Trầm Vụn Hương Phai – Chương 73

0
409

Chương 73 ♥ Cố nhân trở về

Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy

Nhan Đạm đạp mây bay về thiên đình, đi qua Nam Thiên môn quen thuộc, nhìn thấy dưới hành lang khúc khỉu, bạch hổ canh cửa đang lơ mơ ngủ gật, thủ vệ bên cạnh cũng chỉ liếc qua nàng một cái, rồi quay ra dựa vào cây cột bên cạnh tiếp tục giấc nằm mộng.
Khi xưa lúc vẫn còn tà thần, xung quanh mọi hướng đều có trọng binh canh gác nghiêm ngặt, tuyệt đối sẽ không có tình trạng lính canh và linh thú rủ nhau ngủ gật thế này. Cho nên nói thần tiên cũng giống người phàm, lúc sống gian nan cực khổ, lúc chết lại an ổn yên vui.

Nàng đi qua hành lang gấp khúc, rẽ sang phía tây, đây là nơi ở của sư phụ nàng, Nguyên Thủy Trường Sinh đại đế.
Nhan Đạm có chút bối rối không biết nên xuất hiện thế nào trước mặt sư phụ, nên thông báo trước một tiếng, hay là im hơi lặng tiếng thình lình xuất hiện? Tuy ngàn năm chưa gặp lại nhưng diện mạo của nàng cũng không khác xưa lắm, sư phụ sẽ không đến nỗi không nhận ra nàng chứ? Nàng một đường thẳng bước, xa xa có thể thấy mái ngói lưu ly nơi sư phụ ở.
Nàng bước nhanh hơn, chợt thấy một bóng áo xanh từ góc rẽ lao nhanh tới, suýt nữa thì va vào nàng. Nhan Đạm dừng bước, quay ra nhìn thấy khuôn mặt người nọ thì ngẩn ra: “Ta nói, ngươi không phải là …Con của Ngao Quảng long vương kia……”
“Ngao Tuyên.” Đối phương ngừng lại một chút, bỗng nhiên ra chiều nghĩ ngợi,“Không phải ngươi nhảy xuống thất thế luân hồi sao, sao lại trồi lên rồi?”
Nhan Đạm nghĩ thầm, Ngao Tuyên, ngươi thật sự là nhân tài hiếm có, không gặp đã lâu thế còn không nhận nhầm ta với Chỉ Tích, còn bình thản hỏi ta sao lại trồi lên được nữa nha.
“Với tu vi này của ngươi mà thủ vệ bên ngoài cũng nghĩ ngươi là tiên tử á hả. Nhưng mà, năm đó ngươi dám nhảy xuống thất thế luân hồi, có thể nói là nổi danh như cồn luôn vậy đó.” Diện mạo của hắn vẫn thế, đã cao thêm nhiều, nhưng cách nói chuyện vẫn rất gợi đòn.
Nhan Đạm bị đâm chọt mấy câu mà vẫn không tức, còn cười cười hiền lành: “Ta trở về gặp sư phụ. Ngao công tử, xin tránh đường.” Nàng vừa mới xoay người lại, chợt nghe thấy Ngao Tuyên gọi với ở phía sau: “Xin dừng bước.”
Nhan Đạm bĩu môi, nàng biết hắn tính tình ngạo mạn, nhân gian có câu người nham hiểm kén chọn kẻ thù, bọn họ không thân không thiết, giờ gặp mặt cũng chỉ tiện chào nhau mấy câu, chặn nàng lại nhất định có nguyên cớ khác: “Còn có chuyện gì nữa sao?”
Ngao tuyên mỉm cười: “Chuyện là thế này, ta nghe nói sau khi thần khí Địa chỉ bị lấy ra, Da lan sơn cảnh liền bị hủy, nhớ ra nơi đó ban đầu lạnh khủng khiếp, thiếu nước thiếu gió. Mà ngươi cũng biết ta thuộc Thuỷ tộc Đông hải, Đông hải của chúng ta vĩnh viễn không cạn nước thật ra là do mấy viên Định Thủy châu. Vừa hay ta lại có một viên, không biết ngươi có cần dùng không ha?”
Nhan Đạm lấy làm lạ: “Ngươi cũng có lòng tốt vậy á hả? Có điều kiện gì?”
“Chỉ là mấy việc lặt vặt thôi, nếu mang ra đổi với một viên Định Thủy Châu thì cũng rất đáng.” Ngao Tuyên lấy một tờ giấy mỏng từ trong tay áo đưa qua.
