Trầm Vụn Hương Phai – Chương 20

0
431

Chương 20 ♥ Ván cờ

Dịch ♥ Mạt Trà

Thoát thân là điều tất yếu.
Nhan Đàm sau khi tự vấn lương tâm vẫn là xác định không muốn từ một yêu tinh hương đồng cỏ nội biến thành yêu tinh sinh ngoài đồng được lượm về chăn trong nhà. Tuy nhiên việc đầu tiên cần làm trong kế hoạch đào tẩu chính là đập bỏ cấm chế trên tay, nếu không tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, thế chẳng phải công cốc còn gì.
Nhan Đàm ngồi đối diện ngọn đèn dầu, chầm chậm xắn tay áo lên, giơ tay sờ sờ vòng cấm chế khóa trên cổ tay. Đạo cấm chế này hoàn toàn không giống hai cái trước đó giật ngón tay nàng văng ra, ngược lại lần này nàng đã đường đường chính chính chạm được vào nó. Nhan Đàm bình tâm nghĩ qua một lượt, nàng ước đoán đây là do trên người mình đã hoàn toàn không còn yêu pháp, so với phàm nhân không có khác biệt, mà cấm chế khi gặp phải phàm nhân thì tự động sẽ không phát huy tác dụng là đúng rồi. Vậy cũng có nghĩa là nói, nàng lần này không cần nhờ đến người ngoài, có thể tự tay mình gỡ nó xuống.
Nhan Đàm chìa tay kia sang nắm lấy chiếc vòng kéo liền mấy phát, nhưng chiếc cấm chế này thật là bé quá, trừ khi chặt đứt bàn tay, không thì kiểu gì cũng không thể kéo ra được. Tuy thời xưa có điển cố tráng sĩ chặt tay (1), nhưng nói gì thì nàng vẫn muốn làm một yêu tinh tay chân lành lặn. Nàng sờ sờ góc bàn, dùng sức đập mạnh chiếc cấm chế vào cạnh bàn mấy cái, lại đưa tay ra trước ngọn đèn soi thử, đến một vết nứt cũng không. Có thể thấy đạo cấm chế này vô cùng kiên cố.
Nhan Đàm xoay người lại ngồi xổm xuống đất, áp chiếc cấm chế xuống mặt sàn chà xát mạnh, chà mãi hết một lúc lâu, trên đất đã xuất hiện một đám mạt vụn màu trắng. Sờ lại cấm chế, ở nơi trước đó cong lên hình vòng cung giờ đã dẹt đi một ít. Nhan Đàm vân vê chiếc vòng một lúc, cảm thấy mài cho ra một lỗ hổng là khả thi nhất. Người xưa cũng đã có nói “Có công mài sắt, có ngày nên kim”, nàng đây mài đứt một đạo cấm chế chắc cũng không kể là quá khó chứ?
Nàng đẩy tung cửa, định chạy xuống bếp tìm một viên đá mài dao, không ngờ gặp ngay Đường Châu bên ngoài cửa phòng, hai tay khoanh trước ngực nhìn nàng với vẻ biết tuốt. Nhan Đàm giật thót, kêu ‘úi’ một tiếng nhảy vội ra xa cả bước lớn, miệng cười toe toét: “Sư huynh, có việc gì sao?”
Đường Châu tựa người vào thành cửa, khẽ nhếch mép cười: “Vốn dĩ ta là định đến hỏi ngươi xem trong phòng có thiếu thứ gì hay không, thế nhưng vừa đến trước cửa thì đã nghe thấy tiếng đập đồ vật.” Hắn liếc nhìn cổ tay nàng: “Có điều hình như đập không vỡ được thì phải?”
Nhan Đàm rụt rè túm lấy hắn lắc nhẹ hai cái, miệng lí nhí: “Ngươi thả ta ra đi mà, ta đảm bảo từ nay về sau không bao giờ làm việc xấu nữa, một lòng hướng thiện. Mỗi dịp Phật Đản ta đều sẽ đi lễ chùa dâng hương quyên tiền hương dầu (2), còn nữa sẽ lập bài vị trường sinh cho ngươi, sớm tối thắp ba nén hương.”
“Ngươi tự mình chọn đi, đeo cấm chế hay bị luyện thành đan dược?”
Nhan Đàm ghim sâu một ánh nhìn vào hắn, dẩu môi bảo: “Đường Châu, ngươi cái đồ tiểu nhân vong ơn bội nghĩa, ta đây còn cứu mạng ngươi đến những hai lần.”
Đường Châu đứng thẳng dậy, thong thả đáp: “Ta giải mở cấm chế cho ngươi, ngươi liền co giò chạy ngay chứ gì?”
