Trầm Vụn Hương Phai – Chương 25

0
428

Chương 25 ♥ Kính Hồ Thủy Nguyệt

Dịch ♥ Mạt Trà

Dư Mặc bắt chéo hai tay sau lưng, qua hết một lúc mới chậm rãi cất lời: “Cũng đã đặt chân đến đây thì dĩ nhiên phải đi cho đến cùng, sao lại có thể nửa đường bỏ cuộc?”
Nhan Đàm kinh ngạc nhìn hắn, không khỏi buột miệng: “Dư Mặc?”
Dư Mặc giơ tay đẩy nhẹ vai nàng: “Đi thôi.” Nhan Đàm thông suốt nhoẻn cười, má phải thoáng hiện một lúm đồng tiền.
Đào Tử Khí chèo thuyền ra đến giữa hồ, đoạn đột nhiên thẳng tay vứt mái chèo ra xa rồi nhảy tõm xuống nước, mặt hồ phẳng lặng nổi lên những vòng gợn sóng lăn tăn. Dư Mặc dang tay giữ lấy hai bên mép thuyền, điềm tĩnh cất giọng: “Để ta xuống trước.” Nói dứt lời cũng liền đưa chân xuống nước.
Bấy giờ đã là mấp mé hoàng hôn, tà dương đỏ nhạt nhuộm đều một màu ửng đỏ lên những đụn mây bên đường chân trời, đến cả mặt hồ xanh biếc cũng gợn nhẹ những dải sóng đo đỏ. Nhan Đàm cúi người nằm dài ra mạn thuyền, nàng nhìn xuống mặt nước, lại ngẩng đầu lên trông sắc trời, miệng bất giác bảo: “Đợi đến buổi đêm có trăng sao, không phải sẽ thành Kính Hồ Thủy Nguyệt rồi ư?”
Đường Châu ngắm chiếc má trắng ngần như men sứ của nàng, khi nàng cười khóe mắt sẽ hơi cong lên, ánh mắt trong suốt ngây thơ vô tội. Hắn khẽ thở dài cất lời: “Hai người việc gì phải đi cùng ta?”
Nhan Đàm lắc lắc ngón tay cười đáp: “Ngươi tuyệt đối đừng có hiểu lầm, ta không phải vì ngươi đâu à nha. Thứ nhất là để ngươi sớm ngày gặp lại vị cô nương trong mộng kia, thứ hai là vì ngày tháng thực tình quá đỗi vô vị, thỉnh thoảng kiếm việc để làm cũng tốt.” Nàng quay đầu nhìn ráng chiều bên đường chân trời, lại cúi xuống nhìn vào mặt nước, miệng lầm bầm: “Lạ thật, sao Dư Mặc đi lâu quá vậy?”
Nàng chầm chậm đưa tay vào nước, mới vừa khua được vài cái thì đột nhiên nước hồ bắn tung tóe lên trước mặt. Dư Mặc trồi đầu ra khỏi mặt nước, vươn tay bấu lấy mạn thuyền, miệng thở ra một hơi dài: “Xuống đi, ta sẽ dẫn đường.”
Nhan Đàm liền nhảy khỏi thuyền, vẫy vẫy tay gọi Đường Châu: “Mau đi thôi!” Nàng chìa tay sang nắm lấy cổ tay hắn, giọng nhỏ nhẹ bảo: “Ngươi chỉ cần nín thở đi theo ta là được.” Nàng nhìn Dư Mặc lặn vào nước rồi cũng từ từ trầm mình xuống theo. Từ dưới nhìn lên, nước hồ một màu lam nhạt trong veo lấp loáng, dưới chân cơ man toàn là sỏi và cát trắng, rong biển các loại trải dài dưới lòng hồ, chốc chốc lại có chú cá thân mình dài mảnh mềm mại quẫy đuôi lướt qua.
