Trầm Vụn Hương Phai – Chương 09

0
281
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Chương 9 ♥ Vị nương nương giữa lòng mộ địa

Dịch ♥ Mạt Trà

Nhan Đàm giật thót, vội vàng lồm cồm bò dậy lùi hẳn ra xa năm bước: “Thì ra là ngươi hả…”
Nến được thắp sáng trở lại. Đường Châu từ từ chống người dậy, đưa mắt nhìn nàng: “Qua đây.”
Nhan Đàm lắc đầu nguầy nguậy, dáng bộ vô cùng đáng thương: “Đừng có tức giận mà, ta thật tình không có cố ý đem ngươi ra làm đệm mà dùng đâu, ta thề có trời chứng giám, thề độc luôn cũng được.”
Đường Châu vẫn cứ nhìn nàng: “Qua đây.”
“Ta sai rồi ta sai rồi, đều là lỗi của ta, đừng có nhốt ta vô pháp khí mà…”
Đường Châu thở dài đánh thượt, giọng điệu chán chường như sắp hết hơi: “Mới rồi lúc ngươi va vào ta đã tình cờ đụng phải huyệt đạo, ta không đứng dậy được, ngươi mau qua giúp ta một tay.”
Nhan Đàm liền yên tâm ngay tắp lự: “Sao không nói sớm.”
Đường Châu điệu bộ hầm hầm: “Ai bảo ngươi cứ tự cho mình thông minh? Ở trên lưng… Lên trên hai thốn, dịch qua phải một chút, vận lực điểm thêm vào vài lần là được.” Nhan Đàm răm rắp làm theo lời hắn không sai một li, xong việc ngoan ngoãn đứng sang một bên.
Đường Châu đứng dậy phủi phủi bụi bám trên người: “Ngươi mà thường xuyên được như thế này thì ta sẽ không nhốt ngươi vào trong pháp khí.”
Nhan Đàm không nhịn được hỏi: “Vậy ngươi định khi nào thì thả ta ra?”
Hắn còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy phía trên lối vào hành lang truyền tới tiếng nói của Lăng Hư Tử: “Đường hiền điệt, cháu vẫn ổn chứ?”
Đường Châu bước sang, cất cao giọng bảo: “Dưới này cũng là mộ thất, bên trong thạch đạo rất trơn trượt, lúc xuống nên cẩn thận một chút.”
Nhan Đàm bị cắt ngang chủ đề đang nói, trong lòng lửa giận bừng bừng, chỉ hận không thể khiến tên lão đạo mũi bò (1) kia trượt té lộn cổ. Nàng đành cất lời hỏi lại lần nữa: “Khi nào thì ngươi thả cho ta đi?”
Đường Châu không chút hăng hái đáp: “Ta là đã tận nhân tận nghĩa lắm rồi.”
Hàm ý của hắn vô cùng rõ ràng. Tuy không nhốt nàng vào trong pháp khí, nhưng không có nghĩa là có thể thả nàng đi, nói xui xẻo không chừng vừa ra khỏi trấn Thanh Thạch là nàng đã bị luyện thành một viên đan dược.
Nhan Đàm chỉ đành tiếp tục an ủi bản thân, rằng chỉ cần còn thời gian, nàng vẫn cứ là còn được hy vọng đào tẩu thăng thiên, đập tan xiềng xích nô lệ.
Chỉ một chốc sau, Lăng Hư Tử đã từ trong đường hành lang trượt xuống chỗ hai người bọn họ. Liền ngay sau đó là Trác Thương và Ngô lão tam.
Trác Thương mặt mày khó coi: “Thạch đạo này trơn trượt như vậy, chỉ e lát nữa trèo ngược lên không phải chuyện dễ.”
Lăng Hư Tử bảo: “Cơ quan trong mộ địa thiết kế xảo diệu thế này, nhất định còn có lối ra nào khác.”
Bọn họ khi vào tám người, chỉ trong chớp mắt đã chỉ còn lại có năm.
Lăng Hư Tử trang nghiêm cất giọng: “Giữa mộ địa cơ quan vô số, ẩn trong bóng tối còn có kẻ địch rình rập, chúng ta cần phải đồng tâm hiệp lực, quyết không thể tàn sát lẫn nhau thêm nữa, không thì một kẻ cũng không có đường trở ra.”