Nhan Đạm đưa tay nhận tờ giấy, lướt qua lướt lại mấy lần, lắp bắp nói: “Túy hoan? Này, đây là mê hương hay là xuân dược đấy? Í, không đúng, ngươi lấy cái này làm cái gì? Hình như ngươi tốt xấu gì cũng là tiên quân mà ta?”
Ngao tuyên mặt không đổi sắc, thong thả trả lời: “Ngươi nhìn đã rõ chưa? Nó đúng là vị thuốc Túy hoan, cũng có tác dụng làm xuân dược, nhớ rõ hết nguyên liệu trên đó, mà ngươi cầm luôn tờ giấy này đi cũng được.”
Nhan Đạm thật muốn đập tờ giấy lên mặt hắn luôn, rít qua kẽ rằng từng câu từng chữ: “Trên giấy này còn viết cần cả tứ diệp hạm đạm, nói cách khác nguyên liệu của ngươi cần xẻo thịt ta nốt hả?”
Ngao Tuyên đứng im ngấm ngầm thừa nhận.
“Mặt sau viết cái gì, máu Kì Lân nữa á? Ngươi chẳng lẽ không biết con Kỳ Lân hung mãnh kia là con nuôi của Bồ đề lão tổ à, ngươi nghĩ ta làm thế quái nào mà lấy máu nó được?!”
Ngao tuyên không quan tâm lắm chỉ liếc sang nàng một cái: “Ta biết chứ. Nếu ngươi làm ra được Túy hoan thì đến chỗ Nam Cực Tiên Ông sư phụ ta tìm ta, ài, ta có Định Thủy châu mà cũng chẳng biết để làm gì.”
Nhan Đạm vẫn còn nhớ, lúc này có lẽ sư phụ đang cầm thước dạy đệ tử học chữ trong phòng, sau đó phạt mấy tên lười biếng chép kinh thư, nàng khi đó vẫn rất cẩn thận, nhưng lại chuyên là tên đầu sỏ bị phạt.
Nàng vừa mới đứng ngoài ngó ngiêng quanh thư phòng, vừa lúc người bên trong cũng đang thong thả đi ra cầm cây thước gõ gõ mu bàn tay, nàng vừa thấy lập tức thốt ra: “Sư phụ, sư phụ!” Sư phụ nhiễm bị nàng ảnh hưởng tới, quả nhiên vẫn ấn tượng sâu sắc với tiểu đồ đệ từ mấy nghìn năm trước suốt ngày chép phạt kinh thư. Khi đó nàng thật sự nghĩ rằng, có lẽ cả đời này đều ngồi cầm bút ở cái bàn phía trước.
Sư phụ nhìn thấy nàng, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó hét lớn: “Nhóc con nhà mi còn biết trở lại sao? Còn không mau cút vào đây?”
Sư phụ, ngài phun ra một câu thô tục như thế hình như rất mất hình tượng rồi đó……
Nhan Đạm ngoan ngoãn nghe lời, lập tức đi vào thư phòng, cười hì hì: “Sư phụ, con không phải là nhóc con, còn là nhóc liên hoa tinh kia, người không cần đùa con. Í da, sao con thấy sư phụ như trẻ ra vậy ta.” Nàng nhìn quanh, thấy thư phòng vẫn giống như năm ấy, chỉ là chỗ ngồi học kia đã đổi chủ.
Trong lúc hai người nói chuyện, tiểu sư đệ Dương Giác liếc qua nhìn trộm. Sư phụ cũng không thèm ngoảnh lại, giơ thước gõ gõ vào đầu nó: “Quay lại mau, phạt con chép lại nội dung bài học hôm nay năm mươi lần.”
Nhan Đạm lập tức nịnh nọt: “Sư phụ thật là khổ tâm, không thì con cũng không luyện được chữ đẹp như vậy.”
Lão hừ một tiếng: “Con cũng viết chữ rất đẹp, ta dạy nhiều đệ tử như vậy, đến lượt con lại chẳng có tiền đồ gì.” Lão vừa dứt lời liền đi ra ngoài thư phòng: “Ra đình viện nói chuyện tiếp.”
Nhan Đạm theo sau sư phụ đến chiếc bàn đá ngoài đình viện, thấy bình trà trên mặt bàn hãy còn ấm, mau lẹ rót ra một chén, quỳ xuống đưa chén trà lên trước mặt: “Sư phụ.”
