mạnh Phi hôm nay lại ở đây.

Anh ngẩng đầu nhìn cô, mắt thâm thúy ôn hòa, và có một tia lo lắng. Hinh Vũ nhìn anh gật đầu. Có chút chua xót. Nhìn thấy anh mới biết … lúc này nhớ anh bao nhiêu.

Thượng Đông thấy cô, sắc mặt vẫn còn hơi mất tự nhiên, nhưng coi như vui vẻ.

Hinh Vũ còn chưa kịp mở miệng, chợt nghe thấy Thượng Đông nói: “Anh vừa muốn đi tìm em.”

“Có chuyện gì?”

“Đầu em bị thương, vừa lúc anh có thuốc mỡ xóa sẹo, muốn đưa cho em.”

Hinh Vũ nhìn tay anh giơ lên, trong tay là một hộp thuốc mỡ màu trắng chữ tím.

Hinh Vũ ngây ngẩn cả người.

Mạnh Phi cũng ngẩn ngơ. Lập tức cúi đầu, tiếp tục vẽ.

“Cám ơn anh. Không cần. Em có thuốc mỡ.”

“Đây là thuốc mỡ nhập khẩu. Nghe nói xóa sẹo rất hiệu quả. Em xem.” Thượng Đông chỉ vào hũ, đọc chữ nhỏ phía trên “Doctor- and pharmacist-recommended brand for scars (bác sĩ và nhà điều chế thuốc đã đề cử đây là nhãn hiệu thuốc xóa sẹo tốt nhất). Dùng cái này, hay là dùng cái này.” Pharmacist (nhà điều chế thuốc) anh đọc lắp bắp, vị trí trọng âm bị sai. Qủa thật đang cầu xin cô.

Hinh Vũ không thể từ chối thịnh tình này, chỉ có thể nhận lấy. Đối với Thượng Đông cảm ơn lại cảm ơn. Cho tới bây giờ chưa nghe nói Mederma. Xem ra hộp này thật sự là thánh phẩm trị sẹo. Chỉ là, thoáng cái nhận tới ba hộp. Có một hộp không biết ai đưa.

Ngày đó đập vào cây, xe cũng bị hỏng. Vì thi thử giữa kỳ và vội vã vẽ tranh, Hinh Vũ liền để xe đạp trong nhà xe, nghĩ hết bận sẽ lấy đem đi sửa. Không nghĩ đến, sau hai tuần lễ bận rộn đến nhà giữ xe, tìm thế nào cũng không tìm thấy xe đạp. Tìm vài lần, ủ rũ trở về phòng ngủ.

Mọi người nói chuyện tán gẫu.

“Nhất định người ta nghĩ em bỏ nó.”

“Đoán chừng bị người ta lấy đi thành linh kiện thay thế cho xe mình.”

“Một mình chị đi xe được gần một năm là rất tốt rồi. Đồng hương của em chỉ đi được ba tuần, một hai tháng, thì xe bị mất.”

Đây là mình may mắn? Hinh Vũ không nói gì. Cô không muốn nói với trong nhà, cũng hiểu được đi xe đạp có hơi nguy hiểm. Về sau, dứt khoát đi bộ.

Có người nói, mất xe đạp là hiện tượng bình thường nhất ở đại học. Ngoài ra, mất đi mất lại, nhưng tổng số xe đạp trong trường không đổi. Có thể là lớp A lớp B ở phía Đông phía Tây thay đổi chỗ. Còn có cách nói, đây là nếp sống của trường đại học, khi bạn học đại học, mất vài chiếc xe đạp để biết cảm giác.

Hinh Vũ chỉ mất một chiếc, điều này nói rõ nếp sống của đại học H rất tốt.

phongtinhcung.com (75)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here