Cái này còn phải hỏi sao, không chạy chẳng lẽ còn đứng đó đợi ngươi đến tóm cổ?
“Ngươi cũng đã nói ta là loại người vong ơn bội nghĩa, ta làm sao lại có thể thả ngươi cho được?”
“Đường Châu, ta sai rồi, là ta đã sai rồi! Ta hồi nãy cái gì cũng không có nói hết, ngươi cứ coi như nghe thấy gì cũng trong tích tắc quên sạch rồi đi, ngươi xem ngươi rời nhà đi lâu như vậy, cũng nhớ nhà lắm có đúng không? Ta bây giờ cũng đang rất muốn về nhà, Đan Thục nhà ta còn đang đợi ta về kể chuyện (quỷ) cho nghe, Tử Viêm cũng đang chong mắt mong ta mòn mỏi, Tử Lân không có ta ở một bên thách thức tu vi sẽ thành hoang phí hết đó…”
Đường Châu khóe môi khẽ giựt: “Nghe có vẻ như yêu quái trong nhà ngươi toàn là giống đực thôi nhỉ?” Hắn chậm rãi rút ống tay áo ra khỏi tay nàng: “Ta thấy ngươi làm phàm nhân cũng không có chỗ nào không ổn, về sau cứ thế này là được.”
Nhan Đàm trúng đả kích lớn, nghệch mặt ra đó hết một lúc lâu, đoạn giơ tay dụi dụi mắt, miệng lầm bầm độc thoại: “Nói tới mới nhớ, mình làm phàm nhân cũng đã nhiều ngày như vậy, liệu có bị già đi không ta?” Nghĩ đến đây nàng chỉ thấy nội thương trong lòng càng trầm trọng hơn.
Đường Châu chậm rãi đi được vài bước, thấy sau lưng không có thêm tiếng động nào, có chút lấy làm lạ quay đầu lại nhìn. Hắn thấy Nhan Đàm đang cúi đầu đứng yên một chỗ bất động, đột nhiên từ trong mắt rơi ra một giọt chất lỏng trong suốt lấp lánh, nhỏ xuống đất thành một chấm tròn nhòe nhoẹt. Không khỏi buông tiếng thở dài, hắn xoay người lại bước đến cạnh nàng, do dự một chút, cuối cùng vẫn là chìa tay sang ấn nhẹ lên vai nàng: “Mau ngủ đi, hiện giờ cũng đã không còn sớm nữa.”
Nhan Đàm quay đầu lại dòm hắn cái, đoạn hất mặt đi không thèm để ý đến hắn.
Đường Châu chầm chậm vươn tay sang khẽ quệt qua khóe mắt nàng, nhẹ nhàng cất lời: “Hôm nay ngươi cũng đã thấm mệt rồi, ngủ sớm đi.”
Nhan Đàm bước đến cạnh cửa, ‘rầm’ cái dập cửa lại nhốt hắn bên ngoài, sau đó quay đầu lại nhìn đám mạt trắng mới nãy mài ra trên đất, miệng lầm bầm: “Bay hết vô mắt rồi, đau quá đi…”
Thật ra sự việc là như thế này:
Nhan Đàm ngồi xổm dưới đất, mài chiếc cấm chế trên cổ tay dẹt đi được một chút, trong lúc mài thì đã bị mạt vụn bay vào mắt, nhưng nàng không quản được nhiều như vậy, lập tức lao ra ngoài định đi tìm đá mài dao, không ngờ lại đụng độ Đường Châu ngay trước cửa. Nàng lập tức nhảy vội về sau một bước, đạp lên đám mạt vụn kia để che mắt hắn, kết quả chỗ mạt trên đất lại bay thêm vào mắt một ít nữa.
Nàng dụi dụi mắt một lúc thì nước mắt tiết ra đã khiến mắt ươn ướt lên, cảm giác thốn ngứa khó chịu khi nãy cũng không còn nữa.
Còn về vô tâm trồng liễu liễu rợp bóng, đã thế liễu lại còn mọc luôn thành ngô đồng (3), đấy là do ông trời đã thấy được thảm trạng bị đày đọa của nàng, cuối cùng cũng đã ra tay cứu vớt. Sau nửa ngày đối diện với tấm gương, Nhan Đàm rút ra kết luận: “Hình như đã già đi một chút xíu, chắc chưa già thêm đến nửa tuổi đâu… Nhưng Đường Châu hắn coi bộ rất sợ thấy mình rớt nước mắt thì phải? Xem ra không cần tìm đá mài dao nữa rồi, kiếm một củ hành về có lý hơn đó…”
(Ai đó bon chen góp chuyện:
Trù nương (4): Thiếu gia, Nhan cô nương này kì lạ lắm, nửa đêm chạy qua đây tìm đồ…
Đường Châu: Chắc là do đói rồi đấy mà.
Trù nương: Cô nương ấy tìm hết nửa ngày, cuối cùng lấy đi hai củ hành.