Sư phụ nặng nề hừ một tiếng, nhận lấy cái chén, vô cùng bi thương mở lời: “Uổng công vi sư coi trọng con như vậy, cái gì cũng đều dạy con, nghĩ rằng tiền đồ của con sẽ rất tốt đẹp. Kết quả cái gì cũng chưa đạt được đã dám nhảy xuống thất thế luân hồi? Con nghĩ đấy là chỗ nào chứ? Đó là nơi phạt kẻ phạm trọng tội, con đang yên lành sao lại bị ngốc mà nhảy xuống đấy hả?”
Nhan Đạm nhẹ giọng: “Con biết con sai rồi……”
“Tuy ngày thường vi sư đối với các con có hơi nghiêm khắc, nhưng luôn luôn bao che khuyết điểm cho các con, cho dù là tiên tử của Ứng Uyên đế quân thì đã làm sao? Chẳng lẽ vi sư lại sợ Ứng Uyên đế quân chắc?”
Nhan Đạm tức thì cảm thấy rất xấu hổ, nếu sư phụ biết tường tận mọi việc, có lẽ tức đến hộc máu mất.
“Vi sư thấy con có tư chất thành thượng tiên, sao lại vì chuyện này mà, con con con…… Thật sự làm vi sư tức chết thôi!”
“Thật ra là…… Sư phụ, khụ, con trước kia cũng chưa từng ngộ ra Bàn Nhược vô cực thiện lý gì cả. Con lén nhìn sách của người để như bàn, mỗi lần với có thể trả lời đúng hết ạ, con thật sự không có tư chất thiên phú gì đâu……”
“Bộ con cho là sư phụ là lão già hồ đồ hả? Ta đương nhiên biết cái mẹo vặt ấy của con, nếu con ngộ ra cái gì là cực vạn vật thì thành hiền giả luôn rồi, ta còn có thể làm thầy của con nữa hả? Đổi lại cho con làm sư phụ ta luôn cho rồi!”
Nhan Đạm suy nghĩ một chút, lại nói: “Sư phụ, còn có một việc người nhất định chưa biết, người trước kia thích nhất chiếc đèn ngà voi trắng, cái đấy không phải đại sư huynh làm vỡ, là con làm vỡ rồi đưa lại cho đại sư huynh. Con muốn dùng tiên pháp sửa lại nó, ai biết được lại chữa lợn lành thành lợn què.”
“Chuyện này ta cũng nghĩ không phải tiểu tử kia làm, chẳng qua nó cũng không khai ra con, việc này bỏ qua đi .”
Không phải Đàm Trác sư huynh không muốn khai ra nàng, mà là sư phụ ra tay nhanh quá huynh ấy còn chưa kịp trăn trối thêm đã lĩnh phạt. Nhan Đạm im lặng nhớ lại những tội lỗi trước kia, tiếp tục khai: “Còn một việc nữa……”
Sư phụ đưa tay cầm chén trà dưới bàn lên: “Còn có?”
“Sư phụ, bồn hoa dưới của sổ của người thật ra kết được rất nhiều nụ, nhưng tại con làm rụng mất một ít, cho nên lúc người so hoa của ai nở nhiều hơn với Nam Cực Tiên Ông lại bị thua .”
“…… Nhan Đạm, không bằng con có gì ăn ngay nói thật khai hết ra cho ta, trước kia đôi giày của ta bị xóa sạch hoa văn, dùng lá cây che miệng động ở hoa viên làm Nam Cực Tiên Ông ngã vào, việc này cũng đều do con làm đúng không?”
Nhan Đạm vội thanh minh: “Không phải con không phải con, việc này rõ ràng là do nhị sư huynh gây ra mà.” Tục ngữ có nói, tử đạo hữu bất tử bần đạo(1), bây giờ bần đạo cũng sắp tèo, theo lý cũng nên lôi theo đạo hữu rồi, nhị sư huynh huynh tự cầu thêm phúc đi.
Nhan Đạm chào từ biệt sư phụ, muốn đến cực nam Địa Nhai xem có thể nghĩ ra cách gì tu bổ lại Da lan sơn cảnh không. Nàng vừa ra khỏi chỗ sư phụ,đang cắm cúi nghĩ, vừa ngẩng mặt lên thì có một bóng người đứng trước, giật mình xoay người ý muốn chạy trốn, chỉ thấy người nọ mỉm cười với nàng, dịu dàng gọi: “Nhan Đạm.”
Nhan Đạm tiến lùi không xong, quay lại xấu hổ mở miệng: “Đường……” Nghĩ lại thấy không đúng nên ngừng lại, vừa định gọi Ứng Uyên, lại cảm thấy vậy càng không đúng, cuối cùng gọi một câu “Đế tọa”.
Người kia tuy rằng đã khôi phục thân phận tiên quân nhưng vẫn giữ lại diện mạo của phàm nhân, làm nàng quen miệng suýt gọi Đường Châu.
“Nàng vẫn nên gọi ta là Đường Châu, như vậy nghe quen tai hơn.”
Nhan Đạm hờ hững ừ một cái, chần chờ một hồi lại hỏi tiếp: “Người có thể cho ta mượn Địa Chỉ thần khí dùng tạm không?”
Đường Châu sửng sốt một chút, lập tức nói: “Dĩ nhiên là nàng có thể dùng, nhưng mà……” Hắn do dự một lát, lại nói: “Chỉ là hiện nay ta dựa vào nó khôi phục tiên pháp, chỉ bằng Địa Chỉ khó có thể khôi phục lại bộ dáng ban đầu của Da Lan sơn cảnh.”
Nhan Đạm đã lường trước việc thế gian há lại dễ dàng như vậy, nghĩ nghĩ một chút, trước mắt chỉ có thể dựa vào lời nói của Ngao Tuyên. Lấy một cánh hoa của nàng là việc nhỏ, nhưng việc mặt sau tờ giấy nói đến lại là chuyện to như con voi vậy. Bồ đề lão tổ là nhân vật khó lường, ngay đến Ngao Tuyên chẳng dám đắc tội, vì thế mới vứt hòn than bỏng này cho nàng, thật đúng là một công đôi việc.
Nàng chợt nghe Đường Châu thở dài: “Nhan Đạm?”
Một tiếng này làm cho nàng hồi phục lại tinh thần: “Sao vậy?”
Đường Châu bất đắc dĩ nói: “Ta gọi nàng mấy câu, nàng cũng không nghe thấy.”
Nhan Đạm liếc nhìn hắn một cái, không rõ thái độ này của hắn là xảy ra chuyện gì, đáng ra hắn nên sợ mình đến mức tránh còn không kịp ấy chứ. Cho dù việc đã qua rất lâu rồi, năm đó yêu hận đều mơ hồ, nhưng những chuyện xảy ra ở đó, làm sao có thể coi như chưa có gì?
Dù có căm ghét, không để ý thiệt hơn đi nữa, nàng vẫn không làm được.
Đường Châu cúi đầu, một lúc sau chợt nói: “Có chuyện gì muốn ta giúp cứ nói, ta chắc chắn sẽ giúp nàng.”
Nhan Đạm nhìn ra phía xa xa, trên Cửu Trọng Thiên mây mù lượn lờ, đứng xa chút có thể nhìn thấy một mảng sương mù mênh mông. Vẫn là mây mù của năm đó, cung điện cũng vẫn của năm đó, chỉ là nàng thì đã khác năm đó rất nhiều .
Chính nơi này, nàng không muốn nhận ân huệ của Đường Châu, dù có là trả lại ân tình năm xưa đi chăng nữa. Nhưng vì Da lan sơn cảnh thì lại khác .
Nàng quay sang nhìn Đường Châu: “Ta muốn lấy máu Hỏa kỳ lân, ngươi có cách giúp ta sao?”
Thủ hạ của Bồ đề lão tổ mặt nhăn mày nhó truyền lại, lão tổ đi xa nhà, sợ đến dăm bữa nửa tháng cũng chưa về.
Nhan Đạm thấy nàng phí phạm thêm một canh giờ thì dưới kia thế gian sợ là đã biến hóa long trời lở đất mất, đợi đến dăm bữa nửa tháng kia, có lẽ thế gian đã thay triều đổi đại hết rồi.
Chỉ thấy Đường Châu thản nhiên nói thêm một câu: “Chúng ta tới xem hỏa kỳ lân, cũng không cần chờ tiên sinh trở về.”
Nhan Đạm thầm nghĩ, tiếp theo hắn sẽ không khai rằng bọn họ đến ngắm Hỏa kì lân thuận tay chôm của nó một ít máu đấy chứ? Thế mà vẻ mặt nhăn nhó của tiên đồng kia lại đỡ hơn, vô cùng thành khẩn: “Thật tốt quá, đế tọa người tới thật đúng lúc, súc…… Không, linh thú cáu kỉnh không chịu ăn gì, khi nào lão tổ trở về mà biết sẽ phạt chúng ta mất .”
“Trước đây ta còn bé thường chơi cùng Hỏa kỳ lân, nó cũng có vẻ thân thiết với ta.” Đường Châu theo tiên đồng đi đến mặt sau đình viện, liếc mắt nhìn nàng một cái, nhẹ nhàng nói,“Xem ra gần đây nó lớn thêm một chút rồi.”
Nhan Đạm nhìn thẳng sang, tiên đồng nở nụ cười nhạt, cúi xuống thi lễ, lui về phía sau hai bước: “Đế tọa, tiên quả để ở đây, ngài nhớ đút nó ăn……”
Kỳ lân bên cạnh tảng đá nghe thấy tiếng người, bỗng di chuyển thân mình khổng lồ, đôi mắt như quả chuông đồng cực lớn tức giận trừng mắt nhìn những vị khách không mời mà đến một lúc, trong miệng phun ra một tia lửa đỏ bỗng chốc lao thẳng về phía nàng. Nhan Đạm vội lùi lại vài bước, chỉ thấy tiên đồng cong đuôi chạy như điên, vừa chạy vừa sắp khóc đến nơi: “Con súc sinh này ngay cả Thanh Ly đế quân mà cũng dám đốt, thật đáng sợ quá~~~~~ –”
Đường Châu đi lên phía trước, chìa tay vỗ vỗ lên lưng nó, Hỏa kỳ lân ngẩng đầu lên, chậm rãi nheo lại mắt, miệng lại phun ra mấy quả cầu lửa rực rỡ. Hắn đưa tay lên phía trên, đến gáy kỳ lân sờ sờ, kỳ lân kia chậm rãi cúi xuống quỳ rạp trên mặt đất nhắm mắt lại. Đường Châu mỉm cười, quay đầu bắt chuyện với Nhan Đạm: “Nàng cũng sờ nó thử xem, đến lúc lấy máu nó sẽ không tức giận.”
Nhan Đạm rụt rè đi đến gần, bàn tay run rẩy vươn ra: “Nó sẽ không cắn ta chứ?” Tuy lần đầu nàng nhìn thấy thượng cổ thần thú nhưng trong sách có viết rất nhiều về nó, kỳ lân có ăn, cắn cái gì thì phải đến tận xương cốt cũng không tha. Nàng cũng không muốn mất đi hay cánh tay đang đầy đủ này đâu.
Kỳ lân hung tợn trừng mắt khiến nàng đứng im re, tay Nhan Đạm lại càng thêm run, cuối cùng vẫn là Đường Châu đứng một bên thấy vậy, một tay cầm tay nàng đặt vào lưng kỳ lân.
Chạm tay vào lại có cảm giác ấm áp thoải mái, Nhan Đạm gan to thêm tiện tay sờ soạng trên lưng nó, thượng thú cuối cùng cũng nhắm mắt lại, ngoan ngoãn nằm im.
Đường Châu tranh thủ rút nửa cây kiếm ra, rất thoải mái hỏi: “Nàng cần bao nhiêu máu?”
Nhan Đạm đè vỏ kiếm lại: “Chỉ cần hơn mười giọt, ngươi rút kiếm ra làm gì?” Nàng vừa nói xong, thượng thú kia đã chầm chậm ngẩng lên, thè lưỡi ra liếm một vòng xung quanh mặt nàng, trong lỗ mũi phun ra mấy đốm lửa nhỏ. Nhan Đạm liền giật mình, cả người cứng đờ, một lúc sau mới hoảng hồn nhảy dựng lên: “Nó, nó liếm mặt ta!”
Đường Châu hái một phiến lá trúc xuống, nhẹ nhàng tìm trên đùi kỳ lân một vị trí lấy máu, hứng máu Kì Lân chảy vào lá trúc, giọng thản nhiên: “Nó là giống cái.”
Nhan Đạm lấy ống tay áo lau mặt, rõ là tức giận: “Dính hết nước miếng thẹn thùng của nó rồi!”
Sau khi Đường Châu kéo nửa ống tay áo xuống, miệng vết thương trên đùi thụy thú đã được băng lại cẩn thận, bỗng nhiên thân hình cao lớn đứng dậy, một tay giữ cằm nàng, chậm rãi cúi đầu. Nhan Đạm bị hơi thở ấm áp phả xuống mặt dọa cho phát sợ, không chút do dự lấy tay đẩy hắn ra. Đường Châu mắt cũng không chớp, bắt lấy cổ tay nàng, nhìn thấy vẻ mặt tức giận của nàng, bỗng nhiên buông lỏng tay ra.
Một cái tát không do dự rơi xuống mặt hắn.

(1)Tử đạo hữu bất tử bần đạo: Bần đạo ở đây là chỉ bản thân, còn đạo hữu là chỉ người khác. Câu này không phải thành ngữ tục ngữ gì mà chỉ là một câu nói trên mạng của cư dân mạng, có nghĩa là thà hại người chứ không hại mình.

images (3)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here