Trác Thương lập tức đáp lời: “Đương nhiên là vậy.”
Bọn họ lần nữa đẩy mở cửa đá, chỉ thấy phía sau lại là một gian mộ thất tương tự.
Giữa gian mộ thất có bày một cỗ quan tài. Phần nắp quan tài đã bị dỡ xuống đặt trên mặt đất, trong cỗ áo quan là một đôi tay đang giơ thẳng lên, lòng bàn tay ngửa ra trông như đang đỡ lấy thứ gì đó.
Ngô lão tam giật lùi về sau một bước, hai hàm răng va vào nhau cồm cộp: “Cương thi, đó là cương thi!”
Lăng Hư Tử chân bước lên trước, chầm chậm thở ra một hơi: “Không phải cương thi, chẳng qua chỉ là thi thể của nương nương.”
“Thế sao tay của bà ta lại còn giơ ra như vậy?!”
Đường Châu đặt ngọn nến xuống cạnh chân, âm giọng trầm thấp: “Bà là đang sống sờ sờ bị nhét vào trong quan tài, trước khi chết nhất định đã dốc hết sức vùng vẫy, muốn bật mở nắp quan tài để thoát ra ngoài.”
Trác Thương bước đến trước cỗ quan, hai mắt sáng lên: “Có báu vật bồi táng!”
Ngô lão tam vừa nghe thấy có báu vật đã lập tức xông ngay lại, hắn vươn người vào trong quan tài vơ lấy một mớ, đưa tới trước nến cẩn thận xem xét. Trong tay hắn là một nắm Đông châu (2) tỏa vầng quang trạch dìu dịu, mỗi hạt đều to bằng đầu ngón cái. Ngô lão tam ngón tay run run cầm một hạt lên. Hạt Đông châu nọ đột nhiên vỡ ra nát bét, một tia độc thủy màu đen bắn vọt ra văng tung tóe lên mặt hắn. Hắn ôm lấy mặt ngã vật ra đất lăn hết mấy vòng, sau đó thì lập tức bất động.
Đường Châu tuốt thanh trường kiếm khỏi vỏ. Hắn vung tay cho kiếm đáp sát bên cổ Trác Thương, mắt khẽ nheo lại: “Ngươi là ai?”
Lăng Hư Tử một phen thất sắc: “Đường hiền điệt, cháu đây là đang làm gì đó?!”
“Hắn đã không phải là Trác Thương nữa.” Đường Châu nhìn đôi bàn tay của đối phương, mười ngón thon dài, đầu ngón tay nhẵn nhụi, trên tay không có lấy một vết chai, cũng không hề có sẹo cũ lâu ngày, người luyện võ nhiều năm không thể sở hữu một đôi bàn tay văn nhã nhu nhược như vậy.
Kẻ đó khẽ bật một tiếng cười khẩy, thanh âm trầm thấp dễ nghe lọt vào tai họ: “Phát ngã khâu giả tru. Các ngươi vẫn muốn đi tiếp vào trong?” Nến trong mộ thất thình lình đồng loạt tắt ngấm, chung quanh lần nữa rơi vào một khoảng đen ngòm. Đường Châu tay vung trường kiếm rạch một đường vào không trung, thủ lấy những điểm sơ hở trên cơ thể, sau đó phẩy nhẹ cổ tay, thắp sáng chiếc que đánh lửa (3).
Thời khắc chiếc que đánh lửa cháy sáng, luồng sáng đột ngột ập tới chói lóa đến khiến người khác không thể mở to hai mắt. Nhan Đàm cảm giác có người khẽ sượt qua cạnh bên mình, ngón tay hơi giật nảy lên, một đạo bạch quang yếu ớt trồi dậy ở giữa hai người bọn họ. Chỉ nghe vỏn vẹn một câu từ miệng kẻ nọ: “Hóa ra chúng ta là giống như nhau…” Liền ngay sau đó, đã lại biến mất không chút tăm hơi.
Nhan Đàm nghiền ngẫm câu “Hóa ra chúng ta là giống như nhau” kia, dường như đang ngầm ám chỉ điều gì.
