Trầm Vụn Hương Phai – Chương 67

0
284
FavoriteLoadingThêm vào yêu thích!

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 67 · Dư Mặc

Vào lúc Nhan Đàm đang thầm phỉ nhổ trong bụng đến lần thứ hai mươi thì bỗng rèm châu ở chếch bên đung đưa chạm vào nhau kêu khẽ, một giọng trầm thấp ôn hòa cười nói: “Ta chẳng đã bảo Bách Linh chuyển lời không cần đợi ta rồi ư, mọi người sao còn ngồi suông ra đấy?”

Nhan Đàm trước sau vẫn cúi gằm mặt ngắm gối, khóe mắt chỉ trông thấy một tà áo đen lướt qua bên cạnh, không trung chầm chậm lan tỏa một mùi gỗ trầm tẩm hương sen phảng phất. Nàng cầm lòng không đặng lén liếc nhìn lên, chỉ thấy người nọ nhấc nhẹ gấu áo, ngồi xuống sau chiếc bàn thấp bên cạnh Tử Lân, khuỷu tay chống chếch bên góc bàn, dáng ngồi rất mực cao nhã.

Sắc mặt u ám của Tử Lân dịu đi đôi chút: “Đợi chốc đã có là gì, mới một canh giờ hơn chứ bao.”

Nhan Đàm điên tiết. Mới một canh giờ hơn chứ bao, nói nghe dễ như trở bàn tay. Lẽ hiển nhiên thôi, ngồi không hớp trà xơi điểm tâm thì một canh giờ hơn có thấm là gì, đâu như bọn họ toàn phải ngồi quì ngay ngắn chỉnh tề, quì thêm một lúc chỉ e không đứng dậy nổi nữa!

Dư Mặc thấp giọng cười nói: “Được rồi, để bọn họ ngồi dậy đi, quì mãi thế này cũng mỏi.”

Tộc trưởng lập tức lên tiếng: “Mỏi chút đã có làm sao, cô nương phải cho ra dáng cô nương, không thì còn ra thể thống gì.”

Nhan Đàm sống cùng phàm nhân chẳng phải ngày một ngày hai, so ra thì tập tục của phàm giới đối với nữ tử khắt khe hơn, ví như ngày thường đi đứng nói năng đều không thể ngẩng cao đầu nhìn thẳng người khác, không được chạy chỉ được đi chậm từng bước ngắn, nếu là xuất thân con nhà danh giá thì càng không ra khỏi cửa nửa bước. Tóm lại những phép tắc yêu có thì phàm nhân đều có, những cái yêu không có, phàm nhân cũng có nốt.

Có điều tộc trưởng này, ngài nịnh bợ cũng quá rành rành quá lộ liễu rồi…

Dư Mặc đón lấy chén trà từ tay Bách Linh, mỉm cười gật đầu với nàng ta, xong không nói thêm gì nữa.

Chẳng biết có phải do ảo giác không, từ khi vị Dư Mặc sơn chủ này xuất hiện thì luồng gió buốt rít trên đỉnh đầu đã tức thì tan biến, cả đại điện ngập tràn hơi thở mùa xuân. Khi Tử Lân đẩy chiếc hộp gấm đựng diễn bích đan tộc trưởng dâng lên đến trước mặt Dư Mặc, nói “Nghe nói viên diễn bích đan này có ích cho việc điều dưỡng cơ thể, ngươi giữ lấy mà dùng”, Nhan Đàm đã tức khắc chuyển phắt từ tiết xuân ấm áp sang ngày hè thiêu đốt, máu nóng trong người dâng sôi sùng sục.

Nàng phải miễn cưỡng hướng ánh nhìn sang đỉnh đầu bóng loáng của tộc trưởng, cố ép bản thân bình tĩnh lại.

Vừa dằn yên tâm trạng kích động của bản thân thì chợt nghe phía trên có tiếng nắp chén trà lách cách chạm vào chén. Nhan Đàm cầm lòng không đặng ngước mắt nhìn lên thì thấy Dư Mặc sơn chủ tay cầm chén trà, mặt mày lạnh tanh nhìn về phía nàng. Cũng chẳng thấy bàn tay dùng sức, chỉ nghe một tiếng rắc, tức khắc trên bề mặt chén hiện lên một đường nứt nhỏ, hơn nữa đường nứt này còn như một mạng rễ cây chằng chịt không ngừng lan rộng.

Nhan Đàm tim đập chân run.

Thứ ánh mắt này… chắc không phải đang nhắm vào nàng chứ?

Nếu nói Tử Lân sơn chủ mặt mày căng thẳng như thể ai giết sạch cả nhà mình thì ánh mắt Dư Mặc sơn chủ đang nhìn nàng nói rõ rằng, nàng không những đã thảm sát cả nhà ngài ta, mà sau khi giết xong người lại còn quất xác. Nhưng Nhan Đàm lục tung trí nhớ, ngay cả việc từng bứt ba sợi râu của Nam Cực Tiên ông lúc còn trên thiên đình cũng đã đào ra, thế mà vẫn không nhớ được từng có lúc nào đắc tội đối phương.

May thay chỉ một chốc sau, Dư Mặc đã chậm rãi đặt chén trà trên tay xuống, xoay sang nói với Tử Lân: “Vậy ta không dám khước từ.”

Nhan Đàm nhìn chén trà đã biến thành một nhúm sứ vỡ, trong lòng ngang ngổn bất an. Nàng giờ chẳng thiết tha gì diễn bích đan nữa, chỉ muốn tìm chỗ nào nấp kĩ vào, cho dù là đào cái lỗ cũng được.

Tộc trưởng xoa xoa tay, cười đến bộ râu nhấp nha nhấp nhổm: “Sơn chủ xem xem, đây đều là các mỹ nhân được tuyển chọn gắt gao của bổn tộc, chẳng hay có được người nào vừa mắt?”

Tử Lân xua xua tay, vẻ chẳng mấy hứng thú: “Đưa về cả đi.”

Bỗng Dư Mặc lên tiếng: “Đã thế thì ta chọn một người vậy, chỉ một là đủ.”

Nhan Đàm nhúc nhích một tí ti người, chỉ cảm thấy xương cốt khắp người đều đang cọ vào nhau ken két, lòng cố nghĩ theo hướng tích cực nhất có thể: Mới nãy người Dư Mặc sơn chủ nhìn không phải nàng vậy nên nàng không phải kẻ thù của sơn chủ mà sự thật là nàng quả thực mới gặp sơn chủ lần đầu tiên… Đại để là vậy…

Tà áo đen trước mắt tiến mỗi lúc một gần, nhưng không dừng lại mà đã đi lướt qua nàng. Nhan Đàm vừa thở phào nhẹ nhõm thì đã nghe Dư Mặc đều đều cất giọng: “Ta chỉ muốn người tốt nhất trong số, các ngươi, ai có ý muốn lưu lại?”

Người tốt nhất trong số, chắc chắn không thể là nàng, nhưng Nhan Đàm tự xét thấy da mặt đủ dày, bèn lập tức lên tiếng: “Sơn chủ đại nhân, ta có thể lưu lại không?”

Dư Mặc dừng bước, ngoảnh đầu nhướn mày nhìn nàng: “Ngươi?”

Nhan Đàm nở một nụ cười toe toét, nét mặt trong veo: “Ờm, tuy ta dung mạo không phải đẹp nhất, nhưng tu vi của ta cao lắm… E hèm, không phải, rất nhiều người đều bảo ta dịu dàng chu đáo lại thấu hiểu lòng người.” Một thông tin thu thập được từ chỗ Nguyên Đan, Dư Mặc sơn chủ ưa thích nữ tử cao ráo dịu dàng đáng yêu. Điều đầu tiên đã bị hạn chế bởi ngoại hình bản thân, hai điều sau nhất định phải thầu trọn. Không biết từ giờ bắt đầu học cách trở nên dịu dàng đáng yêu có kịp không nữa…

Dư Mặc chợt cười, nụ cười như làn gió ấm sượt khẽ qua má, đáp luôn: “Được.”

Nhan Đàm bấy giờ còn đang vắt óc nghĩ xem bản thân có còn điểm tốt đẹp gì có thể kê ra, đột nhiên nghe hắn nói vậy, trong tích tắc đần hết cả mặt.

Dễ ợt, phải nói là… dễ đến khiến nàng có chút không chấp nhận nổi.

Dư Mặc bước đến trước mặt nàng, chậm rãi chìa tay sang: “Dậy đi, ta sẽ cho Bách Linh dẫn ngươi đến chỗ ta.”

Nhan Đàm ngơ ngác chìa tay sang nắm lấy tay hắn, trong chốc lát còn chưa định thần lại được, chỉ cảm thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của các đồng tộc chung quanh đang muốn đem mình chặt thành từng khúc. Nàng ngẩng đầu, phản chiếu vào mắt là một gương mặt anh tuấn, chưa hết, trên tay người này còn là chiếc hộp gấm đựng diễn bích đan, thốt nhiên nàng cảm thấy thế gian này sao mà đẹp quá.

Đan Thục thỏ thẻ vào tai cha: “Vị tỉ tỉ đó có phải sau này sẽ ở lại đây chơi với con không?”

Nguyên Đan hiền hậu xoa đầu tiểu lang yêu: “Tỉ tỉ không phải ở lại để chơi với con, tỉ ấy phải ở cùng sơn chủ, ngoan.” Y ngước nhìn Nhan Đàm, vẻ mặt còn có chút không tin nổi, miệng lầm bầm: “Lẽ nào thật sự ăn mãi một món đã ngấy, muốn thử đổi khẩu vị ư?”

Nhan Đàm lòng lâng lâng nghĩ, vị Dư Mặc sơn chủ này đúng là có mắt nhìn người, chỉ liếc sơ cái là đã nhìn ra nàng tốt cỡ nào. Nàng sớm đã bảo rồi mà, cho dù có làm một đĩa cải thìa củ cải thì cũng là đĩa cải thìa củ cải có một không hai vượt trên sơn hào hải vị.

Chợt nghe giọng nói trầm thấp của Dư Mặc điềm đạm cất lời: “Bách Linh, ngươi dẫn người đến thư phòng, dạy nàng ta sắp xếp sách thế nào cho ngăn nắp, tiện thể dọn dẹp sạch sẽ gian phòng của ta. Từ nay về sau, những việc này ngươi cứ giao cho nàng ấy.”

Gần như chỉ trong chớp mắt, sắc mặt tất thảy những người có mặt chung quanh đều dịu xuống. Nguyên Đan mặt lộ vẻ “ra là vậy”, Tử Lân thì cười nói: “Ta còn đang nghĩ yêu cầu của ngươi sao lại ngày một thấp, cả thế này cũng vừa ý.”

Nhan Đàm bấy giờ đã tê liệt toàn thân do lãnh chịu tàn phá trên diện tinh thần, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ: Một người nói mình là hạng xoàng vẫn có thể xem như không nghe thấy, nhưng hiện giờ bao nhiêu người đều phán như vậy, có phải mình thật sự tệ lắm không?

Té ra Dư Mặc sơn chủ chẳng phải muốn thị thiếp gì mà chỉ cần một nha hoàn, thế nên mới chọn nàng. Vậy sao hồi nãy không chịu nói sớm?! Nhan Đàm tức thì giận tím gan, đúng là quân vô lại, chỉ giỏi bắt chẹt thân gái dặm trường chân yếu tay mềm (?) như nàng đây. Nàng không những phải cuỗm diễn bích đan mà còn phải xoáy sạch vàng bạc châu báu của hắn, bắt cóc toàn bộ thị thiếp của hắn… Tức chết đi được!

Mãi đến rất nhiều năm sau Nhan Đàm mới biết, câu nói này của Dư Mặc truyền về tộc hoa tinh đã khiến nàng chỉ trong một đêm trở thành tấm gương để các tộc nhân dạy dỗ con gái nhà mình. Mỗi một người làm mẹ đều có câu, con cứ thế này thế nọ thể nào sau này cũng không gả được, không ai thèm rước giống như Nhan Đàm.

Nàng đã nức danh.

“Tất cả đồ đạc đều phải chùi qua ba lần, sau đó lau khô, cuối cùng dùng giẻ bông lau lại một lần nữa, thấy không còn bụi nữa mới được.” Bách Linh tay chân thoăn thoắt chùi sạch bề mặt tủ.

Nhan Đàm dòm quanh trái phải, tỉ mỉ quan sát một lượt gian phòng của Dư Mặc sơn chủ, không nhịn được bảo: “Hóa ra sơn chủ ưa sạch sẽ đến vậy, một hạt bụi cũng không chịu được.”

Bách Linh ngước đầu, vẻ lấy làm lạ: “Không phải, ta trước giờ đều làm vậy, sơn chủ cũng không nói có chỗ nào không được. Nàng cảm thấy có gì không ổn ư?” Nói đoạn nàng ta bỏ giẻ lau xuống, chỉ về phía lò trầm hương đặt cạnh cửa sổ: “Mấy đêm nay sơn chủ đều ngủ không ngon giấc, tối đến nàng đừng quên đốt trầm hương.”

Nhan Đàm chỉ biết một dạ hai vâng. Bách Linh đúng là quá kĩ tính, xem chừng sơn chủ căn bản chẳng hơi đâu đi bận tâm chuyện nhỏ như mấy hạt bụi trên bàn, nàng ta lao tâm lao lực thế này rõ vất vả. Bách Linh giao chiếc giẻ lau trên tay cho nàng, căn dặn lượt nữa: “Phải lau ba lần, sau đó chùi khô lau lại lần nữa, tuyệt đối đừng quên đấy, còn nữa…”

Nhan Đàm vội chìa tay ra đẩy vai Bách Linh: “Biết rồi biết rồi, Bách Linh tỉ tỉ, còn trầm hương cần đốt nữa chứ gì? Ta toàn bộ đều đã ghi nhớ.”

Bách Linh nhịn không khỏi bật cười: “Được rồi, ta không nhiều lời nữa, nàng xem sắc trời bên ngoài cũng chập choạng rồi, Dư Mặc sơn chủ rất nhanh nữa sẽ về đến, nhanh tay một chút.” Trước lúc ra cửa, nàng ta còn ngoái đầu lại dặn thêm một lần: “Lau ba nước đấy, rồi dùng khăn bông chùi lại một lần.”

Nhan Đàm cuối cùng đã hiểu vì sao Dư Mặc sơn chủ cần tìm gấp một nha hoàn. Một người đẹp yêu kiều như Bách Linh biến thành bà vú, rõ đúng là phí của giời. Nàng cầm chiếc trâm vừa thuận tay rút từ búi tóc của Bách Linh lúc đẩy vai nàng ta đến trước đèn dầu xem sơ, đặt nhẹ xuống sàn, đoạn bắt đầu lùng sục rương tủ.

Đã đến nước này, nàng nhất định phải tìm cho ra diễn bích đan, cho dù tìm không được diễn bích đan cũng phải kiếm món bảo vật xua trừ âm khí tương tự nào đó thay thế. Đa số mọi người đều có thói quen giấu những vật quan trọng vào sâu trong tủ, hoặc là những nơi có khóa, nàng đã vào đến tận đây, nhất định phải lùng soát cho ra trò một phen.

Còn về chỗ bàn ghế kia, vốn dĩ đã đủ sạch sẽ, thật sự không cần thiết phải lau nữa.

Khi Dư Mặc thình lình đẩy cửa vào, Nhan Đàm đang đứng trên chiếc ghế tròn lục lọi một ngăn tủ trên cao. Tiếng chân đối phương vốn khẽ, lại thêm nàng đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đang làm, không hề để ý có người đang đến. Mãi đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng cọt kẹt hé mở, nàng mới tức thì phản ứng, co giò nhảy xuống trong thế mãnh hổ đáp đất, ngồi xổm dưới sàn làm ra vẻ như đang tìm vật gì.

Dư Mặc thả bộ đến bên bàn, rót một chén trà nhấp môi một ngụm, lát sau chợt bắt đầu bước sang phía nàng. Nhan Đàm hết sức căng thẳng, vừa nãy nàng thao tác đủ nhanh, chắc không đến nỗi bị phát hiện chứ… Dư Mặc dừng lại ở cách nàng năm bước chân, khom người nhặt chiếc trâm gài tóc của Bách Linh lên, đưa về phía nàng: “Đây là của ngươi?”

Nhan Đàm vội đứng dậy, mỉm cười trả lời hắn: “Đây là của Bách Linh tỉ, không phải của Nhan Đàm.”

Dư Mặc ừm tiếng, tiện tay đặt chiếc trâm xuống bàn: “Hóa ra ngươi đang tìm giúp nàng ấy.”

Nhan Đàm nghĩ nghĩ, thấy hiện giờ chính chủ đã quay về, đồ vật không thể tìm nữa, nhưng mình cần phải dịu dàng chu đáo, bèn vội vồ tới trước: “Nước trà nguội rồi, để Nhan Đàm đi thay ấm mới.”

Dư Mặc có chút uể oải giơ tay chống trán, thấp giọng đáp: “Không cần đâu, trà nguội cũng được rồi.”

Nhan Đàm nhớ đến lời ủy thác của Bách Linh, bước sang đốt trầm hương lên, giọng khẽ dò hỏi: “Sơn chủ người mệt lắm sao? Có cần Nhan Đàm giúp người đấm vai không?”

Dư Mặc có chút không lường trước được đưa mắt nhìn nàng, còn chưa mở miệng thì bên ngoài đã vang lên hai tiếng gõ cửa. Bách Linh đẩy cửa bước vào: “Cây trâm của ta đánh rơi mất rồi, không biết có phải…” Vừa liếc thấy cây trâm trên bàn, nàng ta đã vội mừng rỡ cầm lên: “Cây trâm này là cây trâm Bách Linh yêu thích nhất, may là đã để sơn chủ nhặt được.”

Dư Mặc thong thả đáp: “Không phải ta tìm được đâu, là Nhan Đàm giúp ngươi tìm đấy.”

Nhan Đàm thoáng ngẩn người, đang có chút không hiểu vì sao hắn lại nói vậy thì câu tiếp theo của Bách Linh đã lập tức khiến nàng như rơi tõm xuống hố băng: “Ủa, Nhan Đàm sao nàng lại biết ta đang tìm cây trâm này?”

Nhan Đàm chỉ biết cười khan: “Lúc tỉ rời khỏi, ta thấy trên búi tóc tỉ hình như thiêu thiếu thứ gì so với trước đó nên đã tìm thử một vòng…”

Bách Linh hai tay nâng niu chiếc trâm, cảm ơn ba lần bảy lượt xong thì rời khỏi. Nhan Đàm phát hiện bỗng dưng cả người toát hết mồ hôi lạnh, hóa ra làm trộm nhà cũng không phải dễ.

Dư Mặc đối với chuyện này xem chừng chẳng mấy để tâm, chỉ bảo nàng: “Tấm chăn này ta đắp không được thoải mái lắm, phiền ngươi mang một tấm mỏng hơn sang.”

Tủ trong phòng đa phần đều đã bị nàng lùng sạch sẽ, chăn để ở đâu nàng vẫn còn nhớ, bèn thạo đường thuộc lối đi đến mở một chiếc tủ trong số, lấy ra một tấm chăn mỏng.

Lại nghe Dư Mặc cất tiếng: “Xem ra Bách Linh đã bảo với ngươi thứ gì được để ở đâu rồi nhỉ.”

Nhan Đàm ôm chăn, hai chân chôn cứng tại chỗ, chốc sau mới đáp: “À phải.” Hiện giờ Bách Linh đã rời khỏi, không còn ai để đối chất, chắc hắn không rảnh tới mức đợi đến ngày mai đi hỏi Bách Linh đâu nhỉ?

Nàng đập nhẹ tấm chăn vừa lấy ra―tấm chăn này thực ra vốn đã rất mềm xốp, đắp vào chắc phải dễ chịu lắm đây―xong thu gọn lại tấm chăn trên giường. Trong lúc đang làm những việc này, đột nhiên nàng ngửi thấy một mùi hương rất thơm, khẽ ngoảnh đầu sang thì thấy Dư Mặc đang lấy một chiếc hộp gấm từ dưới chồng sách trên bàn ra, mở nắp nhìn qua rồi lại tiện tay bỏ lại chỗ cũ.

Nhan Đàm thật muốn tự tặng mình mấy bạt tai. Thứ nàng muốn tìm bị tiện tay vứt sờ sờ ra đó, thế mà nàng lại bò đi lùng rương sục tủ, lại còn rơi vào tình cảnh quái gở như hiện giờ…

Khi nàng xong hết phận sự, quay lại chỗ Dư Mặc thì đã thấy hắn đang nằm nhắm mắt bên bàn, trông như ngủ rồi. Nhan Đàm cúi người, mắt dán vào gương mặt trẻ tuổi anh tuấn của hắn, lòng rất khổ não nghĩ, rốt cuộc thì hắn thật sự ngủ rồi hay vẫn chỉ đang nhắm mắt nghỉ ngơi? Nàng không cầm chắc thành công, diễn bích đan đang bày sờ sờ trước mắt nhưng lại không dám chìa tay ra lấy, đúng là tột cùng cắn rứt lương tâm.

Nhan Đàm chìa tay đẩy nhẹ vai hắn, gọi khẽ: “Sơn chủ, nếu người mệt rồi thì sang giường mà ngủ.”

Dư Mặc ừ hử tiếng, nhưng vẫn bất động: “Nửa canh giờ sau đánh thức ta.”

Nhan Đàm chỉ còn biết canh chừng đồng hồ cát, chốc chốc lại ngoái đầu sang dòm diễn bích đan, tiếp tục đấu tranh tư tưởng, tiến thoái lưỡng nan. Nhón, hay là không nhón, đây đúng là một lựa chọn vô cùng khó khăn. Cứ thế ngắm cát trong đồng hồ lặng lẽ chảy, mi mắt Nhan Đàm cũng dần trĩu nặng, cuối cùng nàng đã ngủ thiếp đi.

images (3)

ptc99 ptc98 ptc97 ptc96 ptc94 ptc93 ptc91 ptc90 ptc9 ptc89 ptc88 ptc86 ptc85 ptc84 ptc83 ptc81 ptc80 ptc79 ptc78 ptc77 ptc76 ptc75 ptc74 ptc73 ptc72 ptc7 ptc68 ptc67 ptc66 ptc63 ptc62 ptc61 ptc6 ptc59 ptc58 ptc57 ptc56 ptc55 ptc54 ptc53 ptc52 ptc51 ptc50 ptc5 ptc49 ptc48 ptc47 ptc46 ptc45 ptc44 ptc43 ptc42 ptc40 ptc4 ptc39 ptc37 ptc35 ptc34 ptc32 ptc31 ptc30 ptc3 ptc28 ptc25 ptc23 ptc22 ptc21 ptc20 ptc2 ptc19 ptc18 ptc17 ptc16 ptc153 ptc152 ptc151 ptc150 ptc15 ptc149 ptc148 ptc147 ptc146 ptc145 ptc144 ptc143 ptc142 ptc141 ptc140 ptc139 ptc138 ptc137 ptc136 ptc135 ptc134 ptc131ptc132 ptc130 ptc13 ptc129 ptc128 ptc127 ptc126 ptc125 ptc124 ptc123 ptc122 ptc121 ptc120 ptc12 ptc119 ptc118 ptc117 ptc116 ptc115 ptc114 ptc113 ptc112 ptc111 ptc110 ptc11 ptc109 ptc108 ptc107 ptc106 ptc105 ptc104 ptc103 ptc102 ptc101 ptc100 ptc10 ptc01

LEAVE A REPLY