Dư Mặc rẽ nước đi đầu, có đến ba nén nhang sau thì đột nhiên trồi người lên khỏi mặt nước. Nhan Đàm cũng ngoi đầu lên theo hắn, trông thấy không xa trước mắt là một tòa cung điện nguy nga tráng lệ, dãy bậc thang bằng cẩm thạch đổ dài xuống nước, bước lên vài bước, mây mù kéo thành sợi mảnh lững lờ trôi giữa không trung, lượn lờ vây quanh cả người.
Tất cả những thứ này, như thực mà cũng như ảo, khiến người ta có cảm giác cứ như đang bước đi trên những tầng mây mỏng.
Phía ngoài cung điện là một bia đá sừng sững, bên trên là bốn chữ được viết bằng thể triện (1): Kính Hồ Thủy Nguyệt.
Nhan Đàm quay đầu ra sau, bên đường chân trời là một mảnh trăng khuyết sáng vằng vặc, trăng phản chiếu trên mặt hồ, bóng trăng bàng bạc khẽ lay chuyển theo sóng nước.
Đường Châu thấp giọng: “Đây đích thị là Thần Tiêu cung…”
“Hai lần trước vào Thần Tiêu cung đều có người giúp ta dẫn đường, riêng lần này thì không.” Dư Mặc quay đầu, mày hơi chau lại, “Thần Tiêu cung chủ đã muốn mượn tay Đường huynh giải mở phong ấn của thần khí, xem ra hẳn đã bố trí cơ quan bên trong…” Hắn còn chưa nói dứt lời thì trước cung điện chợt xuất hiện một bóng người áo bố luộm thuộm, chân đi guốc mộc. Một dải sương mù lượn qua, vừa khéo khiến thân ảnh kia hòa quyện vào biển mây mù, loáng thoáng có thể nhìn thấy người này tay nâng vạt áo, bước chân phiêu diêu nhẹ lướt.
Nhan Đàm buột miệng thốt lên: “Người đó là… Ngũ Thuận?! Y không phải đã rơi xuống động đá vôi rồi ư, sao bây giờ lại ở đây?” Nàng đuổi theo được vài bước thì phát hiện khoảng cách giữa bọn họ không những không giảm mà ngược lại còn mỗi lúc một nới dài ra. Tên hái thuốc Ngũ Thuận kia trông cứ như đang bị thứ gì đó lôi đi, bước chân thoăn thoắt vội vã.
Đường Châu nhìn nàng: “Có khi nào ngươi nhận lầm người rồi không?”
Nhan Đàm trong lòng cũng có chút hoài nghi, đành đáp: “Có thể là ta đã nhìn lầm rồi.”
“Nhan Đàm xưa nay cẩn thận tỉ mỉ, hãy chưa lúc nào nhìn lầm qua, người đó rất có khả năng chính là Ngũ Thuận.” Dư Mặc điềm đạm cất lời. Nhan Đàm đây phải gọi là nhận sủng mà lòng cả kinh: “Thật ra ta chả được tỉ mỉ như ngươi nói đâu, đúng là đã tán dương quá lời rồi.”
Thần Tiêu cung đã gần ngay trước mắt, những nơi tầm mắt có thể quét tới đều là một mảng đen ngòm, bốn bề lặng thinh không một tiếng động.
Ba người chầm chậm đi trong bóng tối, bước chân chạm đất phát ra tiếng động khe khẽ. Cứ như vậy đi hết một quãng, Nhan Đàm cuối cùng nhịn hết nổi lên tiếng: “Chỗ này sao mà tối hù vậy nè, đến cây đèn cầy cũng không chịu thắp.” Nàng chẳng qua chỉ tùy miệng than phiền một câu, thế nhưng lời vừa nói dứt thì xoẹt một tiếng, chung quanh lập tức tràn ngập ánh nến sáng bừng.