Bọn họ cuối cùng đã tìm thấy thi thể của Trác Thương phía sau cánh cửa của gian mộ thất, như cũ là một chấm đỏ giữa hai đầu mày, gương mặt bình thản, dường như không có nửa phần đau đớn.
Đường Châu lẳng lặng nhìn hết một lúc, chợt nghe tiếng Lăng Hư Tử ở cạnh bên khóc rống lên, liền sau đó thanh âm than khóc lại biến thành một tràng cười, ông ta cứ ở đó khóc rồi lại cười, đấm ngực giậm chân thùm thụp.
Nhan Đàm thấp giọng cất lời: “Ông ta đã kinh hãi đến phát điên.”
Sư đệ của Lăng Hư Tử đã từng ở trong chính mộ địa này hoảng loạn đến độ mất trí điên loạn, e là cũng do trải qua tình cảnh tương tự như họ lúc này.
Là cảm giác tuyệt vọng.
Trong bóng tối ẩn mình một đối thủ lợi hại như vậy, không biết khi nào thì sẽ biến thành hình dáng của người đồng hành cùng mình xuất đầu lộ diện, khắp mộ địa còn là muôn hình vạn trạng các loại cơ quan hiểm độc, cảm giác duy nhất còn lại, chỉ có thể là tuyệt vọng.
Đường Châu quay sang nhìn nàng: “Ngươi có sợ không?”
Nhan Đàm nhoẻn miệng nở một nụ cười: “Ta biết kẻ đó rốt cuộc là thứ gì rồi. Hắn không phải phàm nhân, cũng không phải yêu, càng không phải ma, cách biệt bên ngoài Tam giới, thứ gì hắn cũng không phải. Hắn sẽ không thực sự giết chết chúng ta, chỉ là muốn thăm dò mà thôi.”

Chú thích:
(1) mũi bò: từ dùng chỉ các đạo sĩ với ý châm biếm (đạo sĩ thường vấn tóc thành búi cao trên đỉnh đầu, trông giống mũi bò :))).
(2) Đông châu: còn gọi Bắc châu, triều Thanh dùng tên gọi này để phân biệt hạt trai của vùng Đông Bắc với Nam châu ở phía Nam.
(3) Que đánh lửa là loại dụng cụ người xưa thường mang bên mình để thắp sáng hay lấy lửa. Được làm từ dây khoai lang, bông gòn và hoa sậy ngâm nước, vớt ra đập dẹp rồi phơi khô, thêm vào tiêu thạch (KNO3), lưu huỳnh, nhựa thông, chương não (camphor hay tiếng Việt mình gọi là long não)… nặn thành hình ống hoặc bện thành dây cho vào ống tre, khi dùng chỉ cần mang ra phẩy cái là sẽ bắt lửa.

Lời vừa nói dứt, đột nhiên thấy một bóng người vụt cái lướt qua tiến vào mộ thất. Kẻ đó thân người cao to thẳng thớm, suối tóc như làn mặc ngọc (1), khí độ tao nhã, phong thái ung dung, chỉ có gương mặt là vô cùng xấu xí, nhưng khi mở miệng nói chuyện lại có thể khiến người khác quên mất dung nhan khó coi của mình, chỉ còn nhớ đến tư thái hào hoa phong nhã: “Tại hạ quả thực sẽ không ra tay, nếu hai vị đây thọ được đủ lâu, ngày sau hãy còn cơ hội tương kiến.”
Hắn nói dứt lời, thân ảnh như làn khói mỏng luồn mình xuyên qua khe cửa lướt thẳng ra ngoài. Đường Châu lập tức lao mình đuổi theo, chỉ trong một thoáng mà đến một mảnh vạt áo của người kia cũng đã không thấy đâu nữa.
Đường Châu không khỏi thắc mắc: “Ngươi làm sao biết được hắn đối với chúng ta không có ác ý?”