Đường Châu: …)
Sáng sớm hôm sau, Nhan Đàm vác theo hai viền mắt đỏ hoe, khập khiễng lết từng bước xuất hiện trước mặt mọi người. Nàng thực tình không biết củ hành lại lợi hại đến vậy, lúc mới bóc vài miếng đầu một chút cảm giác cũng không có, còn cứ tưởng là không hiệu nghiệm, mới một chốc sau thì mắt đã bắt đầu nhưng nhức, không kìm được đưa tay lên dụi, kết quả là chữa lợn lành thành lợn què.
Nhan Đàm rầu rĩ cúi đầu húp cháo, đột nhiên trước mặt xuất hiện một đĩa bánh bao cuộn (5). Đường Châu thấp giọng bảo: “Đừng chỉ dùng cháo không thôi, ăn thêm thứ gì khác nữa.” Nàng ngẩng đầu dòm hắn một cái, lại cúi đầu tiếp tục rầu rĩ húp cháo.
“Đều không hợp khẩu vị? Muội muốn ăn gì, để huynh bảo đầu bếp chuẩn bị?” Hắn lại khẽ hỏi.
Nhan Đàm cuối cùng cũng đã lĩnh hội hoàn toàn câu nói Bách Linh thốt ra lúc chỉ thẳng vào mũi Nguyên Đan: Thói xấu chung của nam nhân, trăng hoa, bạc nhược, thích tự rước nhục vào thân. Thế nhưng nàng hiện giờ thực sự không có tí khẩu vị nào, trong miệng hãy còn mùi vị nồng nặc của củ hành, bèn lắc lắc đầu, lẳng lặng húp hết chỗ cháo trắng trong bát, đoạn khẽ cất lời: “Đường bá phụ, Đường bá mẫu, hai bác dùng thong thả.”
Đường phu nhân nhìn con trai mình, mày hơi chau lại: “Con bắt nạt người ta đấy à? Trông con bé như khóc hết cả một đêm.”
Đường Châu đẩy ghế đứng dậy xoay người đuổi tới, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng: “Tối qua ta đầu óc mê muội, có những lời đáng lý không nên nói ra, ta xin lỗi.”
Nhan Đàm buột miệng ‘á’ lên một tiếng, thần tình phức tạp nhìn hắn chằm chằm, đoạn cân nhắc từng chữ cất lời: “Thực ra thì, trước đây ngươi đã nói qua những lời còn quá đáng hơn như vậy, làm qua những việc còn hèn hạ hơn như vậy nữa kìa…” Cho nên mới nói, nếu chuyện tối qua có thể khiến nàng uất ức đến mức khóc hết cả đêm, thế thì trước đây sớm đã bị phẫn uất đến chết rồi.
Đường Châu khó mà chấp nhận được sự thật này: “Vậy sao?”
Nhan Đàm rầu rĩ xoay người bỏ đi.
Đường Châu đứng đó hồi tưởng lại một lượt, vừa lúc thấy Tiểu Thúy đi ngang, bèn gọi lại bảo: “Ta có chuyện muốn hỏi ngươi.” Tiểu Thúy dừng lại, miệng nhoẻn cười: “Thiếu gia, cậu cứ hỏi đi, Tiểu Thúy biết chuyện gì nhất định sẽ nói hết cho cậu nghe.”
“Nếu như ngươi lần đầu tiên gặp một người, người đó đã đả thương bạn đồng hành của ngươi, thì ngươi sẽ nghĩ thế nào?”
Tiểu Thúy hỏi: “Người bạn đồng hành kia của nô tì bị thương có nặng không? Nôn ra máu chứ? Suýt nữa thì mất mạng?” Nàng ta cứ hỏi một câu, Đường Châu lại gật đầu một cái, nàng ta lập tức phẫn nộ nói lớn: “Giải tên đó tới nha môn, đầu tiên nện cho hắn năm mươi hèo, sau đó đánh gãy chân hắn, tốt nhất đập gãy hết xương trên người!”
“Về sau người này còn bắt giữ ngươi, đem nhốt ở nơi tối tăm không thấy ánh sáng mặt trời, cũng không cho ngươi chút thức ăn nào, qua hết hai…”
“Bỏ đói trong một nơi tối thui hết những hai ngày?! Tên này rốt cuộc có còn tính người không vậy?” Tiểu Thúy chỉ có thể gọi là nghĩa bất bình sôi sục trong tim, “Thiếu gia cậu không cần nói tiếp nữa đâu, thứ người ác độc đến heo chó cũng không bằng này nhất định sẽ bị trời đánh thánh đâm, chết không có đất chôn thân!”
Đường Châu chậm rãi cất lời: “Được rồi, ngươi lui xuống làm việc đi.”