Dư Mặc thần tình có phần phức tạp dứt khoát cất giọng: “Mau đi cho nhanh, tránh đêm dài lắm…” Câu này của hắn còn chưa nói dứt thì hai bên chợt có tiếng phùn phụt nổi lên liên hồi, từng cụm lửa to giận dữ bốc cao, chỉ trong chớp mắt đã nung mặt đất thành một màu hườm đỏ. Đường Châu không nhịn được bảo: “Mặt đất ở đây đều được đúc từ sắt!”
Nhan Đàm bấy giờ đã chắn chắn trăm phần trăm mấy ngày nay bản thân đụng độ phải sát tinh. Lúc vừa chạy được vài bước còn chưa có cảm giác gì, nhưng chỉ một chốc sau đã cảm thấy như gan bàn chân đang bị lửa đốt. Hai bên lối đi đều là những ngọn lửa hung tợn, lưỡi lửa thè ra nuốt vào, không ngừng cuồn cuộn táp mạnh về phía bọn họ. Nhan Đàm ngửi thấy có mùi khét, cũng chẳng có thời gian nghĩ xem nó rốt cuộc xuất phát từ đâu, chỉ mải lo không ngừng chạy tới trước. Điều duy nhất khiến nàng cảm thấy đáng mừng chính là bản thân dù gì cũng là yêu, ít nhiều trong hỏa ngục này cũng đỡ vả hơn phàm nhân một chút.
Nhoáng cái ba người bọn họ đã chạy đến cuối đường, trước mặt lại là một khoảng lớn mai hoa trang (2). Những chiếc cọc mai hoa này cao hơn hai người gộp lại, bên dưới chi chít gai sắt, chiếc nào chiếc nấy sáng loáng, không cần chạm thử cũng biết vô cùng sắc nhọn. Nếu trong một lúc không cẩn thận rơi khỏi cọc thì lập tức sẽ bị vạn mũi xuyên tim, kẻ có bản lĩnh cao hơn, đáp xuống vẫn có thể đứng vững thì cũng không khỏi hai chân bị đâm nát.
Nhan Đàm nhất thời ngập ngừng không biết có nên tự tìm đường lui hay không thì Dư Mặc đã không chút do dự nhảy thẳng lên mai hoa trang. Thấy nàng còn đứng ngẩn ra đó, hắn bèn cằn nhằn: “Ngươi còn ngẩn người ra đấy làm gì, mau lên đây!”
Nhan Đàm đành dùng yêu khí cưỡi gió bay lên. Chân đạp trên cọc, nàng đưa mắt nhìn xuống dưới, trong lòng thật có chút ớn lạnh. Thần Tiêu cung chủ có thể nghĩ ra thứ phương pháp tu hành này, có thể thấy được con người hắn nhất định có bệnh.
Đường Châu đối với đám cọc gỗ này mặt không biến sắc, dễ dàng như đạp trên đất bằng cất bước đi qua. Nhan Đàm rất lấy làm lạ: “Đường Châu, coi bộ ngươi rành thứ này quá ha…”
Đường Châu xoay đầu nhìn nàng, thái độ không mấy bận tâm đáp: “Người học võ ít nhiều đều luyện qua mai hoa trang, gia sư cũng rất ưa chuộng món này.”
Nhan Đàm hoảng nhiên đại ngộ, chợt một tiếng nổ rầm trời vang lên sau lưng, luồng hơi nóng khổng lồ từ phía sau ập đến, mũi chỉ có thể ngửi thấy một mùi lưu huỳnh nồng nặc. Nàng giật bắn cả người, vội vã di chuyển tới trước, luồng nhiệt phía sau cũng đuổi sát theo. Chẳng cần ngoái đầu lại nhìn nàng cũng biết đã xảy ra chuyện gì: Không ngờ Thần Tiêu cung chủ lại còn đặt sẵn thuốc nổ ngoài cửa, đợi bọn họ vừa tiến vào thì liền châm ngòi.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc, những cụm lửa nhỏ không ngừng bắn tới chỗ nàng, Nhan Đàm thậm chí có thể ngửi thấy những sợi tóc trên đầu mình từng đợt bốc mùi cháy khét, trong khi đó mai hoa trang trước mặt đi mãi cũng còn chưa thấy điểm dừng.