Nhan Đàm nhìn hắn: “Hắn nếu như muốn động thủ thì cơ hội đã không thiếu gì. Nhưng nếu như nói không có ác ý thì cũng vị tất (2). Không biết ngươi đã nghe qua cái tên Thần Tiêu Cung Chủ hay chưa? Kẻ mang danh xưng Thần Tiêu Cung Chủ kia chính là hắn.” Nàng dừng một lúc rồi lại tiếp lời: “Hành sự của con người này xưa nay vẫn luôn diệc chánh diệc tà (3), có lúc giết người không gớm tay, có khi tâm địa lại rất tốt, hoàn toàn là do tùy hắn cao hứng. Nếu hôm nay không phải do tâm tính hắn đặc biệt không tồi thì là hắn còn có mưu đồ khác, việc này thực sự không nói trước được.”
Đường Châu nhếch mép cười khổ: “Trên đời không ngờ còn có loại người như vậy.” Hắn sực nhớ lại Lăng Hư Tử vẫn còn ở trong mộ thất phía sau, đang định quay lại đi tìm ông ta thì chợt nghe Nhan Đàm bảo: “Không bằng đi tìm lối ra trước đã, dắt theo một kẻ đầu óc có vấn đề, chỉ được cái vướng tay vướng chân.”
Đường Châu gật đầu: “Cũng chỉ có thể như vậy.”
Hai người vai kề vai tiến vào mộ địa mỗi lúc một sâu, không bao lâu sau thì đã đặt chân đến nơi ngõ cụt. Ở ngõ cụt này, vẫn còn có một cánh cửa đá.
Đường Châu giơ tay ấn lên cánh cửa. Hắn hãy còn chưa dùng lực thì thình lình cửa đã tự động xoay mình mở ra, đẩy mạnh hai người bọn họ vào trong, sau đó lập tức khép lại trong tiếng răng rắc đanh gọn.
Trước mắt đã không còn là mộ thất, thay vào đó là cảnh tượng hoa lệ thực chẳng khác nào giữa chốn hoàng cung.
Lưu li (4) xanh biếc lát kín mặt đất, trên tường khảm đầy những viên dạ minh châu kích cỡ to bằng cả quả long nhãn. Quang trạch dìu dịu tỏa ra từ dạ minh châu và thủy lam sắc của ngọc lưu li tương phản lẫn nhau, xa hoa tráng lệ mà lại ngập ngụa quỷ khí.
Nhan Đàm đưa tay chỉ về phía trước: “Bên đó hình như còn có một cánh cửa nữa.”
Đường Châu “ừm” nhẹ một tiếng, giơ tay nắm lấy chuôi kiếm, từng bước trầm ổn chầm chậm tiến về phía trước. Chợt hắn dừng bước, nhìn không chớp mắt vào nơi mép cửa: “Có người.”
Nhan Đàm nghe thế lập tức chạy sang, ngạc nhiên lên tiếng: “Đúng là có người.”
Trong chiếc bóng hắt xuống sát bên mép cửa, một nữ tử trong bộ y sam màu tím đang ngồi dựa vào tường, sắc mặt trắng bệch, làn mi dài mảnh đang khẽ run run. Nghe thấy tiếng động, nàng ta từ từ mở mắt, đôi đồng tử ướt át như được tráng nước chăm chú nhìn hai người lạ đang đứng trước mặt.
Nữ tử này sao lại một thân một mình ở giữa mộ địa thế này?
Nhan Đàm lùi về sau một bước, mỉm cười hỏi: “Cô nương, sao nàng lại ở đây?”
Nữ tử áo tím kia mắt vẫn nhìn họ, cả người không một mảy may cử động, môi khẽ mấp máy nhưng không phát ra được âm thanh nào.
May thay Nhan Đàm đọc được thần ngữ (5): “Nàng là bị kẻ khác mang vào đây? Nàng không nói chuyện được, là bị câm ư?”
Nữ tử kia gật đầu cái rồi lại lắc đầu.
Nhan Đàm lấy làm lạ hỏi: “Nàng không phải bị câm, vậy tại sao không nói chuyện được?”
Đường Châu đưa mắt liếc xéo Nhan Đàm: “Nàng ấy là bị điểm trúng huyệt câm.”
Nàng nghe vậy liền bước sang một bên nhường đường: “Môn học về huyệt đạo này sư phụ người không có dạy, sư huynh bác học đa tài hẳn là sẽ biết.”