Chú thích:
(1) tráng sĩ chặt tay: tráng sĩ khi bị rắn độc cắn bị thương lập tức chặt đứt cổ tay để tránh độc tính lan ra toàn thân. Thành ngữ này ý chỉ làm việc phải biết nắm bắt thời cơ hành động quyết đoán, không thể do dự hay thỏa hiệp.

(2) tiền hương dầu: tiền quyên cho chùa miếu để mua nhang đèn, dầu, nến dâng cúng thần phật.

(3) vô tâm trồng liễu liễu rợp bóng: nguồn từ bộ cổ huấn Tăng quảng hiền văn. “Có lòng gieo hoa hoa không nở, vô tâm trồng liễu liễu rợp bóng”: ngụ ý nên để mọi việc thuận theo tự nhiên, không thể cưỡng cầu. Riêng cụm “đã thế liễu còn biến thành ngô đồng” là của tác giả thêm vào với ý nhấn mạnh “thành công rực rỡ” của Nhan Đàm =)) Dùng ngô đồng là vì tương truyền ngô đồng là vua của các loài cây, là nơi phượng hoàng trú ngụ.

(4) trù nương: nữ đầu bếp.

(5) bánh bao cuộn: món ăn làm từ bột mì như bánh bao và màn thầu, có nhiều mùi vị và hình thù khác nhau.

Bánh bao cuộn


Bánh bao cuộn bươm bướm

Qua đến ngày thứ ba, Nhan Đàm cuối cùng cũng thoát khỏi tác hại của củ hành, vừa nhìn thấy Đường Châu thì bảo: “Không phải ngươi định về sư môn hay sao? Chi bằng hôm nay đi luôn?” Đợi Đường Châu về đến chỗ sư phụ hắn, hẳn là sẽ không còn bao nhiêu thời gian trông chừng nàng nữa, lúc đó dù cho muốn mài chiếc cấm chế thủng mất một khúc cũng không có gì là khó. Ai ngờ Đường Châu ngày thường luôn ưa đấu khẩu với nàng không nói đến lời thứ hai, lập tức thu dọn vài bộ y phục để thay giặt, cho người chuẩn bị xe ngựa, trong vòng chưa tới nửa canh giờ, bọn họ đã có mặt bên dưới chân núi Lăng Tuyệt.
Nhan Đàm dòm qua một lượt đường núi vừa dốc vừa hẹp trước mặt, bất luận là ngồi xe ngựa hay cưỡi lừa đều không thể nào lên được, xem ra chỉ có thể dùng chân mà đi. Đường Châu tay chỉ sang một hướng khác: “Đi bên này.”
Đó là một con đường nhỏ rải sỏi đã bị cỏ dại lấp kín, có lẽ là do những người lên núi trước đó đi mãi mà thành.
“Sư huynh, dù huynh muốn chỉnh đốn muội cũng không cần chọn thời điểm này chứ? Ngộ nhỡ muội đi được nửa đường hết hơi, không phải huynh lại vớ thêm phiền toái vào người hay sao?” Nhan Đàm hơi dẩu môi ra.
“Muốn lên núi thì con đường này là dễ đi nhất. Con đường kia chỉ được lát có một nửa, đoạn còn lại chỉ có thể trèo.” Đường Châu đạp lên lối đi rải sỏi, dùng kiếm vạch đám cỏ trước mặt ra, tiến vào đi trước dẫn đường.
Nhan Đàm thấy hắn không ngừng dùng kiếm gõ nện xuống đất, nghĩ đến nhiều người lên núi hái thuốc cũng thường dùng gậy dò đường đuổi rắn, bèn hỏi: “Không lẽ ở đây còn có rắn hả?”
“Trên núi bao giờ chẳng có chim thú rắn rết các loại, chuyện này có gì lạ đâu?”
Nhan Đàm gật gù: “Vậy chúng ta còn có thịt chim thú rừng và thịt rắn để ăn.”
Đường Châu không biết nói gì.
Lúc bọn họ đến chân núi, mặt trời còn chưa lên đến đỉnh đầu, đợi khi tới được đạo quán trên núi thì đã là lúc tà dương xuống bóng.
Tường trắng ngói đen tương phản nổi bật giữa màu xanh của cây cối chung quanh, gió chiều vi vu nhẹ thổi, hồi chuông báo hiệu hoàng hôn khẽ ngân vang, bên vách đá là biển mây mù cuộn sóng, khung cảnh quả thực có mang chút hơi thở thần tiên. Nhan Đàm vừa định bước qua ngưỡng cửa đạo quán thì chợt một tràng tiếng kêu quang quác vang lên, một con gà trống ngũ sắc rực rỡ vùng vẫy đập cánh bay lướt qua đỉnh đầu nàng. Nàng còn chưa kịp bước lùi về sau thì một bóng người đã từ một bên phi thân lao tới, bằng một động tác hổ đói vồ mồi túm lấy con gà trống kia đè ngã xuống đất, sau đó nắm cổ xách lên, một dao ngang trời. Chỉ thấy chớp dao lóe lên, đầu gà rơi bịch xuống đất cạnh chân Nhan Đàm, hai con ngươi mở to thao láo, chết không nhắm mắt nhìn nàng chằm chằm.
Người tay nắm cổ gà, tay xách dao bếp kia là một nữ tử nước da bánh mật, đôi mắt đen láy vừa to vừa tròn. Nàng ấy giơ nhẹ con dao về phía Đường Châu, hãnh diện bảo: “Sư huynh, huynh thấy chiêu đạp cát này của muội thế nào?”
Nhan Đàm lập tức tán thưởng: “Nữ trung hào kiệt!”
Đường Châu bắn một tia nhìn xeo xéo về phía nàng.
Đối phương thấy có người biết thưởng thức tài nghệ của mình như vậy, đổi con dao sang tay kia, chộp lấy tay nàng lắc mạnh mấy cái: “Mắt nhìn người của nàng thật không tồi, không bằng để ta đem chiêu này dạy cho nàng có chịu không?”
Nhan Đàm vẻ tiếc nuối đáp: “Ta chưa từng luyện võ bao giờ.”
“Không sao hết, ta dạy cho nàng từ đầu, bắt đầu luyện từ những bước cơ bản, bảo đảm nàng sẽ học được!”
Đường Châu lạnh lùng cất lời: “Sư muội, với bộ xương này của nàng ấy, muốn luyện từ kĩ thuật cơ bản lên, e chỉ có nước tháo khớp toàn bộ mới được (1).” Nhan Đàm ủ dột nhìn hắn, nhanh như vậy đã ngựa quen đường cũ rồi, sớm biết đã không xúi hắn tới đây, đúng là thất sách.
“Ta là Tần Ỷ, cô nương tên gì?” Nữ tử nước da bánh mật lắc lắc tay nàng.
“Nhan Đàm. Ta là…” Nàng quay đầu nhìn nhìn Đường Châu, hắn lập tức biết ý tiếp lời: “Nàng ấy là biểu muội xa của ta.”
Quả nhiên là biểu muội mà, thế này rõ đúng vô vị… Nhan Đàm khẽ dẩu dẩu môi, mập mờ ừ đại một tiếng. Đường Châu lên tiếng hỏi: “Sư phụ ở bên trong à?”
Tần Ỷ lập tức để lộ vẻ mặt khinh bỉ: “Đang bám lấy Liễu công tử chơi cờ đó.”
Nhan Đàm nghĩ thầm, sao lại để lộ vẻ mặt khinh bỉ như vậy, phàm nhân chẳng phải có câu “Một ngày làm thầy, cả đời làm cha” hay sao, là nàng đã nhớ lộn, hay là nàng đã hoàn toàn tụt hậu với thay đổi trong tập tục của phàm giới?
Đường Châu không chút vòng vo nói thẳng: “Chắc chắn là lại thua thê thảm rồi.”
Ê, hai người như vậy gọi là đang bất kính với sư tôn đó…
Tần Ỷ bĩu môi, thái độ đến là khinh miệt: “Lần này ông già đã nghĩ ra cách mới rồi, địa điểm chọn là bên dưới thác nước. Coi đó, chính là trên phiến đá bên dưới thác, còn nói nếu như quân cờ bị nước tạt trúng rơi mất cũng không được đi lại. Cái này mà cũng gọi là chơi cờ nữa sao? Chi bằng nói đại là bịp bợm đi, đúng đạo đức giả.”
Nhan Đàm chen vào: “Thác nước ở đâu?”
Tần Ỷ đáp gọn: “Để ta đưa nàng đi.”
Dưới ánh tịch dương tráng lệ, lớp bụi nước dày đặc như màn sương mù cũng nhuộm một màu đỏ nhạt, gió thổi qua khiến nước tạt lên mặt ươn ướt. Một dải đai ngọc như ngân long giáng thế từ trên sơn thạch lao xuống, trút mình vào hồ nước xanh biếc lạnh lẽo bên dưới. Bên rìa hồ trồng đầy hoa sen, lá sen còn hơi khẽ cuộn lại, màu sắc tươi thắm rực rỡ.
Trong màn bụi nước mờ mịt là hai người đang ngồi đối diện nhau trên phiến đá chơi cờ, người lớn tuổi hơn trông cũng đã khá có tuổi, tóc bạc lưa thưa, riêng nhãn thần sắc bén minh mẫn không khác gì thanh niên trai trẻ. Nhan Đàm ngồi xuống bên chiếc bàn đá, miệng lầm bầm một câu: “Sư phụ nàng thật giống tộc trưởng bọn ta quá đi…” Đều có một cái đầu hói láng coóng, trông lại vô cùng thân thiện dễ mến.
Tần Ỷ tò mò hỏi: “Giống chỗ nào vậy?”
Nhan Đàm mới vừa mở miệng còn chưa kịp nói thì đã tức khắc bị Đường Châu cắt lời: “E hèm.” Nàng đành lẳng lặng ngậm mồm vào, quay đầu sang nhìn hai người đang chơi cờ giữa không gian ngập đầy bụi nước.
Liễu Duy Dương cả tóc lẫn y sam đều ướt sũng dán bết trên người, hai ngón tay thon dài rắn rỏi kẹp lấy một quân cờ đặt xuống mặt phiến đá bằng phẳng. Động tác của hắn trông vào có vẻ nhẹ nhàng khoan thai nhưng quân cờ lại được khảm chặt vào mặt phiến đá, độ sâu lún vào cũng đến nửa phân (2). Dòng thác không ngừng trút xuống, giận dữ thét gào nện mạnh lên thân thể hai người bọn họ. Liễu Duy Dương sắc mặt có phần nhợt nhạt, nhưng đôi mắt vẫn như hồ nước tĩnh tại không mảy may nổi một gợn sóng, mỗi một nước cờ xuống tay đều vừa nhanh vừa vững.
Chợt nghe một tiếng thét lớn vang lên, Nhan Đàm hoảng hồn giật thót, ấm trà trên tay suýt chút nữa nắm lại không kịp đã rơi xuống đất. Tiếp theo trước mắt vụt qua một mớ màu mè hỗn độn, một bóng người đã hiện ra lù lù trước mặt, động tác như cơn gió lốc một phát đoạt lấy ấm trà trong tay nàng, liền tay nhấc miệng ấm lên ừng ực nốc hết hai ngụm lớn.
Đường Châu đứng thẳng dậy thưa: “Sư phụ.”
Nhan Đàm liếc nhìn hắn cái, cuối cùng cũng đã có thể yên tâm, hóa ra nàng vẫn chưa đến nỗi theo không kịp tập tục của phàm giới. Ít ra ở trước mặt sư phụ thì vẫn cứ là một ngày làm thầy, cả đời làm cha.
Tần Ỷ lập tức chộp lấy một tấm ngoại bào khoác lên cho ông: “Sư phụ, lần này thầy thắng rồi chứ ạ?”
Đạo trưởng không thốt một lời, giơ tay đập mạnh lên chiếc bàn đá, cả mặt bàn rung nảy lên, tách trà xoảng cái rơi xuống đất, vỡ nát tan tành. Nhan Đàm toàn thân cứng đơ, đặc biệt khi ánh mắt sắc nhọn kia lướt qua người mình, nàng cảm nhận thấy một nỗi hoảng sợ khó nói nên lời trào dâng trong tim. Nhớ lại Đường Châu từng kể, sư phụ của hắn thực ra trước khi xuất gia còn có vợ con, nhưng trong một lần xa nhà trở về phát hiện thê tử hài nhi đều đã bị yêu quái gặm sạch sẽ chỉ còn sót lại hai bộ xương trắng. Nàng là yêu, là hoa tinh, không muốn bị biến thành bạch cốt tinh một chút xíu nào…
Còn may là ánh mắt kia rất nhanh chóng đã dời đi, vị đạo trưởng cất bước rời khỏi, đầu cũng không thèm ngoảnh lại. Nhan Đàm ngay tắp lự thở phào nhẹ nhõm, vừa chầm chậm ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Liễu Duy Dương đang từ trong đám bụi nước bước ra, hai vạt áo trước ngực đã bị vạch bung hết nửa, không ngừng có những giọt nước từ mấy sợi tóc trên trán lăn xuống trượt qua sống mũi thẳng cao. Nàng vừa liếc mắt nhìn được hai cái thì đột nhiên mặt bị Đường Châu nắm quay sang bên. Hắn nhìn nàng, miệng thong thả cất lời: “Ngươi lại quên nữa rồi, nữ tử đều không thể giương mắt nhìn thẳng vào mặt người khác như vậy.”
Nhan Đàm thì thào: “Ta vừa chợt phát hiện ra con hến biết đi kia hình như không tới nỗi không thuận mắt đến vậy…”
Liễu Duy Dương nhướn mày, dùng ánh mắt lãnh đạm khiến người khác tim đập chân run nhìn nàng: “Con hến biết đi?”
Nhan Đàm cứng người, không ngờ Liễu công tử này tuy nhìn vào giống đầu gỗ nhưng tai mắt lại nhạy như vậy. Nàng quay đầu sang nhìn hắn, đáp chắc như đinh đóng cột: “Công tử nhất định đã nghe nhầm rồi.”
Liễu Duy Dương cũng không thèm vặn lại, khoác ngoại bào vào xoay người bỏ đi.
Tần Ỷ bỗng đập tay lên trán: “Cũng sắp đến giờ dùng cơm tối rồi, để muội đi dọn cơm lên.” Lời vừa dứt liền đứng lên vội vã rời đi.
Nhan Đàm dõi theo bóng lưng hai người đến khi mất hút, đoạn mới quay sang Đường Châu: “Liệu sư phụ ngươi có phát hiện ra ta là yêu không?”
Đường Châu buông tiếng thở dài: “Trên người ngươi vốn đã chẳng có chút yêu khí nào, sư phụ không phát hiện được đâu.”
“Nếu ông ấy vẫn cứ là phát giác được thì sao?”
“Dù cho thực sự lâm vào tình thế đó,” hắn chìa tay sang sờ nhẹ đầu nàng, “ngươi cũng sẽ không việc gì đâu.”
Nhan Đàm chau mày: “Ngươi lại vỗ đầu ta nữa!”
Đường Châu vẻ mặt tư lự nhìn nhìn tay mình: “Bởi vì lúc vỗ xuống, có cảm giác rất thuận tay…”
Nhan Đàm nhìn chằm chằm hắn hết nửa buổi, cuối cùng quyết định nhịn nhục. Phía trên là dao phía dưới là thớt, miếng thịt cá như nàng còn có thứ gì không thể nhịn được? Cho dù tên phàm nhân xét trên tuổi tác so với nàng không bằng cái móng chân này xem nàng như cún nhỏ mèo con sờ đầu vài cái, thì cũng chả có gì ghê gớm.

Chú thích:
(1) bộ xương: ở đây có dụng ý chơi chữ, vì 骨头 vừa có nghĩa là xương, vừa có nghĩa là phẩm chất. Ý Đường Châu chê Nhan Đàm chất lượng kém cỏi, khó lòng nâng cấp :))
(2) phân: 1/3 cm

images (3)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here