Nàng lắng nghe tiếng gió đuổi sau lưng, cử động dứt khoát tránh liền được mấy cụm lửa, chân lại tức khắc đạp lên cọc gỗ, còn chưa đứng vững thì đã nhảy sang một cây cọc khác. Thân thủ nhanh nhạy như này, hơn nửa đời trước của nàng đến nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới, bất luận là động tác nào cũng đều tuyệt đối gọn ghẽ chuẩn xác.
Nhan Đàm mỗi lúc một tiến bộ, cũng bắt đầu có chút thông suốt vì sao phàm nhân lúc luyện võ lại thích dùng thứ cổ quái dị hợm này. Chợt một bóng người vụt qua trước mặt, thậm chí còn chưa kịp đến một cái chớp mắt, nàng xác thực đã nhìn thấy trên mai hoa trang là một thân ảnh gầy cao dong dỏng, tao nhã cao quý, không sai chính là Thần Tiêu cung chủ!
Trong lúc thân thể treo giữa không trung, Nhan Đàm đã nhìn thấy rõ mồn một khuôn mặt của người đó: Nàng có thể xem là đã gặp qua không ít người và yêu vẻ ngoài xuất chúng, nhưng lại là lần đầu gặp phải kẻ có tướng mạo thế này. Nếu nói Thần Tiêu cung chủ dung mạo xấu xí thì ngược lại ngũ quan của hắn tuấn tú vô song, song nếu như nói hắn có một gương mặt đẹp, thế thì trên đời này sẽ không còn kẻ xấu xí nữa.

Chú thích:
(1) thể triện: một thể chữ Hán cổ xuất hiện và được dùng rộng khắp Trung Quốc dưới thời nhà Tần, đến triều Hán được sử dụng chủ yếu trong lĩnh vực điêu khắc trang trí và con dấu.


Thư pháp chữ triện của Hoàng Miêu Tử

(2) mai hoa trang: còn gọi mai hoa quyền, là một thể loại quyền thuật Trung Quốc thực hành trên các cọc gỗ, hình thành từ cuối thời Minh, được sáng lập bởi Trâu Hoành Nghĩa. Hoa mai nở rộ vào thời điểm khi đông chưa tận, xuân chưa đến, bao hàm ý nghĩa tiên tri tiên giác, hợp với đạo lý phòng bị và ra tay trước đối phương để giành phần thắng; thêm vào môn quyền được chia làm năm thế, vừa khéo hợp với hình dạng năm cánh của hoa mai, vì thế lấy tên là mai hoa quyền. “Trang” là cọc, ở nhiều ngữ cảnh trong truyện “mai hoa trang” dùng chỉ bản thân những chiếc cọc.


Mai hoa trang

Nàng giương mắt nhìn khuôn mặt kia tiến tới cách mình ngày một gần, thậm chí hai chóp mũi cũng sắp chạm vào nhau, cuối cùng không chịu nổi nữa bật mạnh ra một hơi thở kìm nén nãy giờ: “Á á ngươi mau tránh ra, ááá—”
Ngay lúc mấy lời này bật khỏi miệng thì yêu khí trên người nàng cũng thoát ra ngoài, thân người lập tức lọt khỏi mai hoa trang rơi xuống. Còn may là nàng phản ứng cực nhanh, chìa tay ra chộp ngay lấy cọc gỗ, vừa khéo bám trụ được sát mép cọc. Nàng đu đưa vài cái giữa không trung, chốc chốc cúi đầu nhìn xuống thì liền thấy đám gai sắt sáng loáng bên dưới, trong lòng thật không khỏi run rẩy.
Bên tai là giọng nói của Đường Châu mới đầu còn từ phía xa truyền lại, nhưng một lời còn chưa dứt thì đã gần trong gang tấc: “Ngươi nếu dám giẫm chân xuống, ta sẽ khiến ngươi đời này kiếp này không bóc mở được phong ấn!”
Nhan Đàm cảm động khôn xiết, Đường Châu ngày thường tuy đối đãi nàng không thể gọi là tử tế, nhưng trong thời khắc sống còn này cũng còn trông cậy được. Nàng khó khăn vươn tay kia lên bấu chặt lấy cọc gỗ, chỉ thấy đôi giày bằng lụa xa tanh màu xanh lục sẫm trước mặt còn đang dợm chừng nửa muốn nhấc lên nửa không, dường như đang trong tư thế chuẩn bị, bất kì lúc nào cũng có thể giơ lên đạp thẳng xuống. Nhan Đàm vật lộn đấu tranh tinh thần với bản thân, nếu như hắn thật sự giẫm chân xuống, nàng nên sống chết không buông, hay là buông tay ra ngay tắp lự? Dù gì nếu cuối cùng không trụ nổi buông tay, không bằng tự mình nhảy xuống luôn ngay từ đầu cho đỡ mất mặt.
Qua hết một lúc, vẫn cứ là không có bất kì động tĩnh nào. Nhan Đàm chỉ cảm thấy hai cánh tay bắt đầu nhức mỏi đến mềm rũ ra, ngước đầu lên nhìn chung quanh thì thấy Thần Tiêu cung chủ vẫn giữ nguyên tư thế đó, Dư Mặc và Đường Châu hiển nhiên đã đặt mình vào thế đối đầu với hắn. Nhan Đàm thở dài đánh thượt, nếu như bọn họ cứ tiếp tục đứng một chỗ như vậy, nàng cũng không biết có thể trụ được tới lúc được kéo lên hay không nữa.
Con người ta quả là vẫn phải dựa vào bản thân mình, dựa kẻ khác phần nhiều đều không vững, cứ cho là với loài yêu thì cũng cùng một đạo lý. Nhan Đàm nhỏ nhẹ lên tiếng: “Thần Tiêu cung chủ, cho ta hỏi một câu có được không? Rốt cuộc cái chân này của cung chủ là định giẫm xuống hay thu về vậy? Có gì nói ta biết trước, mọi người cũng không cần đứng hoài ở đây có phải không?”
Nàng vừa dứt lời thì đã trông thấy Dư Mặc lườm mình một cái, ánh nhìn rất chi là dữ tợn.
Thần Tiêu cung chủ thong thả đáp: “Hãy còn chưa quyết định.”
Nhan Đàm do dự hết nửa ngày, cuối cùng vẫn là không có gan khiêu khích hắn, đành cam chịu tiếp tục treo mình ở đấy. Nàng sở dĩ dám khiêu khích Tử Lân hay Dư Mặc là vì biết rõ bọn họ nhiều lắm cũng chỉ ném cho ít quả đắng gặm chơi thôi, tuyệt đối sẽ không giết mình. Ngược lại đối với Thần Tiêu cung chủ, nàng quả thực không có lá gan này. Hơn nữa, chọc giận đối phương đại khái cũng chỉ tỏ rõ được bản thân không giống kẻ khác thôi, chứ còn kết cục thì cũng thê thảm hơn kẻ khác gấp nhiều lần.
Nàng bám chặt lấy cọc gỗ, cắn răng kiên quyết không buông tay. Con người nàng vốn có lòng kiêu ngạo, không thể chịu được kẻ khác khi dễ bản thân.
Chợt có tiếng động khe khẽ như tiếng vải vóc cọ xát vào nhau, tay nàng đột nhiên được người nào đó kéo lên. Nhan Đàm ngẩng đầu thì thấy Đường Châu đang nắm lấy cánh tay mình, không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thần Tiêu cung chủ đi rồi hả?”
Đường Châu gật đầu mỉm cười: “Vận khí của ngươi còn chưa đến nỗi, không ngờ hắn lại bỏ đi như vậy.”
Nàng liền thở phào nhẹ nhõm, miệng lẩm bẩm: “Đi rồi thì tốt…”
Bất luận là Dư Mặc hay Đường Châu, ít ra nàng còn biết đối phương mạnh hơn mình bao nhiêu, đằng này lúc đối mặt với Thần Tiêu cung chủ, một chút nội tình tham khảo cũng không có lấy lận lưng, nói nàng làm sao không sợ cho được.
Cuối mai hoa trang là một cung điện được lát bằng cẩm thạch lạnh băng, xung quanh yên tĩnh tịch mịch, cô quạnh không có lấy chút hơi người. Ánh đèn lắt lay dao động phản chiếu trên những phiến đá cẩm thạch, trông vào cứ như những ngọn lửa trơi.
Phía trước là cửa lớn bằng thanh đồng có khắc hoa văn trang trí, tấm giữ khoen cửa đúc hình một con sư tử đang há to mồm khoe cặp răng nanh, mô phỏng tinh vi sống động như thật. Sau cánh cửa này, lại là thứ gì đang chờ đợi họ?
Đường Châu nhìn hai người bạn đồng hành của mình, đoạn không do dự bước tới trước đẩy mở cửa. Một tiếng kẽo kẹt nặng nề vang lên, cửa lớn mở ra, trước mắt là một gian phòng bài trí vô cùng mộc mạc tao nhã, gần như giống hệt với gian mật thất bọn họ đã nhìn thấy trong mộ đạo ở trấn Thanh Thạch. Điểm khác biệt duy nhất là ở giữa gian phòng có một bia đá, bên trên khắc hình vẽ những kí tự uốn éo xiêu vẹo.
Phía trước bia đá là một nam tử áo bố luộm thuộm, trên gấu áo còn lấm tấm bùn sình, dáng người gầy nhỏ dung tục. Hắn nghe thấy phía sau có người đến gần, cũng chỉ đứng nhìn chằm chằm bia đá, không có lấy một mảy may cử động. Nhan Đàm nhận ra tên hái thuốc Ngũ Thuận kia, bèn bước tới trước hai bước, lấy làm lạ hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
Ngũ Thuận hoàn toàn bỏ ngoài tai câu hỏi của nàng, vẫn đứng im một chỗ không động đậy.
Đường Châu cũng cảm thấy kì lạ, định tiến đến gần xem thử, nhưng mới vừa nhích được vài bước tới trước thì đột nhiên đất trời xoay chuyển, trước mắt là một mớ hỗn độn không thấy điểm dừng, cứ như hỗn mang trước lúc khai thiên lập địa. Xung quanh không có ánh sáng, cũng chẳng có cây cỏ, chỉ có bóng tối và sự bất lực vô tận. Hắn không biết mình đang ở nơi nào, chỉ có thể để mặc cho thứ sức mạnh thần bí kia cuốn chặt lấy kéo đi theo.
Thứ sức mạnh này, hoàn toàn không cách nào kháng cự nổi.
Đường Châu loáng thoáng nghe thấy giọng của Nhan Đàm ở đâu đó không xa bên cạnh. Hắn không chút hoảng loạn, cơ hồ cũng đã lờ mờ đoán trước được sự việc sẽ diễn tiến thế này.
Lần cuối cùng ngoái đầu lại, hắn đã trông thấy rõ rệt trên gương mặt tên hái thuốc Ngũ Thuận kia là một nụ cười kì quái khó mà tả được, thân người thoáng cái cao lên đến cả mấy phân, một chiếc mặt nạ da người chầm chậm rơi xuống bên chân, để lộ khuôn mặt tuy xấu xí nhưng tao nhã kia.
Thần Tiêu cung chủ nhìn những vòng gợn sóng trên bia đá dần lặng xuống thành mặt phẳng, đoạn khẽ cất giọng nói với chính mình: “Tốt nhất để bọn họ thuận lợi đến được đầu tận của Ma Tướng…” Hắn giơ tay chậm rãi cởi bỏ lớp áo bằng vải bố thô, bên trong là một thân ngoại bào màu trắng nhạt, trên vải không có họa tiết trang trí, đến đai áo cũng là màu trắng. Lúc bấy giờ chỉ có nhân tế (1) mới ăn mặc như vậy.
Hắn khẽ chạm tay lên dòng kí tự cổ quái được chạm khắc trên bia đá, bằng một nhịp điệu rất chậm đọc từng chữ một: “Chử Mặc, ma tự tâm khởi…” Chợt thân người đông cứng lại, hắn tức khắc cảm nhận được lưng mình bị một mũi kiếm lạnh lẽo gí vào. Đầu cũng không buồn quay lại, Thần Tiêu cung chủ điềm nhiên cất lời: “Là ngươi?”
“Tôn chủ, chắc người chưa từng nghĩ đến có ngày lại rơi vào cảnh bị kẻ khác dùng kiếm chĩa vào người chứ nhỉ?” Đào Tử Khí giọng lạnh như tiền, lời nói chứa đầy thù hận, “Ta đợi ngày này, đợi đã lâu lắm rồi.”
“Ta chỉ nhớ mình xưa nay đối đãi với ngươi không tệ.” Thần Tiêu cung chủ đầu khẽ ngoảnh lại, vô tình trông thấy nỗi căm thù chất chứa trên gương mặt nàng ta, thứ phẫn nộ và cừu hận này, dường như đã đạt đến mức không đội trời chung.
“Ta nguyên là Tử Khí trong Cửu Diệu Tinh, chính bởi do ngươi…” Sắc mặt nàng ta đỏ bừng lửa giận, ý cười chầm chậm dâng lên trong mắt, “Những việc xảy ra trong trận chiến giữa tiên và ma năm đó, hẳn ngươi đã không còn nhớ được chút gì nữa?”
Hơi thở đang bình ổn của Thần Tiêu cung chủ bỗng nhiên sững lại.
“Ta biết hiện giờ ngươi không nhớ ra, sau này cũng sẽ không bao giờ nhớ lại được.” Đào Tử Khí sấn thanh trường kiếm trong tay tới trước, “Ngươi cũng xuống theo bọn họ! Trên thế gian này sẽ không còn ai có thể nói cho ngươi biết năm đó đã xảy ra những chuyện gì, ngươi chỉ có nước cả đời bị mắc kẹt giữa mớ bòng bong của quá khứ!”
Thần Tiêu cung chủ không thể không nhích tới trước hai bước, đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu váng mắt hoa. Hắn đột ngột xoay người lại, vươn tay kẹp lấy trường kiếm của Đào Tử Khí bẻ xuống thật mạnh, chát một tiếng, lưỡi kiếm gãy lìa làm đôi, phần thân kiếm bị đứt đoạn vừa khéo bật ngược lại đâm thẳng vào cổ họng nàng ta.
“Tử Khí trong Cửu Diệu Tinh thì đã làm sao? Kết cục của kẻ phản bội đều chỉ có một…”
Những vòng gợn sóng trên vách đá đột ngột lắng xuống, chỉ còn lại thanh trường kiếm đã bị gãy mất một đoạn rơi xuống mặt đất, phát ra tiếng kêu loảng xoảng.
Đào Tử Khí nằm phục dưới đất, những giọt nước mắt trong suốt không ngừng trượt khỏi khóe mắt. Cuống họng bị thương, hô hấp yếu ớt sắp dứt, nàng ta đã không cách nào mở miệng nói năng rành rọt, chỉ có thể dùng giọng nói khản đặc, vét sạch chút hơi tàn còn sót lại thốt ra một cái tên: “Kế Đô…”

Chú thích:
(1) nhân tế: người được hi sinh để tế thần linh.

images (3)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here