Đường Châu không chút khách khí đẩy nàng về trước: “Ngươi theo ta nói mà làm.”
Nhan Đàm càng lấy làm lạ hơn nữa: “Tại sao?”
Đường Châu lãnh đạm: “Giờ ngươi làm hay là không?”
Gió Đông át không nổi gió Tây thì là gió Tây át mất gió Đông (6). Nhan Đàm đành bước tới trước, dỏng tai lắng nghe mệnh lệnh của Đường Châu sư huynh: “Từ eo lên ba thốn, quá lố rồi xuống bớt, sang phải… Ngươi đây là sang trái rồi…” Nhan Đàm đem nữ tử nọ xoay tới lật lui cả buổi, cuối cùng cũng hoàn thành được nhiệm vụ đả thông kinh mạch cho nàng ta. Tử y nữ tử kia cả mặt đỏ bừng, mắt nhắm tịt không dám mở ra, hai hàng mi khẽ run run. Nhan Đàm mỉm cười bảo: “Nàng đừng có mắc cỡ mà.” May là nàng ra tay mà còn như vậy, nếu đổi lại là Đường Châu, chỉ e nàng ấy đã vì bảo toàn danh tiết mà tự tẫn tại chỗ luôn rồi.
Nữ tử nọ đứng thẳng người dậy, bước chân hãy còn chưa vững, sửa lại y phục trước khi hành lễ: “Đa tạ công tử và cô nương ra tay tương cứu. Chẳng hay hai vị xưng hô thế nào?” Nàng ta ngước mắt, vừa liếc nhìn Đường Châu cái thì mặt đã lại đỏ lên.
Chỉ thấy Đường Châu hôm nay khác xa ngày thường, văn nhã lịch thiệp đáp lời: “Tại hạ họ Đường, Đường Châu. Cô nương chẳng hay phương danh?”
Tử y thiếu nữ gương mặt ửng hồng, khẽ cất tiếng đáp: “Tiểu nữ họ Đào, tên gọi Tử Khí.”
Nhan Đàm ngẫm nghĩ, ước chừng nhớ rằng một trong Cửu Diệu Tinh (7) cũng mang tên gọi Tử Khí, phụ mẫu của vị cô nương này cũng thật kì lạ, lại đi chọn cái tên như vậy.
Đào cô nương và Đường Châu đi trước, cứ chốc chốc lại trao đổi vài lời. Nhan Đàm thức thời đi cách theo sau vừa đủ năm bước, trong lòng mặc niệm, trời xanh phù hộ, mau khiến cho Đường thiên sư cảm thấy nàng cứ lẽo đẽo theo sau thật là ngứa mắt, tức khắc đem nàng trục khỏi cấm chế tống đi chỗ khác, để nàng nhân tiện có thể tìm lại tự do đã mất của mình, phù hộ phù hộ. Thế nhưng niệm hết nửa ngày, cuối cùng chỉ được Đường Châu quay đầu ném cho một câu: “Ngươi lề mà lề mề làm cái gì đó?”
Lại còn dám chê nàng lề mề? Nàng đã biết ý thế rồi còn gì. Nhan Đàm trưng ra gương mặt ngây thơ vô tội, miệng cười mỉm chi, ngữ khí đến là mềm mỏng: “Sư huynh, người ta đi từ nãy tới giờ, chân đau lắm.”
Đường Châu nhìn nàng cất giọng lạnh tanh: “Sư muội, muội lại bày trò nghịch ngợm nữa rồi.” Nói rồi quay sang phía Đào cô nương: “Sư muội của ta nàng ấy tráng kiện vô cùng, cả một con hổ cũng đánh chết được. Nàng nếu như đã mệt thì cứ nói một tiếng, chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi mới đi tiếp.”
Nhan Đàm nở nụ cười hiền như làn gió xuân, ánh mắt sáng ngời, hàm răng trắng bóng: “Sư huynh, xem huynh nói kìa, thật là.” Quay lưng lại nghiến răng kèn kẹt, cái tên vô lại này, dám cả gan nói nàng như vậy! Cho dù có là nữ tử mặt dày mày dạn, thoải mái hào sảng hơn đi chăng nữa, bị người khác nói mình thành “tráng kiện đến cả một con hổ cũng đánh chết được”, hẳn là cũng chả vui vẻ gì chứ? Phân biệt đối xử cũng không cần rõ rệt tới vậy!
