Trầm Vụn Hương Phai – Chương 17

0
383

Chương 17 ♥ Thất Diệu Thần Ngọc

Dịch ♥ Mạt Trà

Nhan Đàm nhìn nhìn cấm chế trên tay, lại nhìn nhìn Đường Châu đang điềm tĩnh ung dung đứng trước mặt mình, cuối cùng cả người đứng hình chết lặng. Nàng muốn nói thì ra ngươi không hề trúng nhuyễn cân tán, lại muốn hỏi ngươi vì sao ở trước mặt Thẩm Di Quân làm ra vẻ y hệt như bị trúng độc, lẽ nào ngươi biết ta cuối cùng nhất định sẽ xuất hiện, thế nhưng mấy lời này rốt cuộc lại biến thành một câu duy nhất: “Ngươi có thể bách độc bất xâm?”
Đường Châu tỉnh rụi đáp: “Máu của ta có thể khắc chế bách độc, cho nên khi Thẩm Di Quân đến nơi ta mới cắn bị thương đầu lưỡi của mình.”
Nhan Đàm nghệt mặt nhìn hắn: “Trước đây trong hắc điếm kia ngươi đúng là đã bị mê dược làm cho hôn mê, chỉ là loại mê dược đó quá tầm thường, cho nên rất nhanh thì ngươi đã tỉnh lại, có đúng không?”
Đường Châu không chút hổ thẹn gật đầu.
Nhan Đàm chịu đả kích lớn, lảo đảo như thể âm hồn vất vưởng lùi về sau mấy bước: “Thì ra là vậy.”
“Thật ra lần này ngươi chỉ thiếu có một chút nữa thôi, nếu không phải vì giải thích từ đầu chí cuối sự tình cho ta…”
Nhan Đàm xiêu xiêu vẹo vẹo chạy ào trở lại vào phòng, vừa nhìn thấy mấy quả táo đỏ tươi bóng loáng trên bàn liền vồ lấy ném sang phía Đường Châu. Núp né một lúc, hắn có chút chật vật mở lời: “Ngươi hiện giờ không còn yêu pháp nữa rồi, cũng giống như mọi nữ tử bình thường, dùng táo không ném bị thương được ta đâu.”
Nhan Đàm chầm chậm ngẩng đầu nhìn hắn, miệng lặp lại một lượt: “Không còn yêu pháp… giống mọi nữ tử bình thường…”
“Đạo cấm chế này, là phong tỏa toàn bộ yêu pháp.” Đường Châu vẻ mặt có chút áy náy, “Ta mang theo trên người chỉ còn lại mỗi một lá này thôi.”
Nhan Đàm nổi cơn tam bành ném mạnh mớ táo trong tay về phía hắn: “Ai nói ta muốn ném bị thương ngươi? Ta là muốn dùng táo liệng chết ngươi luônnnn!!!”
Đường Châu bước tới trước một phát tóm lấy cổ tay nàng, miệng mỉm cười bảo: “Táo làm sao mà liệng chết người cho được? Ngoan, đừng quậy nữa.”
“Liệng không chết cũng phải liệng!”
“Ngươi… khoan đã, ta nhìn thấy được cả vai của ngươi rồi này, kéo y sam lại cho ngay ngắn. Bộ y phục này ngươi không phải là lấy của Hồ tẩu đấy chứ?”
… Thì đúng là vậy mà. Nhan Đàm vẻ không cam tâm đứng như trời trồng cứng đơ một chỗ, không biết nên tiến hay lùi.
Đường Châu đẩy nhẹ vai nàng: “Đi thay bộ y sam khác, chúng ta rời khỏi đây trước đã.”
Nhan Đàm chỉ còn có thể lủi thủi trở về phòng mình, lấy từ trong tay nải ra một bộ y phục màu xanh lục nhạt, lề mà lề mề hết một lúc lâu mới bắt đầu chầm chậm thay vào. Nàng đột nhiên nhớ ra một chuyện xưa nay chưa từng nghĩ đến. Tuy trước đây nàng có một khoảng thời gian tu vi bị giảm đáng kể, thế nhưng cũng chưa tới bước không có khác biệt so với phàm nhân. Nữ tử phàm trần bình thường một ngày có thể đi đường bao xa, sức lực có bao nhiêu, một bữa cơm phải ăn bao nhiều? Bất luận là về mặt nào, ngày tháng sau này của nàng đều chỉ có thể càng khốn khổ hơn mà thôi.
Càng thảm nữa là, trước đó nàng còn tát cho Đường Châu một bạt tai. Tuy đây là việc mà nàng trong lúc nằm mơ cũng còn theo đuổi, thế nhưng hiện tại đến yêu pháp cũng đã mất sạch, phải làm sao bây giờ? Làm bộ như đã quên mất việc này, hay là khóc lóc ỉ ôi rằng mình là bị bức bách mới phải làm vậy? Nhan Đàm vừa nghĩ vừa thay quần áo, cuối cùng mới lề mà lề mà bước ra khỏi phòng.
Đường Châu hai tay khoanh trước ngực đứng bên ngoài, gương mặt cũng không lộ vẻ đã chờ đợi đến hết kiên nhẫn, chỉ đều đều nhả ra một câu: “Lúc nãy ngươi có tát ta một bạt tai…”
Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, cứ cho tránh được mồng một cũng tránh không khỏi mười lăm. Nhan Đàm ôm một bộ mặt thê lương lí nhí: “Ngươi giận thì cứ tự nhiên đánh lại là được.” Nàng nhắm hai mắt, trong lòng mặc niệm “Ý ta là ngược lại đó mau mau mềm lòng không được đánh nhất quyết không được đánh có đánh cũng không được đánh mặt.” Đợi hết một lúc lâu, quả nhiên không thấy cái bạt tai nào từ phía đối phương. Nàng len lén hé mắt nhìn, chỉ thấy Đường Châu đang chìa tay sang, lòng không khỏi nghĩ, con người này đúng là bỉ ổi ghê đi thừa cơ mình không có phòng bị mà ra tay.
Đường Châu vỗ nhẹ cái lên đầu nàng: “Đi thôi.”
Nhan Đàm rất chi là bất mãn: “Ta duyệt lịch cao thâm hơn ngươi, tuổi tác cũng lớn hơn ngươi, sao ngươi lại có thể vỗ đầu ta?”
Lần này bọn họ là từ sơn động ở phía sau bãi tha ma tiến vào cổ mộ, trên đường đi Đường Châu lần lượt phá vỡ toàn bộ những cơ quan xây trên tường. Nhan Đàm nhìn mà không khỏi đau lòng, cơ quan một khi bị phế, đoạn long thạch phía trên mộ đạo liền không còn chút công dụng, mấy tảng đá nặng thế này đem treo lên làm cơ quan, không biết đã phải hao phí bao nhiêu vật tư nhân lực.
Hai người lại đặt chân đến nơi ngã ba lần trước, có một tảng đoạn long thạch khổng lồ chặn lại ở đó. Đường Châu mở khóa cơ quan thì thấy phía sau trống trơn không một bóng người. Nhan Đàm không khỏi mở miệng lên tiếng: “Không lẽ Đào cô nương đã rời khỏi rồi?”
“Cho dù không rời khỏi thì cũng đã sớm bỏ mạng trong chốn địa đạo này rồi.” Đường Châu thuận miệng đáp.
Nhan Đàm xòe tay nhún vai: “Ông trời đố kị hồng nhan.”
Đường Châu bắn một tia nhìn xeo xéo về phía nàng, ngữ khí bình đạm: “Đào cô nương kia mục đích là gì ta và ngươi đều không tài nào biết được, thế nhưng hiện giờ thì không quan trọng nữa rồi.”
Nhan Đàm đi hết cả một quãng đường dài trong mộ đạo, chung quanh tối đen ngột ngạt, đợi đến khi quay trở lại chỗ bãi tha ma mới hít thở được từng ngụm lớn một không khí. Nàng lầm bầm: “Kì lạ, sao mình lại thấy cả người không chút sức lực, giống như là sắp đi không nổi nữa vậy cà?”
“Chắc là đói rồi chứ gì.”
Nhan Đàm chầm chậm, chầm chậm quay đầu sang nhìn hắn, thậm chí còn nghe được cả tiếng chiếc cổ cứng đơ kêu lên kèn kẹt: “Đói rồi…?”
Đường Châu gật đầu: “Cũng đã xấp xỉ đến giờ dùng cơm tối rồi, ngươi cảm thấy đói cũng không có gì là lạ.”
Nhan Đàm tâm hồn ngập ngụa thương tổn, thần thái ảo não thê lương: “Ta cứu ngươi những hai lần, ngươi lại đối xử với ta như vậy, phong tỏa hết yêu pháp của ta, tại sao vậy?” Nàng dừng lại, nghĩ xem tiếp theo phải nói thế nào. Theo như trong hí kịch thường diễn thì nàng sẽ trong một lúc phẫn nộ mà trầm mình xuống sông hay nhảy khỏi vách đá, trước khi nhảy còn quay đầu bi ai tuyệt vọng ném lại một câu: “Chàng đừng khuyên can thêm nữa, ý ta đã quyết…” Sau đó nam tử trong vở hí kịch thường sẽ trong chớp mắt thốt nhiên tỉnh ngộ, tiếc hận khôn nguôi. Nàng nhìn một vòng xung quanh, chỗ nàng đang đứng là một gò đất, chẳng có sông suối gì cả, bất luận là nhảy thế nào thì ước chừng nhiều lắm cũng chỉ bong gân cái giò là cùng.
Đường Châu ôm một bộ mặt thiên kinh địa nghĩ (1): “Làm phàm nhân có gì không tốt, hiện giờ trên người ngươi một chút yêu khí cũng không còn, không phải càng tốt hay sao?”
Nhan Đàm ỉu xìu như sắp hết hơi huơ huơ ngón tay: “Thứ nhất, trên người ta vốn dĩ đã không có yêu khí; thứ hai, ta không muốn làm phàm nhân một chút xíu nào; thứ ba, ta đến thần tiên còn không muốn làm nghĩ sao ta lại muốn làm phàm nhân?!”
Đường Châu tảng lờ chủ đề bàn luận này: “Tìm một khách điếm trong trấn nghỉ tạm một đêm trước đã, ta thấy hiện giờ dù có đi nhanh cách mấy cũng sẽ không kịp đến được thành trấn tiếp theo.”
Nhan Đàm chỉ đành nối gót theo sau, có điều đến khi bước vào quán ăn cách mấy ngày trước họ đã ghé qua thì thấy tiểu nhị nhìn nàng bằng một ánh mắt vô cùng quái dị, cứ như sợ nàng sẽ xé nát cả cái quán đem nhét vào bụng không bằng. Nhan Đàm đã đói rã ruột, vừa nhìn thấy thức ăn dọn lên liền chộp lấy đũa chìa sang định gắp. Đường Châu dùng một chiếc đũa gõ vào thành đĩa, chậm rãi cất lời: “Bắt đầu từ hôm nay, trên đường đi ngươi sẽ học tập một số lễ nghi của nữ tử bình thường. Chủ hãy còn chưa mở lời, khách sao lại có thể động đũa?”
Nhan Đàm thở dài một hơi: “Ngươi là có mục đích gì đây? Vốn dĩ ngươi đâu có bận tâm mấy chuyện này.”
“Ta tiếp theo sẽ lên đường đi Tề Tương.”
Hy vọng lần nữa thắp sáng trước mắt Nhan Đàm: “Ngươi đã định về quê thăm nhà, chắc sẽ không muốn dắt theo ta nữa chứ gì? Ta chắc chắn sẽ hù chết khiếp người nhà của ngươi đó.”
“Thế nên ta mới phải dạy ngươi một số lễ tiết. Ngươi thông minh như vậy, học cũng sẽ rất nhanh thôi, ta nói có đúng không?”
“… Ngươi có nịnh nọt ta cũng vô ích thôi, ta hơi đâu mà đi để ý ba cái lễ tiết nghi thức rườm rà kiểu cách đó.”
Đường Châu điềm nhiên nhìn nàng: “Vẫn là cứ từ từ mà học, trước tiên là về cử chỉ ngôn từ. Nữ tử đều không thể ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt người khác mà nói chuyện như vậy, ngươi nhớ kĩ đấy.”
Nhan Đàm siết chặt nắm tay, lưỡng lự hồi lâu giữa đường đường tôn nghiêm của một hoa tinh và ngày tháng sinh tồn ăn no mặc ấm, cuối cùng chầm chậm hạ đầu xuống thấp: “Biết rồi.”
Đường Châu rất ư hài lòng: “Thức ăn cũng đã nguội cả, có thể động đũa được rồi.”
Nàng tiếp thu ngay tắp lự quan điểm vô cùng đúng đắn này, tức khắc nhấc đũa. Thế nhưng Đường Châu lại lần nữa một đũa gõ xuống, thong thả cất lời: “Ngươi lẽ nào không biết đây là một lời khách sáo? Lúc này việc ngươi phải làm là đáp lại một câu tương tự, sau đó hai bên mới cùng động đũa.”
Nhan Đàm lập tức phản công đốp lại: “Phàm nhân các người đúng là màu mè lại ưa làm dáng.”
Bữa cơm này quả là khiến nàng tăng thêm uất hận dồn nén, mức độ thương tổn tinh thần càng trầm trọng hơn. Dùng xong cơm tối, bọn họ tìm một căn khách điếm nghỉ lại qua đêm. Nhan Đàm gần như vừa động được tới chăn mền là đã ngủ thiếp đi mất, mà cũng vì ngủ quá sớm nên đến nửa đêm thì chợt tỉnh giấc, nàng bèn ra mở cửa sổ hít chút khí trời.
Ánh nến trong phòng Đường Châu vẫn còn sáng, bên trong mờ mờ ảo ảo, có thể thấy được hắn vẫn còn đang ngồi đấy chưa ngủ. Đường Châu đến trấn Thanh Thạch hẳn là có mục đích riêng của hắn, không biết rốt cuộc là vì cái gì nữa đây?
Nhan Đàm giơ cổ tay lên, nhìn đạo cấm chế trên đó, miệng khe khẽ buông tiếng thở dài: xem ra trong khoảng thời gian trước mắt vẫn là chưa thể thoát được. Tuy nói tuổi thọ của phàm nhân không quá dài, nàng vẫn có thể đợi được, thế nhưng mà nhìn Đường Châu hắn thế này, sống đến tám mươi mấy tuổi hẳn cũng không thành vấn đề, thế thì nàng rất có khả năng phải chịu đàn áp của hắn trong năm sáu chục năm lận.
Năm tháng, đôi khi đúng là rất ư tàn khốc.

Chú thích:
(1) thiên kinh địa nghĩa: thường đạo bất biến của đất trời, hiển nhiên là đúng không phải bàn cãi.

Giấc ngủ sau đó của Nhan Đàm cứ chập chờn cơn tỉnh cơn mê, trong mộng có vô số những đoạn hình ảnh rời rạc lướt qua. Đầu tiên là nàng đang đứng trước ao sen cho cá ăn, trôi dạt xung quanh là mùi thơm thoang thoảng của trầm hương. Sau đó nàng đứng giữa đám mây mù, mắt nhìn về phía một người đang sải từng bước rộng tiến tới trong màn sương giăng, người đó thân khoác trường bào phong nhã thanh thoát, vạt áo trước ngực và tay áo được bọc lấy bởi một lớp khải giáp lạnh lẽo, bước chân trầm ổn mà tôn quý.
Chỉ trong chớp mắt, sương mù tiêu tan, nàng đang đối diện với cái đầu hói láng coóng tượng trưng cho trí tuệ của tộc trưởng, miệng không nhịn được bật ra tiếng cười rúc rích khe khẽ, trong lúc ngẩng đầu vừa khéo bắt gặp một đôi mắt thâm trầm đen thẫm như mực. Đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Dư Mặc. Hắn là một nam tử tướng mạo tuấn nhã ung dung, khuôn miệng khi chứa nét cười toát lên vẻ anh tuấn khôi ngô rất sinh động. Chỉ là vừa bị một đôi đồng tử thâm trầm như vậy nhìn cho đăm đăm, lại vừa tinh mắt trông thấy chiếc tách trà trên tay đối phương rắc một tiếng nứt thành hai nửa, nàng lập tức hoài nghi phải chăng bản thân trông rất giống kẻ thù của vị sơn chủ này.
Về sau khi đã thân thuộc, nàng vẫn thường xuyên dùng lời bóng gió dò hỏi, thế nhưng chẳng khi nào moi móc được chuyện gì, lâu ngày đâm ra cũng mệt, cuối cùng không thèm động não về vấn đề này nữa.
Nàng tỉnh dậy không bao lâu thì đã nghe tiếng nồi bát muôi chậu khua vang ầm ĩ, bên ngoài cơ man là tiếng bước chân hỗn loạn, còn có tiếng người kéo căng thanh quản la thất thanh: “Cháy rồi! Cháy nhà rồi!”
Nhan Đàm lồm cồm bò dậy, tay chân nhanh nhảu khoác ngoại y vào, đẩy cửa ra ngoài xem thử.
Vừa lúc bắt gặp Đường Châu mới từ bên ngoài khách điếm trở về, thần sắc có chút huyền bí. Nhìn thấy nàng, hắn khẽ cất giọng: “Ngươi đoán xem nơi bị cháy là đâu?”
Nhan Đàm sóng mắt khẽ động, vọt miệng đáp ngay: “Thẩm gia?”
Đường Châu gật đầu, giọng nói trầm thấp: “Lửa bắt cháy từ đêm qua, đợi đến khi có người phát hiện thì đã thiêu rụi gần hết gia trang.”
“Nói không chừng là bọn họ cảm thấy sự việc đã bại lộ, không thể tiếp tục ở lại nơi này nên mới châm một ngòi lửa thiêu luôn nhà mình cũng nên.”
Đường Châu cất giọng đều đều: “Cũng có thể. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sang đó một chuyến xem thử là sẽ biết ngay.”
Thẩm gia trang đã bị thiêu rụi thành ra một bãi đổ nát, chỉ còn sót lại vài mảng tường trơ trọi hoang tàn.
Giữa hiện trường của vụ hỏa hoạn, trừ ra ao sen ở nơi trước đó từng là đình viện còn trông ra được hình dạng, những phần khác của tòa trạch như đại sảnh và hai dãy sương phòng đều đã bị thiêu cháy đến hoàn toàn không nhận dạng nổi. Số nước trong ao qua trận lửa ác liệt này đã gần như khô cạn hết.
Nhan Đàm nhìn xuống đáy ao, mày khẽ chau lại: “Đây…”
Ngoài đám cá ngửa trắng bụng nổi lềnh phềnh trên mặt chỗ nước còn sót lại, trong ao còn là thi thể của một nữ tử. Đường Châu nhặt về một que gỗ đã cháy đen gần hết, lật cỗ tử thi này lại. Tuy ngâm trong nước một khoảng thời gian dài khiến cho dung mạo gần như không còn nhận ra được, nhưng dựa vào y phục và trang sức trên người, còn có những đường nét tổng thể của gương mặt, có thể khẳng định nữ tử này không ai khác chính là Thẩm Di Quân!
Nhan Đàm chỉ tay lên trời thề thốt: “Ta hôm qua chỉ hù nàng ta có tí xíu thôi, tuyệt đối không hề giết chết nàng ta.”
Đường Châu nhìn nàng: “Trông nàng ta có vẻ như không mang thương tích nào khác, khả năng lớn là bị chết đuối.”
“Cái ao sen này sâu được bao nhiêu? Nếu như có thể khiến cho người ta đuối chết thì nàng ta cũng đã không cần phí sức đem ta sang chiếc giếng hoang kia rồi, ném luôn xuống đây là được.”
Đường Châu lắc đầu: “Có lẽ nàng ta đã gặp phải người hoặc việc dị thường nào đó, hoàn toàn không chỉ đơn thuần sẩy chân đuối nước mà chết. Ta là phỏng đoán như vậy.”
Nhan Đàm đảo mắt nhìn quanh, thấy cạnh tảng đá trên thành ao sen có thứ gì đó lóe sáng, nàng cúi người xem thử, quả nhiên tìm thấy được hai mảnh ngọc phía sau khối đá. Nàng cầm chúng lên, ướm thử hai đầu vết rạn thì thấy vừa khít, có thể thấy đây vốn dĩ là hai nửa của một miếng ngọc. Miếng ngọc này kích cỡ chỉ bằng nửa ngón tay cái, cả màu sắc lẫn quang trạch đều xỉn tối, hình dạng cũng không có gì đặc biệt, thậm chí hãy còn chưa được mài giũa tỉ mỉ.
Đường Châu nhìn hai nửa miếng ngọc trong tay nàng, lời không kìm được bật ra khỏi miệng: “Đây là… Thất Diệu Thần Ngọc.”
Nhan Đàm hoài nghi nhìn hắn: “Thất Diệu Thần Ngọc, một trong số các Thượng Cổ Thần Khí mà lại có thể là thứ đen đúa thô thiển này hả?”
Đường Châu vươn tay sang cầm lấy hai mảnh ngọc, chầm chậm ráp chúng sát lại với nhau. Một luồng sáng nhẹ quét dọc kẽ hở, miếng ngọc đã trở về trạng thái nguyên vẹn ban đầu.
Nhan Đàm nhìn đến ngây người, mãi nửa ngày sau mới mở miệng bảo: “Ta nghe kể Thất Diệu Thần Ngọc có thể tinh lọc hồn phách, đối với hồn phách tinh thuần sẽ có sự hòa hợp nhất định. Từ đó có thể thấy hồn phách của ngươi quả thật là loại tinh thuần hiếm gặp trên thế gian này. Thất Diệu Thần Ngọc nếu dùng không đúng cách ngược lại có thể hấp thu hồn phách của người khác, món thần khí này rơi vào tay những kẻ trong Thẩm gia đúng là đáng tiếc.”
Tử trạng của những người nọ đầu giống như bị hút cạn tinh huyết, chỉ e nguyên cớ chính là Thất Diệu Thần Ngọc này đây.
Đường Châu có phần bối rối: “Thẩm Di Quân cũng từng nói qua hồn phách của ta tinh thuần gì đấy, lẽ nào trong thất hồn lục phách còn có điều gì đặc biệt?”
“Dĩ nhiên là có. Mỗi thể hồn phách đều là đi ra từ luân hồi đạo, sau đó đầu thai vào nhân gian, một khi ít đi một sợi hồn phách trong số thất hồn lục phách thì trước khi khôi phục đầy đủ không có cách nào lần nữa tiến vào luân hồi. Sau mỗi một lần luân hồi đầu thai làm người, ngươi sẽ không còn nhớ gì đến những sự việc đã xảy ra trong kiếp trước, thế nhưng những kí ức đó không hề biến mất, chỉ là bị phong tỏa lại.” Nhan Đàm nghĩ ngợi một chốc, lại tiếp lời, “Lấy ví dụ những kẻ tu đạo các ngươi chẳng hạn, trong trường hợp bị tẩu hỏa nhập ma, nói không chừng sẽ trong lúc không cẩn thận khai mở hồi ức của những kiếp trước, dẫn đến lẫn lộn giữa tiền thế và kiếp này, thế nên phàm là kí ức thuộc về kiếp trước đều tuyệt đối không thể khai mở. Sau khi đầu thai sẽ lại là một con người mới, hết thảy những sự việc của kiếp trước, đối với con người mới này mà nói không hề có mối liên hệ nào cả. Thế nhưng mà, con người của kiếp trước kia sau khi chết đi hồn phách tiến vào luân hồi đạo, tuy đã không phải là cùng một người, nhưng bản thân hồn phách không có thay đổi, nếu như kiếp trước đã chịu phải tổn hại to lớn gì thì ở kiếp này những tổn hại đó vẫn sẽ còn nguyên.”
Đường Châu gật gù: “Ý của ngươi là, con người từng là tiền kiếp của ta đã không chút tiếc nuối rời khỏi nhân gian, thế nên hiện giờ hồn phách của ta mới được tinh thuần như vậy?”
Nhan Đàm nghiêng đầu sang bên trầm ngâm một lúc: “Cũng có thể là vô dục vô cầu, đối với kiếp người không còn vướng bận gì nữa. Phải biết rằng, vô dục tắc cương (1), mỗi một điều vướng bận đều sẽ biến thành oán khí, mà những hồn phách tinh thuần không có oán khí là vô cùng ít. Đem so sánh với những hồn phách khác, mùi vị của hồn phách tinh thuần cũng thơm ngon nhất.”
Đường Châu nghe nàng dùng giọng điệu như đang bàn luận xem món ăn gắn với danh tiếng của tiệm cơm này hay tửu lầu nọ ngon miệng hơn để nói về các loại hồn phách, không khỏi nở một nụ cười méo xệch: “Giờ thì ta cuối cùng đã hiểu vì sao sư phụ lại thu nhận ta làm đồ đệ rồi.”
Nhan Đàm sóng mắt lăn tăn, miệng cười mỉm chi: “Nếu ngươi mà không biết đạo thuật thì đã sớm bị gặm sạch sành sanh luôn rồi.” Nàng lùi về sau một bước: “Vẫn là chạy lẹ đi thôi, đợi một lát nữa những người trong trấn đổ đến, nói không chừng sẽ tưởng chúng ta là hung thủ phóng hỏa cũng nên.” Nhưng Đường Châu lại tiến một bước tới trước, cúi người dùng bao kiếm khều một góc chiếc khăn lụa để lộ từ trong tay áo của Thẩm Di Quân ra ngoài. Bên trên chiếc khăn là một dòng chữ được viết bằng máu, một số chữ đã bị nước làm nhòe đi không còn thấy rõ.
… đoạt mạng ta, ta cắt đứt theo đuổi cả đời của hắn.
Nhìn kĩ lại, có thể thấy được trên gương mặt đã phù thũng của Thẩm Di Quân hãy còn mang một nụ cười đắc ý toát vẻ cổ quái. Lẽ nào nàng ta biết trước bản thân sẽ gặp vận rủi nên đã viết bức huyết thư để lại?

Chú thích:
(1) vô dục tắc cương: trích từ cặp câu đối của Lâm Tắc Từ “Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại. Bích lập thiên nhẫn, vô dục tắc cương.” (Biển lớn dung nạp trăm nghìn dòng sông, tấm lòng bao dung mới có thể trở nên vĩ đại. Vách núi nghìn trượng sừng sững, không mang dục vọng thì có thể giữ mình cương trực.)

images (3)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here