Nàng bĩu môi dám giận mà không dám nói, chỉ đành xoay mặt ngắm lấy ngắm để bức vách tường cạnh bên lối đi. Vừa lúc Đào cô nương nói đến quá trình nàng ấy bị bắt tới đây, là một nam tử phong thái tao nhã nhưng mang gương mặt cực kì xấu xí mang nàng ấy bỏ vào đây. Nhan Đàm thầm nghĩ, ước chừng chính là cái tên Thần Tiêu Cung Chủ kia rồi. Đang mải nghĩ ngợi không chú tâm nhìn lối đi thì đột nhiên dưới chân có thứ gì đó ngáng đường, nàng bị vấp phải ngã ra cái ‘bịch’. Càng chết tiệt hơn chính là Đường Châu vẫn bước tiếp một bước về trước, khiến cho khoảng cách giữa họ vượt ra ngoài năm bước chân, hại nàng bị một cỗ lực đạo vô hình lôi xềnh xệch trên đất về trước cũng đúng một bước.
Đường Châu nghe thấy động tĩnh liền sải bước lớn bước sang, đôi mày dài khẽ chau lại: “Ngươi làm cái gì đó? Đang yên đang lành đi đường cũng té được nữa?”
Nhan Đàm đưa tay mò mẫm trên mặt đất hết một lúc, hình như mò được thứ gì tròn tròn, liền cầm lên bảo: “Ta chính là vấp phải cái này mới té ngã nè.”
Đào cô nương vừa nhìn thấy thứ trong tay nàng thì lập tức thét lên một tiếng kinh hãi, loạng choạng lùi về phía sau. Mà Nhan Đàm bấy giờ cũng đã nhìn rõ, thứ mình đang giơ cao trong tay kia, là một cái đầu lâu người.
Đào cô nương trong lúc sợ hãi giật lùi về sau cũng bị vấp ngã, tay nàng chạm phải một cọng xương sườn dài dài, gương mặt tức khắc trắng bệch cả ra, sợ đến nỗi đến thét cũng không thành tiếng. Đường Châu chạy sang đỡ nàng ấy dậy, Nhan Đàm tức thì lại bị lôi thêm mấy bước, đơn giản là chẳng khác gì thụ hình ngũ mã phanh thây, nàng phẫn nộ quát lớn: “Đường Châu, ngươi cái tên vô lại này! Còn không mau dừng ngay cho ta!”

Chú thích:
(1) mặc ngọc: loại ngọc quý và hiếm có, chỉ được tìm thấy ở vùng núi phía Bắc huyện Phú Bình, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc. Ngọc có đường vân tinh xảo và màu đen tuyền như mực nên được gọi là “mặc ngọc”.
(2) vị tất: không nhất thiết.
(3) diệc chánh diệc tà: vừa chánh mà lại vừa tà.
(4) lưu li: loại ngọc quý xuất xứ từ Tây Vực, có màu xanh biếc tự nhiên, thời xưa thường được dùng trang trí cung điện, đền đài, lăng tẩm…
(5) thần ngữ: loại ngôn ngữ biểu đạt ý tưởng bằng cử động môi·
(6) Gió Đông át không nổi gió Tây thì là gió Tây át mất gió Đông: Điển cố xuất phát từ “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết Cần, hồi thứ 82, câu “Nhưng phàm là việc trong gia đình, không phải gió Đông át đi gió Tây, thì chính là gió Tây át mất gió Đông”, nguyên chỉ hai phía đối lập trong gia đình, ắt có một phía sẽ chiếm vị thế áp đảo. Về sau thành ngữ “gió Đông át gió Tây” thường được dùng với ngụ ý chính nghĩa áp đảo thế lực tà ác.
(7) Cửu Diệu Tinh: gồm Kim Tinh, Mộc Tinh, Thủy Tinh, Hỏa Tinh, Thổ Tinh, La Hầu Tinh, Kế Đô Tinh, Tử Khí Tinh và Nguyệt Bội Tinh.

images (3)

1 COMMENT

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY